Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 89: Khéo phá trận cơ quan. (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:57
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện tại, đặc điểm của hung thủ đầy đủ. Xảo quyệt, tàn bạo, to gan, thời thơ ấu sống trong bóng tối, khao khát chiến công, khinh công, thủ nhanh nhẹn.
Nhìn Hô Diên Hạo thủ nhanh nhẹn tránh né mưa tên áp sát chân núi, trong đầu Lỗ Đại chỉ một ý nghĩ.
Thằng nhóc ... đúng là thần thánh thật nó !
Mộ Thanh thần thánh đến cũng tính Hô Diên Hạo sẽ men theo chân núi chạy trốn. Chân núi là điểm mù trong tầm của cung thủ núi, thấy đến chân núi, cung thủ vô dụng, Lỗ Đại lập tức hạ lệnh: "Xuống núi, đuổi theo!".
Năm ngàn tân binh nhận lệnh, như thủy triều đen tràn xuống núi. Người vai trúng tên, bước chân chậm dần. Tân binh thao luyện hơn một tháng, đêm nay đều mang vác nặng, bước chân nhẹ nhàng, mắt thấy cách ngày càng thu hẹp, bỗng nhiên ngoặt một cái, chạy về phía thảo nguyên bao la.
Trên núi vẫn còn cung thủ, men theo chân núi còn thể tránh , giờ tự động lộ diện trong tầm mắt cung thủ, thoát nên liều mạng liều?
Lỗ Đại giao đấu với Hô Diên Hạo quá nhiều , rõ sự xảo quyệt của , thấy chạy chỗ sáng, trong lòng liền cảm thấy . Ý nghĩ nảy , liền thấy Chương Đồng dẫn chạy đầu tiên, mắt thấy chỉ còn cách Hô Diên Hạo một cánh tay, Hô Diên Hạo bỗng nhiên ngã sấp xuống đất.
Hắn ngã xuống, Chương Đồng sững sờ, một tân binh phía kịp dừng , cũng nhào tới , trong gió bỗng tiếng động lạ, dường như phát từ trong cỏ.
Tân binh đó cảm thấy chân dẫm thứ gì đó, cúi đầu , trong cỏ bỗng lóe lên ánh sáng lạnh. Ánh sáng đó như rơi cỏ, bỗng nhiên bay lên trời.
Phập.
Một mũi tên xuyên thủng họng tân binh đó, m.á.u b.ắ.n đầy mặt Chương Đồng.
Mặt Chương Đồng nóng hổi, mũi ngửi thấy mùi m.á.u tanh. Trong khoảnh khắc , m.á.u của đồng đội còn kịp đốt cháy lửa giận trong lòng thì trong bụi cỏ thấy ánh sáng lạnh như sông ngân hà.
"Nằm xuống!".
Hắn hô lớn một tiếng, thuận tay ấn ngã một tân binh bên cạnh. Khi hai xuống, chỉ tiếng gió rít đầu, phía vang lên những tiếng phập phập phập, mùi m.á.u tanh lan tỏa. Mưa tên trong cỏ dày đặc, b.ắ.n từ khi nào, c.h.ế.t và thương bao nhiêu, chỉ thấy Hô Diên Hạo bỗng nhiên dậy, chạy về phía một con sông giữa thảo nguyên.
Lỗ Đại dẫn từ núi lao xuống, Chương Đồng từ trong cỏ ngẩng đầu lên, tất cả đều sầm mặt, trong lòng cùng một ý nghĩ.
Trên thảo nguyên chôn cơ quan từ bao giờ?
Đêm nay, ai chui rọ của ai?
Khi Mộ Thanh và Nguyệt Sát vượt qua đỉnh núi, mặt trời lên, thảo nguyên mênh m.ô.n.g phủ một màu vàng rực rỡ, xa ngàn dặm.
Cảnh tượng ngàn dặm , chút vi diệu.
Dòng sông Cách Ngõa uốn lượn chia thảo nguyên Hô Tra hai bờ. Bờ bên , tên cắm như rừng, xác c.h.ế.t la liệt, ngàn nghiêm trang. Bờ bên , một một , vai cắm mũi tên, đang cởi áo.
Một dòng sông Cách Ngõa ngăn cách chiến trường, ngàn đối đầu một .
Lòng Mộ Thanh trĩu nặng, nhanh xuống núi, đến lưng chừng núi ngửi thấy mùi m.á.u tanh trong gió. Khi xuống đến chân núi, thấy một đội tinh binh nhổ tên đất, chất sang một bên thành đống, hai một nhóm khiêng xác tân binh c.h.ế.t về.
"Lỗ tướng quân”. Mộ Thanh đến bên cạnh Lỗ Đại.
Lỗ Đại thấy nàng đến, đôi lông mày đang nhíu chặt giãn đôi chút, nhưng mặt vẫn xanh mét, cái cằm rậm rạp râu quai nón hất về phía bờ sông Cách Ngõa xa xa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-89-kheo-pha-tran-co-quan-2.html.]
"Ngươi đoán đúng , hung thủ chính là Hô Diên Hạo, chính là cái tên sói con Hồ bên ".
Mộ Thanh theo, thấy bên bờ sông lấp lánh, một nửa thảo nguyên tắm trong ánh nắng sớm. Người đó lưng tựa ánh vàng, ở trần, tay cầm bầu rượu, mắt bờ bên , rượu mạnh dội lên vai, cúi đầu c.ắ.n đuôi mũi tên, bỗng nhiên giật mạnh.
Mũi tên sắc bén cứa da thịt, m.á.u chảy thành dòng. Thấy nhe hàm răng trắng ởn, vết sẹo dài dữ tợn kéo từ xương lông mày trái xuống má, đôi mắt khát máu, vẻ tàn nhẫn nhuốm màu nắng sớm. Thảo nguyên ngàn dặm gió nhè nhẹ, đầu , trông như một con sói hoang.
Sói hoang, dã thú, khát m.á.u tàn bạo, cần là ai, Mộ Thanh liền chính là .
"Lão t.ử một tên b.ắ.n xuyên vai , trong đám cỏ từ chui cơ quan tên ngắn, b.ắ.n c.h.ế.t hơn trăm tân binh của , thương cũng gần trăm".
Lỗ Đại nghiến răng chằm chằm bờ bên . Cơ quan thảo nguyên cản đường bọn họ, từ đây đến bờ sông chừng bốn, năm mươi trượng, Hô Diên Hạo ở ngoài tầm b.ắ.n của trường cung. Ngàn tinh binh giương cung bắn, tên đều rơi hết xuống sông Cách Ngõa, thương một sợi lông nào, thật sự tức c.h.ế.t .
Mộ Thanh cúi đầu xuống đất, thuận tay nhặt một mũi tên ngắn lên. Thấy mũi tên ngắn nhỏ tinh xảo hơn nhiều so với mũi tên thông thường, chỉ dài chừng một tấc, tên mảnh mai, là so với tầm b.ắ.n của cung tên thì hơn ở tốc độ. Loại tên ngắn , nàng tòng quân hơn một tháng từng thấy, giống vật trong quân Tây Bắc.
"Tên ngắn là thứ bọn nhãi ranh Hồ dùng, tầm b.ắ.n ngắn nhưng tốc độ kiếp nó nhanh. Bệ cơ quan chỉ to bằng bàn tay, chôn trong cát vàng, cẩn thận dẫm là đời một mạng, chuyên b.ắ.n họng . Ngũ Hồ: Nhung, Địch, Ô Na, Lặc Đan, Nguyệt Thị, mỗi tộc đều sở trường riêng. Người Địch giỏi chế tạo binh khí, tên ngắn là do bọn chúng tạo . Trước chỉ thấy ở đại mạc, lão t.ử cũng ngờ chôn đến tận đây. Tối nay khi chúng mới là kẻ chui đầu rọ".
Lỗ Đại nắm chặt tay, xương cốt kêu răng rắc, tiếng gió thảo nguyên thổi như sấm rền.
Mộ Thanh xổm xuống đất, lật một mảng cỏ lên, kỹ một lúc : "Không, đợi chúng , mà là năm vạn đại quân”.
Lỗ Đại cúi đầu nàng, vội vàng xổm xuống, thấy mảng cỏ Mộ Thanh lật lên che một bệ cơ quan to bằng bàn tay kích hoạt. Nàng chỉ rễ cỏ mảng cỏ đó :
“Cơ quan chôn lớp cỏ. Muốn , tiên lật cả mảng cỏ lên mới đặt cơ quan xuống”. Mộ Thanh chỉ xuống mặt đất.
“ Tướng quân xem, khe hở ở mép lớp cỏ nhỏ, rễ cỏ cũng bám sâu xuống đất. Điều đó chứng tỏ lớp cỏ mọc từ lâu, cơ quan tuyệt đối thể mới chôn trong hai, ba ngày gần đây”.
“Nói cách khác, nơi bố trí bẫy từ khi chúng tới núi Thanh Châu”.
“Tân binh hành quân luyện binh, mà thảo nguyên Hô Tra là nơi thích hợp nhất để luyện quân. Đây cũng là con đường bắt buộc để tiến Tây Bắc…”.
Ánh mắt nàng dần lạnh : “Cho nên, kẻ đặt bẫy chờ bảy ngàn đêm nay… Mà là năm vạn đại quân Tây Bắc”.
Hô Diên Hạo nếu đêm nay vây bắt, tuyệt đối sẽ hiện . Hắn sẽ lấy bản mồi nhử, dụ đại quân tiến nơi mai phục cơ quan, bởi vì mê luyến sự kiểm soát, thể chấp nhận bản trở thành con mồi truy đuổi, dù là diễn kịch.
Chuyện đêm nay, chỉ là trùng hợp.
Thảo nguyên Hô Tra rộng lớn, xa ngàn dặm. Lỗ Đại vây đuổi đến nơi , ép Hô Diên Hạo còn chỗ ẩn nấp, Hô Diên Hạo xảo quyệt như sói, dã tâm vô biên. Hắn chỉ g.i.ế.c cách mỗi năm dặm trong núi, loạn lòng tân binh, mà còn ở nơi tặng cho năm vạn đại quân một "bất ngờ" tưởng. Chỉ là ngờ sẽ lộ, Lỗ Đại dẫn quân xua đuổi đến nơi . Hắn t.ử địa, nhưng cũng sinh địa. Những cơ quan chôn sẵn cứu một mạng, chỉ là lộ sớm, đợi năm vạn đại quân, chỉ g.i.ế.c bảy ngàn .
Sắc mặt Lỗ Đại âm trầm, lật vài mảng cỏ bên cạnh, tình trạng đều giống , rễ cỏ mọc đất, gần như lật lên .
Thằng nhóc sai, cơ quan chôn một thời gian .
đôi lông mày đang nhíu chặt của Lỗ Đại vẫn giãn . Nếu cơ quan chôn một thời gian, thì ba câu hỏi — Thảo nguyên Hô Tra chôn bao nhiêu cơ quan? Những cơ quan tên ngắn là ai giúp Hô Diên Hạo vận chuyển đến đây? Và ai tiết lộ tin tức đại quân núi Thanh Châu luyện binh cho ?