Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 91: Huyền thoại mới (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:21:59
Lượt xem: 87

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nghi ngờ lời Mộ Thanh . Thằng nhóc quá thần thánh, xuất ngỗ tác, kỹ thuật đ.á.n.h bạc cao hơn , cầm quân giỏi hơn Chương Đồng, ngay cả Hô Diên Hạo cũng nó lôi ánh sáng. Nếu nó, tân binh Tây Bắc e là làn sóng đào ngũ. Nếu nó, đại quân đến thảo nguyên Hô Tra sẽ chịu tổn thất nặng nề.

thể phá trận, tin.

"Muốn phá trận, cần đợi”. Mộ Thanh .

"Đợi cái gì?".

Mộ Thanh hồi lâu trả lời, một lúc ngẩng đầu bầu trời xanh thẳm thảo nguyên.

"Đợi trời mưa”.

Đợi trời mưa?!

Sự chờ đợi kéo dài đến tận hai ngày , khi đại quân kéo đến. Hơn bốn vạn đại quân đóng trại ở cửa núi Thanh Châu, bước thảo nguyên Hô Tra. Chỉ Cố lão tướng quân dẫn vài binh lên ngọn núi nơi bảy ngàn quân đang đóng.

Lỗ Đại tháp tùng Cố lão tướng quân sườn núi xuống.

Cố Càn hỏi: "Thằng nhóc đó cứ mãi ở đấy ?".

"Vâng, hai ngày , bướng như con lừa, kéo về ”. Lỗ Đại bất lực.

Nó bảo đợi mưa, chẳng hiểu mô tê gì, hỏi nhiều thì nó , bảo nó về đợi thì nó chịu. Hai ngày nay cứ khăng khăng đối mặt với Hô Diên Hạo, hại đêm nào cũng đích dẫn tinh binh canh gác núi. Thảo nguyên sói, một đêm bọn họ b.ắ.n c.h.ế.t ít sói. Nhờ ơn thằng nhóc , hai ngày nay cả đám ăn mấy bữa thịt sói.

"Ngươi đường đường là Phó tướng quân Tây Bắc, quân lệnh là để cảnh ?". Cố lão tướng quân trừng mắt, râu tóc bạc phơ bay phần phật trong gió.

"Quân lệnh quan trọng bằng phá trận”. Lỗ Đại lấy lời của Mộ Thanh chặn họng ông.

"Ngươi nghĩ thằng nhóc thực sự phá trận cơ quan của Hô Diên Hạo?".

"Lão dám cá với ? Ta cá là nó !".

Cố lão tướng quân Lỗ Đại một cái, hồi lâu hừ một tiếng, chắp tay xa: "Lão phu thấy ngươi quên trận đòn ở thành Biện Hà , trong quân cấm đ.á.n.h bạc, lão phu với ngươi bao nhiêu nữa".

Mặt Lỗ Đại đen sì. Cá cược mà cũng gọi là đ.á.n.h bạc ?

Thấy Cố lão tướng quân sải bước xa, hướng dường như là về phía lều thương binh. Trong chốc lát, bóng dáng lão bóng cây che khuất, dần dần thấy nữa.

Trước cửa lều thương binh, Cố lão tướng quân , ngẩng đầu trời, lẩm bẩm suy nghĩ: "Trời mưa thể phá trận cơ quan? Lão phu theo Đại tướng quân bao năm cũng từng chuyện lạ đời , cũng xem thử…”.

Đại quân đóng ở cửa núi Thanh Châu ba ngày, tin tức về thằng nhóc từng lấy yếu thắng mạnh trong buổi diễn tập phá trận cơ quan thảo nguyên truyền khắp quân.

Hắn đợi trời mưa, quân đều cùng đợi trời mưa, quân đều đang chờ xem, trời mưa phá trận cơ quan.

Có lẽ lời cầu nguyện của năm vạn đại quân linh nghiệm, chập tối hôm đó, mây đen bỗng kéo đến, thảo nguyên Hô Tra đổ xuống một trận mưa như trút nước.

Mưa lớn dập tắt đống lửa mặt Hô Diên Hạo. Một cái đùi sói nướng nửa sống nửa chín lấy xuống khỏi giá, ngửa cổ uống nước mưa nhai ngấu nghiến cái đùi sói, mắt sang bờ bên .

Bờ bên , mấy lính chạy xuống, đưa cho Mộ Thanh một cái đùi sói nóng hổi thơm phức gói trong lá cây. Mộ Thanh cầm lấy, ăn đối diện với Hô Diên Hạo.

"Ha ha".

Hô Diên Hạo ngửa mặt lớn, nhai cái đùi sói rỉ máu, ánh mắt âm u đè nén. Thằng nhóc thú vị quá, khiến kìm nếm thử xem m.á.u của nó mùi vị gì. quân Tây Bắc cung thủ, qua con sông sẽ trong tầm b.ắ.n của họ, cho nên thể động đậy, chỉ chờ xem, xem thằng nhóc cùng năm ngày định phá trận cơ quan của thế nào.

Năm ngày nay, nàng từng động một ngón tay cỏ mặt đất.

Mưa lớn rả rích cả đêm.

Sáng sớm hôm , mưa tạnh, Lỗ Đại dẫn các tướng lĩnh từ núi xuống, hỏi: "Mưa rơi , trận phá thế nào?".

"Đợi”. Mộ Thanh vẫn .

"Lại đợi?". Lỗ Đại trợn tròn mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-91-huyen-thoai-moi-2.html.]

"Đợi trời quang”.

Lỗ Đại và các tướng lĩnh phía ngơ ngác. Đoàn lên núi, một lát , Cố lão tướng quân xuống núi.

"Nhóc con, đại quân cùng ngươi đợi năm ngày, chỉ đợi trận mưa , giờ mưa tạnh đợi trời quang, ngươi trong quân chuyện đùa ?". Lão nhân khoác giáp chắp tay lưng, ánh mắt uy nghiêm.

"Ta bao giờ đùa”.

Mộ Thanh dậy, đầu, chỉ sang bờ bên : “Lão tướng quân cứ đợi là , trời hửng nắng, tự khắc sẽ một đội đại quân đến giúp chúng ”.

Đại quân?

Lấy đại quân đến giúp họ? Trong núi , thảo nguyên , chỉ một đội tân binh Tây Bắc. Chuyện gặp Hô Diên Hạo trong núi quả thực truyền tin về Tây Bắc, nhưng Đại tướng quân đang chiến đấu ở biên quan, thể nào phân đến địa phận Thanh Châu .

Vậy còn ai đến giúp họ nữa?

Lần , ai lên núi nữa. Cố lão tướng quân và Lỗ Đại cùng các tướng lĩnh Tây Bắc lưng Mộ Thanh, cùng nàng chờ đợi.

Khí hậu thảo nguyên đổi thất thường, đêm qua mưa như trút nước, sáng nay trời quang đãng. Mặt trời tháng tám hận thể nướng chín con . Đứng cả buổi sáng, các tướng lĩnh mặc giáp, trán ai nấy đều lấm tấm mồ hôi. Thảo nguyên tĩnh lặng đến mức gió cũng ngừng thổi, xa ngàn dặm, cỏ xanh mơn mởn, dòng sông uốn lượn, ngoài Hô Diên Hạo ở bờ bên , ngay cả cái bóng cũng chẳng thấy .

"Nhóc con, ngươi đợi trời quang, trời quang đấy”. Cố lão tướng quân .

"Ừ, quang ”. Mộ Thanh nhàn nhạt đáp.

"Vậy đại quân ngươi ?".

"Đến , thấy ?". Giọng Mộ Thanh vẫn nhạt.

Đến ?

Các tướng lĩnh đều ngẩn , xa xăm thảo nguyên, vẫn chẳng thấy bóng nào.

"Không ở xa, ngay gần đây!”. Mộ Thanh : “Ngay chân các vị”.

Các tướng lĩnh đồng loạt cúi đầu, thấy Mộ Thanh nhẹ nhàng gạt đám cỏ xanh mặt đất . Máu của những tân binh c.h.ế.t trong cỏ nước mưa rửa sạch sẽ, mặt đất chỉ thấy bùn đất ẩm ướt, từng hàng, từng hàng kiến đang vận chuyển đất khỏi hang.

Mọi còn phản ứng kịp, Mộ Thanh dậy, : "Đồng minh của chúng bắt đầu việc , thể lệnh cho một đội tinh binh giỏi tháo gỡ cơ quan chuẩn . Đợi đến chập tối, chúng thể bắt tay dọn dẹp ”.

Đồng minh...

Râu Cố lão tướng quân dường như giật giật, biểu cảm của các tướng lĩnh quái dị. Đồng minh mà nàng , là đám kiến chứ...

Lỗ Đại để hỏi, coi như hiểu thằng nhóc . Khi nó giải thích thì thể thao thao bất tuyệt, khi nó giải thích, hỏi nó chỉ tổ tức c.h.ế.t .

Đã đợi bao nhiêu ngày , cũng chẳng tiếc gì đợi thêm nửa ngày nữa. Thế là các tướng lĩnh chuẩn , đến chập tối, một trăm tinh binh giỏi tháo gỡ cơ quan đến thảo nguyên chờ lệnh.

Chỉ thấy Mộ Thanh giơ tay, chỉ thảo nguyên mênh mông, hỏi một câu: "Thấy ?".

Ánh hoàng hôn chiếu rọi, rải khắp vạn dặm thảo nguyên, chiếu đám cỏ xanh , bỗng hiện lên những đốm trắng lấp lánh, như ngàn rơi xuống trần gian.

Ngàn chói mắt các tướng lĩnh. Hồi lâu ai lời nào, chỉ tiếng hít thở dồn dập. Ai nấy đều chằm chằm những điểm sáng lấp lánh trong cỏ, như thấy chuyện thể xảy ở chốn nhân gian.

Cơ quan tên ngắn, lộ hàng loạt mắt .

"Dọn dẹp chỗ !”.

Không đợi các tướng lĩnh hỏi nguyên do, Mộ Thanh liền chỉ chân .

Nàng chắp tay sang bờ bên sông Cách Ngõa. Hai tinh binh đến mặt nàng, xổm xuống cẩn thận gạt cỏ xanh , bắt tay dọn dẹp cơ quan. Mũi tên lộ , dễ suy đoán bệ cơ quan, rãnh tên, lẫy kích hoạt . Những tinh binh gặp cơ quan quá nhiều ở sa mạc, quá quen thuộc với cấu tạo của nó.

________________________________________

 

Loading...