Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 88: Khéo phá trận cơ quan. (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:56
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh lao khỏi lều đầu tiên. Bên ngoài, tuôn như thủy triều, nhanh chóng xếp hàng, chia ba lớp như dòng nước đen chảy về ba hướng. Hai ngàn tinh binh bao vây theo hình cánh cung, Lỗ Đại dẫn tân binh của hai doanh xông thẳng rừng.

Trong rừng ai, mặt đất vết m.á.u vương lá cỏ, ánh trăng càng đỏ đến chói mắt.

Mộ Thanh xổm xuống kiểm tra nhanh, thấy một vệt m.á.u hình vòng cung vung vẩy, về là vết m.á.u nhỏ giọt, hướng di chuyển chỉ về...

"Bên ".

Mộ Thanh giơ tay chỉ về phía khu rừng bên trái, Lỗ Đại dẫn gấp rút tiến .

Thân cây, cành lá lướt qua như bóng ma, năm ngàn tân binh dán mắt rừng, bên tai chỉ tiếng gió, tiếng bước chân và tiếng hít thở. Mộ Thanh theo đội ngũ hành quân, tìm kiếm phía qua khe hở của bóng , bóng cây, trong lòng nóng như lửa đốt.

Vệt m.á.u hình vòng cung vung vẩy đất ban nãy khá lớn. Đêm nay khi Nguyệt Sát thực hiện quân lệnh, Lỗ Đại giao cho một con d.a.o găm ngắn phòng . Con d.a.o đó chỉ dài chừng một tấc, khó vung vệt m.á.u như . Vết m.á.u đó là do loan đao gây , thương là Nguyệt Sát.

Đêm nay để diễn kịch cho giống, Nguyệt Sát uống một bát canh ba đậu, lượng lớn nhưng tăng thêm mấy phần nguy hiểm khi chạm trán với hung thủ. Hắn đuổi theo hung thủ, chắc là thương thế nặng, nhưng ai võ nghệ hung thủ so với thế nào, ngộ nhỡ...

"Phía ". Lúc , phía bỗng hô lên.

Mộ Thanh ngước mắt, nhưng chỉ thấy bóng , đuổi theo một đoạn nữa mới loáng thoáng thấy tiếng Lỗ Đại phía .

"Thằng nhóc giỏi lắm. Ngươi chứ?".

"Không ".

"Bị thương ?".

"Thương nhẹ. Hắn chạy lên núi , mau đuổi theo".

"Hai xem vết thương cho thằng nhóc , những còn theo lão t.ử đuổi theo!". Lỗ Đại hô một tiếng dẫn chạy lên núi.

Mộ Thanh khi ngang qua theo quân lên núi mà dừng , với hai tân binh ở : "Việt Từ là doanh chúng , để chăm sóc, các đuổi theo hung thủ , đừng để chạy thoát".

Mấy ngày nay, đại danh của nàng truyền khắp quân, thường xuyên lều trại cùng Lỗ Đại nên ít nàng. Hai tân binh thấy là Mộ Thanh, theo bản năng liền lời, theo đoàn phía lên núi.

Đợi tân binh hết, trong rừng chỉ còn Mộ Thanh và Nguyệt Sát, nàng mới cúi đầu xem xét vết thương của Nguyệt Sát.

Hắn thương ở cẳng tay, sâu nông, rõ ràng là khi hung thủ áp sát từ phía , dùng cánh tay đỡ. Vết thương khá sâu, m.á.u nhuộm đỏ tay áo. Máu ngừng trào từ kẽ ngón tay Nguyệt Sát đang bịt vết thương.

Mộ Thanh thò tay n.g.ự.c áo, lấy một lọ thuốc, chính là lọ Tam Hoa Chỉ Huyết Cao .

Nguyệt Sát thấy t.h.u.ố.c cầm m.á.u thì ánh mắt đổi: "Không . Thuốc là Chủ…”.

Lời dứt, chỉ "xoẹt" một tiếng, Mộ Thanh x.é to.ạc ống tay áo đang bó của , đổ t.h.u.ố.c cao lòng bàn tay: "Ba giây, ngươi suy nghĩ . Ngươi tự bôi thuốc, để giúp ngươi?".

Thiếu nữ mặc quân phục, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu cứng rắn, hành động quyết đoán, cho phép từ chối.

Nguyệt Sát ba giây là bao lâu, nhưng đoán chắc là thời gian cực ngắn. Hắn lập tức chấm t.h.u.ố.c cao, tự bôi.

Hắn chút hối hận , sớm thế , đêm nay chẳng vì diễn cho thật mà cố tình ăn một đao . Nếu hôm nay theo nàng rừng, nàng chỉ sơ hở về sải chân và tiếng bước chân, sẽ ý thức đến việc đóng giả tân binh giống. Cho nên đêm nay khi gặp hung thủ, mới nghĩ ăn một đao để tránh nghi ngờ nếu thương chút nào khi chạm trán hung thủ. Nào ngờ nàng lấy lọ t.h.u.ố.c cao ? Đây là t.h.u.ố.c chủ t.ử chuẩn cho nàng, thể dùng? so với việc dùng t.h.u.ố.c , càng nàng tự tay bôi t.h.u.ố.c cho . Nam nữ thụ thụ bất , chủ t.ử sẽ g.i.ế.c mất.

Hai cái hại chọn cái nhẹ hơn, Nguyệt Sát quả quyết chọn dùng loại t.h.u.ố.c cao ngàn vàng .

Thuốc cao mát lạnh, bôi lên một lát m.á.u liền ngừng chảy.

Mộ Thanh xé ống tay áo Nguyệt Sát thành dải vải, đưa cho Nguyệt Sát. Hắn c.ắ.n một đầu dải vải, tự quấn quanh cánh tay, động tác nhanh nhẹn. Mộ Thanh bên cạnh , giúp một tay. Nếu nàng xin lệnh mồi nhử, Nguyệt Sát sẽ thương, lẽ nàng nên tự tay băng bó cho , nhưng rõ ràng sẽ khiến khó xử. Mục đích của nàng là để cầm máu, chứ thể hiện sự thiện, mục đích đạt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-88-kheo-pha-tran-co-quan-1.html.]

Sau khi Nguyệt Sát băng bó xong vết thương, thấy Mộ Thanh đang dãy núi mặt. Bóng cây, bóng núi màn đêm che khuất, chỉ thấy tiếng đuổi bắt chứ nữa.

"Ngươi còn ?". Mộ Thanh hỏi.

Câu trả lời Nguyệt Sát dành cho nàng là lướt qua nàng, hướng lên núi.

Khi bảy ngàn binh lực vây chặn hung thủ, bầu trời doanh trại đại quân đang truyền lệnh.

"Truyền lệnh. Đại quân nhổ trại. Ra khỏi núi Thanh Châu về phía Tây".

Phía Tây núi Thanh Châu là thảo nguyên Hô Tra, hành quân về phía Tây ba ngày là đến.

Đây là kế sách mà Cố lão tướng quân và Lỗ Đại định. Đêm nay vây bắt hung thủ, bắt thì , nếu bắt thì thể để đại quân ở trong rừng sâu nữa. Thảo nguyên Hô Tra địa hình bằng phẳng, là nơi luyện binh tuyệt vời.

Kế hoạch luyện binh ban đầu là diễn tập trong núi Thanh Châu , đó đưa đến thảo nguyên Hô Tra, Tây Bắc diệt phỉ dọc đường đến biên quan. Nay hung thủ loạn kế hoạch, đành bỏ qua diễn tập trong núi, thẳng đến thảo nguyên Hô Tra.

Thảo nguyên bằng phẳng, giống rừng núi, hung thủ khó ẩn nấp. Nếu bắt hung thủ cũng đến nỗi thêm tân binh g.i.ế.c.

Lỗ Đại dẫn vây bắt hung thủ cũng là hướng về phía thảo nguyên Hô Tra. Bảy ngàn bao vây hình cánh cung, dồn hung thủ lên núi, ép vượt núi tiến thảo nguyên. Ở đó, sẽ còn chỗ trốn, chờ đợi sẽ là vạn mũi tên xuyên tim.

Ngọn núi thế núi hiểm trở, bảy ngàn binh lực khép vòng vây leo núi, đợi khi vượt qua núi là rạng sáng.

Một tia sáng mờ nơi chân trời nền cho thảo nguyên tối đen như biển cả, một bóng đen nhảy xuống ngọn cây, lao thảo nguyên.

Trên sườn núi, Lỗ Đại dẫn tân binh chắp tay đó, bóng , quát một tiếng: "Mang cung của lão t.ử đây".

Thân binh dâng cung lên, Lỗ Đại giương cung hết cỡ, quát về phía : "Hô Diên Hạo!".

Bóng đang chạy như bay bỗng khựng , bất ngờ đầu.

Trên núi bỗng gió nổi lên, mũi tên sắc bén x.é to.ạc gian, rít lên một tiếng xuyên thủng vai trái , tức thì nở rộ một đóa hoa máu.

Người lảo đảo, tân binh hoan hô. Lỗ Đại c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp b.ắ.n lệch !".

Hắn tài bách bộ xuyên dương như Đại tướng quân, mũi tên nếu ở trong tay Đại tướng quân, chắc chắn một tên xuyên họng.

"Cung thủ!".

Trên sườn núi, hai ngàn tinh binh Tây Bắc cầm cung đó, dây cung căng. Lỗ Đại lệnh một tiếng, vạn tên cùng bắn, sa bay lượn, tiếng gió x.é to.ạc bầu trời thảo nguyên, dày đặc như mưa rào bất chợt đổ xuống.

Người giữa làn mưa tên ôm vai, bỗng nhiên chạy ngược trở , thế như bật dây đàn. Đại quân đều sững sờ, chỉ thấy đó đón cơn mưa tên, nhanh nhẹn như gió, tránh né đến chân núi, men theo chân núi chạy trốn về phía Tây.

"Sói con, quả nhiên xảo quyệt!". Lỗ Đại c.h.ử.i ầm lên.

Ngay khoảnh khắc đầu lúc nãy, xác định phận của đó.

Quả nhiên là Tam vương t.ử Địch quốc, Hô Diên Hạo.

Bên tai tiếng tên bay vù vù, Lỗ Đại dường như thấy giọng trong trẻo của thiếu niên lướt qua tai.

"Cách đây năm dặm, khu rừng rậm gần doanh trại, từ giờ Tý đêm nay đến rạng sáng, tân binh lẻ loi. Thỏa mãn bốn điều kiện , chúng thể gặp hung thủ".

________________________________________

 

Loading...