Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 9: Lời đồn thiên hạ (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-11 07:50:46
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người , rõ ràng cùng xem một màn kịch quan đạo, trong lòng rõ ràng cũng để ý, nhưng cứ vẻ quan tâm, cuối cùng chẳng vẫn nhịn mà hỏi đó ?
"Chưa c.h.ế.t. Nàng tha mạng cho một tên để việc cho nàng. Ta xem bức thư nàng cho Đà chủ Cửu Khúc Bang, vị đích tiểu thư nhà họ Thẩm trả giá ”.
Nói đến đây, nam t.ử áo xanh lộ vẻ châm chọc: “Vị Thẩm tiểu thư tâm cơ thủ đoạn khá giống phong thái của phụ nàng . Màn kịch ba tháng giúp nàng danh tiếng , cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của An Bình Hầu phủ. Lão phu nhân của Hầu phủ mấy hôm xin thẻ bài cung cầu kiến Thái Hoàng Thái hậu, rằng chi thứ hai của nhà họ Thẩm ở huyện nhỏ Giang Nam bao năm nay chẳng còn ai, chỉ còn một đích nữ từ nhỏ ốm yếu, xin Thái Hoàng Thái hậu ân chuẩn cho Thẩm Vấn Ngọc về Thịnh Kinh tịnh dưỡng. Hừ! Tịnh dưỡng là giả, gả nữ nhi liên hôn mới là thật! Nguyên gia thâu tóm triều chính, Thái Hoàng Thái hậu quyền uy tột bậc. An Bình Hầu phủ an phận bao năm, sớm tiêu hao hết khí phách năm xưa, mấy năm nay chạy vạy gả nữ nhi liên hôn khắp nơi để mong ngày phục khởi. Chỉ tính toán như ý nguyện . Phải rằng năm xưa An Bình Hầu phủ và Nguyên gia như nước với lửa, Thái Hoàng Thái hậu là ghi thù”.
"Bà sẽ chuẩn tấu thôi”. Người giường hờ hững mở miệng, nhưng trong giọng lộ vẻ lạnh lẽo:
“Xá tội, ân chuẩn cho nữ nhi của tội thần hồi kinh dưỡng bệnh — một việc thể hiện lòng từ bi, giúp bà lấy tiếng , ? Danh tiếng càng cao, con đường của Nguyên gia càng thuận lợi. Còn An Bình Hầu phủ thì ? Bao năm sống ngay mắt bà , dù liên hôn khắp nơi thì từng nhận lợi ích thực tế nào ?".
" nếu bà ân chuẩn, hướng gió ở Thịnh Kinh sẽ đổi. Không chừng sẽ đoán già đoán non rằng bà còn hận An Bình Hầu phủ nữa, Hầu phủ kiếm mối hôn sự thật. An Bình Hầu phủ hiện nay còn đáng tin, giúp ngươi, sớm ít một ”.
"Thêm một nhiều, bớt một ít. Đi vách núi, bao giờ dung chứa quá nhiều ”. Nam t.ử thong thả lật một trang sách, như thể mất hứng thú với chủ đề , bất chợt câu hỏi lúc nãy: "Kẻ còn thì ?".
Nam t.ử áo xanh ngẩn , hiểu đang hỏi tên thủy phỉ c.h.ế.t , bèn đáp: "Chưa c.h.ế.t. Ta xem , một d.a.o chế địch. lưỡi d.a.o chỉ đ.â.m nửa tấc, nàng nương tay”.
Không khí thuyền trầm xuống. Một lúc lâu , giường mới buông sách xuống, giữa đôi lông mày dần hiện lên vẻ mệt mỏi, dường như chán nản: "Kẻ mềm lòng, khó nên việc lớn”.
Nam t.ử áo xanh nhún vai, ngạc nhiên khi thấy mất hứng. như , việc bọn họ giống như vách núi, dung chứa quá nhiều , đặc biệt là những kẻ mềm lòng. Chung quy , cũng chỉ vì cảm thấy hứng thú với thiếu nữ khiến kinh ngạc nên buột miệng mà thôi.
Gió sông thốc mạnh cửa sổ, nước Giang Nam nhạt mùi hương trầm tiểu diệp. Nam t.ử áo xanh đầu mặt sông, nheo mắt .
Gió nổi lên ...
"Trước khi trời tối, về thành Biện Hà”.
Giọng giường vang lên. Khi nam t.ử áo xanh , lười nhác trở , gió sông thổi tới, cả khoang thuyền ngát hương lan.
Mộ Thanh về đến huyện Cổ Thủy thì gần giữa trưa.
Nhà họ Mộ ở phía Bắc thành, là một căn viện độc lập, gia cảnh thanh bần. Dân chúng Đại Hưng kiêng kỵ chuyện âm ty, cha con Mộ gia suốt ngày xem xét xương cốt c.h.ế.t, hàng xóm láng giềng sợ âm khí nặng nên mấy năm nay lượt chuyển hết. Xung quanh hàng xóm, cha con Mộ gia thấy thanh tịnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-9-loi-don-thien-ha-1.html.]
Sáng sớm thôn Triệu Gia, khi trở về lẽ Mộ Thanh đến huyện nha bẩm báo về vụ án mạng, nhưng nàng đến đó mà về thẳng nhà. Vào nhà, đóng cửa, Mộ Thanh lôi từ trong tủ một bộ nam trang .
Với lực hạ d.a.o của nàng, chừng nửa canh giờ nữa hai tên thủy phỉ sẽ tỉnh . Chậm nhất là quá trưa, nếu hai tên đó đến Thẩm phủ nhận nốt tiền thù lao, Thẩm Vấn Ngọc sẽ đoán việc thành. Nhanh nhất là tối nay, Cửu Khúc Bang sẽ hành động. Một khi Thẩm phủ xảy chuyện, Tri huyện Cổ Thủy nhất định sẽ bắt nàng quy án để cái mà ăn với Hầu phủ. Nơi thể ở lâu.
Nơi đến nàng tính sẵn . Thành Biện Hà! Cha của Mộ Thanh, Mộ Hoài Sơn, hiện đang ở thành Biện Hà.
Mấy năm nay, cha con Mộ gia khá tiếng tăm ở vùng Giang Nam, Mộ Hoài Sơn thường xuyên các châu huyện lân cận mời nghiệm thi. Dạo , thành Biện Hà xảy một vụ đại án, Mộ Hoài Sơn nhận công văn của phủ Thứ sử và ngay trong đêm, đến nay hơn nửa tháng. Rời khỏi huyện Cổ Thủy, đương nhiên Mộ Thanh tìm cha , chỉ điều nàng cần giấy thông hành để đến thành Biện Hà.
Lộ dẫn, tức là giấy chứng nhận rời khỏi quê quán, một loại công văn tương tự như giấy thông hành do quan phủ cấp. Chế độ hộ tịch của Đại Hưng nghiêm ngặt, dân chúng tùy ý rời khỏi nơi đăng ký hộ tịch. Phàm là xa, cần hai thứ trong : giấy tờ tùy và giấy thông hành. Nếu lên đường mà giấy thông hành, đừng là thành, mà còn quan phủ bắt giữ, khép tội lưu dân.
Thời xưa, trở thành lưu dân là trọng tội vi phạm quốc pháp. Cho dù vì thiên tai nhân họa, dân chúng buộc dắt díu di cư để tìm đường sống, nhưng trong mắt kẻ cai trị, đó vẫn là phạm pháp. Một khi bắt với tội danh lưu dân, nhẹ thì quan phủ bán nô lệ, nặng thì áp giải biên cương khổ sai.
Ngày thường nha môn đặt một trạm nhỏ cạnh cổng thành chuyên cấp giấy thông hành. Mộ Thanh thể cứ thế mà , trong nha môn và lính gác cổng thành đều mặt nàng. Bên trong qua mật thiết với Thẩm phủ, nếu để họ nàng thành Biện Hà và báo cho Thẩm phủ, e rằng nàng khó mà rời dễ dàng. Nàng quá nhiều chuyện của Thẩm Vấn Ngọc, nay thêm chuyện ả thuê g.i.ế.c nàng, nếu Thẩm Vấn Ngọc nàng c.h.ế.t, thể dễ dàng thả hổ về rừng?
Muốn lấy giấy thông hành để rời thuận lợi, Mộ Thanh chỉ còn cách cải trang.
Mặc xong nam trang, nàng bước khỏi phòng, về phía nhà bếp. Nhà họ Mộ chỉ ba gian, gian chính cha ở, gian phía Tây là khuê phòng của nàng, gian phía Đông là thư phòng. Bên cạnh thư phòng ngăn một gian bếp nhỏ, ngày thường nấu nướng đều ở đó.
Mộ Thanh bếp, vơ một nắm cỏ khô đốt lên, thấy khói bốc lên liền lấy cái quạt bên cạnh quạt mạnh , há miệng hít sâu mấy . Khói đặc xộc cổ họng khiến nàng sặc sụa ho khan mấy tiếng, giọng vốn trong trẻo lập tức khàn vài phần.
Thêm một nắm củi đống cỏ khô, Mộ Thanh lấy ấm t.h.u.ố.c đun nước, sang gian phía Đông. Từ một góc thư phòng lấy một nắm hạt chi t.ử (dành dành), ngâm nước lạnh, đợi nước trong ấm sôi thì thả chi t.ử ngâm nấu, chắt một bát nước màu vàng, bưng về phòng .
Trong gương, khuôn mặt thanh tú tuyệt trần của thiếu nữ ám một lớp tro cỏ. Nàng chấm bát nước màu vàng , hòa với tro cỏ thoa đều lên mặt. Trong chốc lát, làn da trắng ngần trở nên sạm đen, vàng vọt.
Quay cầm lấy cây kéo, lưỡi kéo loang loáng lướt qua, một lọn tóc rơi xuống bàn. Mộ Thanh tỉ mỉ cắt vụn lọn tóc thành những đoạn ngắn dài khác , lấy lòng trắng trứng gà mang phòng, soi gương cẩn thận kéo xếch đuôi mắt lên, dùng lòng trắng trứng dán từng cọng tóc vụn cắt lông mày. Khoảng nửa khắc , đôi lông mày lá liễu trở nên rậm rạp.
Đợi khi hóa trang xong xuôi, búi tóc lên gọn gàng, trong gương xuất hiện một thiếu niên mày rậm mắt nhỏ, sắc mặt vàng vọt ốm yếu. Thiếu niên thu dọn tay nải, bước khỏi cửa, thẳng đến cổng thành.