Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 87: Thiếu niên thần thánh. (3)

Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:55
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thay tranh mồi nhử cũng bao gồm trong đó?".

"Bao gồm”.

Người đó trả lời dứt khoát, Mộ Thanh nhíu mày, nhất thời gì.

Nàng đám cỏ xanh mặt đất, gió núi nhẹ nhàng, ngọn cỏ cũng mềm mại. Trong lòng nàng hiểu như đang mọc cỏ, cào cấu lục phủ ngũ tạng thành một mùi vị kỳ lạ. Trước mắt dường như hiện lên hình ảnh nam t.ử lười nhác dựa cây, nụ còn lười hơn cả gió núi, tay áo gấm vương bóng cây loang lổ, tùy gió lay động, đưa tiễn vạn dặm sơn hà.

"Ngài ... vẫn khỏe chứ?".

Lời khỏi miệng, Mộ Thanh chút ngẩn ngơ, lập tức chút bực , bực vì bản ngốc nghếch. Người cũng ở trong núi Thanh Châu giống nàng, dù tin tức qua với Biện Hà, chắc hẳn cũng sẽ truyền nhanh đến thế.

Nàng đúng là ngốc .

Cũng do buổi trưa trời nóng , mặt nàng chút nóng, trong lòng cũng bồn chồn. Không đợi đó trả lời, nàng liền kể chi tiết về việc hung thủ gây án, ngay cả chuyện hung thủ thể là Tam vương t.ử Địch quốc Hô Diên Hạo cũng giấu giếm. Giang sơn là của Bộ Tích Hoan, Hồ vòng qua biên quan Tây Bắc tiến nội địa Thanh Châu, cần .

"Ngươi tên gì?". Mộ Thanh hỏi đó.

"Việt Từ”.

"Mật danh trong tổ chức?".

"Nguyệt Sát”.

Mộ Thanh sững sờ. Nguyệt?

Nàng nhớ bên cạnh Bộ Tích Hoan một ám vệ dùng kiếm tên là Nguyệt Ảnh, mật danh Nguyệt dường như chức vụ cao.

"Chức vụ của ngươi?".

"Thủ lĩnh Thích Bộ”.

"...”

Thủ lĩnh??

Mộ Thanh nhíu mày. Bộ Tích Hoan đang nghĩ cái gì ? Bên cạnh đang lúc cần dùng , phái đại tướng tâm phúc đến quân doanh một tân binh, đúng là hồ đồ. Thiên hạ đồn đại hành sự hoang đường, đây nàng tin, hôm nay thì tin thật .

Nguyệt Sát Mộ Thanh. Nàng mặc quân phục, thấy vẻ yểu điệu giả tạo, ngược thực sự giống nam nhi. Chỉ lúc nãy khi nàng hỏi chủ t.ử khỏe mới lộ chút nhu tình nữ nhi, nhưng lúc nhíu mày hiện vài phần lạnh lùng, cứng rắn. Nàng bất mãn vì bảo vệ nàng, bất mãn vì chủ t.ử phái đến bảo vệ nàng?

"Đêm nay vây bắt, ngươi thể bảo đảm bản vô sự ?". Mộ Thanh hỏi.

Hung thủ xảo quyệt, hai ngàn tinh binh cộng thêm hai doanh tân binh là năm ngàn, tổng cộng bảy ngàn . Rừng sâu núi thẳm, giấu một thì dễ, giấu bảy ngàn dễ, chỉ mai phục vòng ngoài mới khả năng hung thủ phát giác. Mồi nhử khi chạm trán hung thủ, đại quân chắc chắn thể đến ngay lập tức, cần dựa sức đối mặt với hung thủ, độ nguy hiểm cao.

Vừa , nếu nàng lập công, tự xin mồi nhử thì Nguyệt Sát cũng sẽ mặt nàng. Hắn là đại tướng tâm phúc của Bộ Tích Hoan, nàng thể để bỏ mạng trong núi .

Đôi mắt lạnh lùng của Nguyệt Sát bỗng lóe lên hàn quang. Nàng cho rằng thể tự bảo vệ ?

Trong con ngõ ở sòng bạc, nàng thương, nhưng đó là do thủ và binh khí của nàng đều kỳ quái, chủ t.ử lệnh nàng thương, chỉ đưa nàng về, nhất thời bó tay, bó chân mà thôi. Thích Bộ xưa nay chuyên về ám sát, bắt sở trường của .

Hắn ở trong quân bảo vệ nàng, phận là tân binh, để tránh nghi ngờ, võ nghệ tất nhiên thể bộc lộ hết. Đêm nay thể g.i.ế.c Hô Diên Hạo, nhưng Hô Diên Hạo cũng đừng hòng g.i.ế.c .

"Cô nương nếu lo lắng, chi bằng lo lắng cho Chủ thượng".

Nguyệt Sát lạnh lùng một câu sải bước rời . Đi đến bìa rừng thì dừng , đầu ngoảnh , chỉ : "Nếu thư gửi cho Chủ thượng, giờ Tý trăng non”.

Ngày hôm đó, diễn tập hủy bỏ, quân lục soát núi. Lý do lục soát là mã phỉ từ Tây Bắc lẻn núi Thanh Châu tàn sát tân binh, mã phỉ mấy , cũng ẩn náu ở . Đại quân rà soát kiểu t.h.ả.m trải khắp núi một ngày, kết quả, chập tối đành về doanh trại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-87-thieu-nien-than-thanh-3.html.]

Ban đêm, giới nghiêm thời chiến, bất kỳ ai cũng tự ý khỏi lều trại. Năm vạn đại quân, lều trại trải dài trăm dặm, ánh rợp trời như sông Ngân, đèn đuốc sáng trưng, càng nổi bật vẻ c.h.ế.t chóc trầm lắng trong doanh trại tân binh.

Sắp đến giờ tắt đèn ngủ, một tân binh chạy từ trong lều , chạy ôm bụng khom lưng, chạy về phía lều Mạch trưởng. Nghe bên trong truyền tiếng mắng: "Chỉ thằng nhóc nhà ngươi là lắm chuyện. Sao ăn bậy đau bụng lúc ? Không hôm nay trong quân nhiều việc ?".

Tân binh đó rên rỉ trong lều, tiếng bụng sôi ùng ục truyền rõ mồn một.

Mạch trưởng vội : "Được , nhanh . Đừng quần, gọi cả trong ngũ của ngươi cùng canh chừng!".

Tân binh đó như đại xá, ôm bụng chạy , đến bên ngoài lều hét một tiếng. Bên trong bốn , sắc mặt đều khó coi, theo tân binh đó rừng. Bốn canh ở ngoài rừng, tân binh trong giải quyết xong, vẻ mặt nhẹ nhõm , ngượng ngùng: "Đa tạ, đa tạ".

Bốn giục: "Mau về thôi".

Năm cùng về lều trại.

Khoảng một khắc , tân binh đó ôm bụng chạy , bốn phía mặt đầy vẻ bực bội theo, canh ở ngoài rừng đợi tân binh đó cùng về.

Khoảng hai khắc , tân binh đó nhịn chạy rừng. Bốn cùng lều chạy chạy với bốn, năm . Mắt thấy đêm khuya sang giờ Dần, tân binh đó chạy , trong lều chỉ một theo , dọc đường cằn nhằn: "Ta thằng nhóc nhà ngươi mà dai dẳng thế?".

"Ta cũng ... Tại hôm nay lục soát núi, tìm thấy còn hại tiểu gia đói bụng, nhất thời thèm ăn nên hái quả dại cây... Ái chà, cái bụng của . Vương , ... đợi đợi đợi chút nhé, ... xong ngay đây".

"Xong cái đầu ngươi. Quần thảo nửa đêm , ba ngủ cả , dựa mà lão t.ử cùng ngươi? Ngươi tự xoay sở ". Người đó xong liền đầu về.

"Ấy . Đừng mà".

Tân binh đó ráng nhịn, chạy ngược bìa rừng, gọi với theo từ xa: “Không sáng nay lính hỏa đầu g.i.ế.c ? C.h.ế.t t.h.ả.m lắm đấy…”.

Người đó quả nhiên dừng , nhạo: "Nhìn cái gan chuột nhắt của ngươi kìa. Mã phỉ đó đến mấy ? Chúng năm vạn đại quân đấy. Hôm nay lục soát núi cả ngày, tìm thì cũng dọa chạy mất dép , ai rảnh mà g.i.ế.c thằng nhóc ngươi? Tưởng to mặt lắm đấy!".

Người đó xong liền về lều trại, rèm lều buông xuống, còn tiếng động gì nữa.

Tân binh đó ôm bụng do dự ở bìa rừng, cuối cùng thắng nổi cơn đau bụng, lầm bầm một tiếng "Cũng …” sâu trong rừng.

"Hôm nay lục soát núi cả ngày, tên sói con đó dọa chạy mất, dám đến nữa chứ?".

Ngay trong lều trại cách khu rừng đó xa, Lỗ Đại hỏi.

Sáng nay sự việc phát sinh, quân đều , nếu trấn an lòng quân sẽ tỏ bất thường, vì hôm nay quân lục soát núi, nhưng như sợ đ.á.n.h rắn động cỏ.

Đêm nay quân lính trong phạm vi năm dặm quanh khu rừng đều là chuẩn cho hung thủ, hai ngàn tinh binh và năm ngàn tân binh của hai doanh. Bảy ngàn nấp trong núi dễ hung thủ phát hiện, chi bằng nấp trong lều trại. Hôm nay nhân lúc quân lục soát núi, Lỗ Đại lệnh tranh thủ đổi lều trại.

Bảy ngàn chờ lệnh trong lều, nhưng đợi nửa đêm vẫn thấy tín hiệu giao ước truyền đến.

Đêm nay chắc hung thủ dám đến đấy chứ?

"Sẽ ”.

Mộ Thanh : “Lục soát núi chỉ khiến hưng phấn hơn. Năm vạn đại quân xuất động chỉ vì một , lục soát cả ngày kết quả, vẫn thể tiếp tục g.i.ế.c . Nghĩ đến cảnh sáng mai thấy thi thể, thấy vẻ mặt của chúng và sĩ khí quân, sẽ hưng phấn. Đêm nay, nhất định sẽ…”.

Vút.

Lời dứt, bỗng tiếng mũi tên rít lên b.ắ.n bầu trời đêm.

Sĩ quan trong lều rào rào dậy, Lỗ Đại : "Đi!".

________________________________________

 

Loading...