Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 92: Hóa địch thành bạn (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:22:00
Lượt xem: 92
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lát , một cơ quan tên ngắn lấy khỏi lớp cỏ. Mũi tên nguyên vẹn trong rãnh, lẫy kích hoạt vẫn căng, đầu mũi tên sắc nhọn, ánh lên vẻ lạnh lẽo chói mắt hoàng hôn.
Bên sông Cách Ngõa, Hô Diên Hạo chằm chằm chiếc cơ quan lấy . Cơ quan chôn hướng về phía cửa núi Thanh Châu, nơi tân binh Tây Bắc sẽ đến. Hắn ở bờ bên , đối diện với bệ cơ quan, thấy những đầu mũi tên lấp lánh như nhô lên khỏi đám cỏ xanh, chỉ thấy hai tinh binh Tây Bắc lấy một cơ quan tên ngắn, xổm xuống tiếp tục đào bới, một lát lấy một chiếc nữa, chuyền về phía .
Phía , những chiếc cơ quan chuyền , ráng chiều đỏ rực nhuộm hồng khuôn mặt các tướng lĩnh quân Tây Bắc, vẻ mặt lên tất cả sự kích động và hào hứng trong lòng họ.
Lão tướng, phó tướng, quân hầu, đô úy, truân trưởng, mạch trưởng trong quân Tây Bắc đều về phía thiếu niên tân binh quan phẩm. Thiếu niên các tướng lĩnh, sang bờ bên sông Cách Ngõa. Từ chân, lấy một cơ quan, tiến lên một bước.
Gió thảo nguyên Hô Tra thổi tung mái tóc thiếu niên, đưa giọng trong trẻo vượt qua sông Cách Ngõa, từng chữ như kim châm.
"Đất ở thảo nguyên Hô Tra là đất vàng, cũng là thành phần chính của bão cát Tây Bắc. Loại đất tơi xốp, thích hợp để kiến đào hang tổ. một trận mưa xối xả, đất vàng ướt nhão, hang ổ sụp đổ, đợi trời quang mây tạnh lũ kiến tự nhiên sẽ đào tổ mới”.
"Trên đời , con thích đường tắt, các loài động vật khác cũng , bao gồm cả kiến. Đất vàng xới lên đặc biệt tơi xốp, dễ đào hơn những chỗ xới, lũ kiến sẽ vui vẻ tìm đến những nơi để đào hang tổ. cơ quan chôn trong đất vướng víu đối với kiến, chúng sẽ vận chuyển những thứ khỏi đất tiên, nhưng bệ cơ quan quá nặng, chúng khiêng nổi. Vậy thì, chỗ nào trông vẻ dễ khiêng nhất?".
"Khi chôn cơ quan, phần đất đầu mũi tên luôn lấp sơ hơn để mũi tên dễ b.ắ.n . Đất ở đây lỏng hơn những chỗ khác, kiến cũng dễ đào nhất, vì thế mới lộ ”.
Thiếu niên từng bước tới, tay xách một mũi tên ngắn, chính là mũi tên nàng mang theo khi xuống núi năm ngày .
Hô Diên Hạo dậy, gió thảo nguyên thổi bay vạt áo đen tuyền, giữa đôi lông mày ánh ráng chiều nhuốm một vệt đỏ tàn khốc.
Năm ngày qua, nàng gửi chiến thư cho nhưng thấy hành động gì, chỉ đối diện , cùng ăn gió sương, trông như chỉ để tranh một thở, hôm nay bất ngờ phá trận cơ quan của bằng một cách... từng thấy bao giờ.
"Nhóc con, tên ngươi là gì?".
Giọng nam t.ử trầm thấp khàn khàn, gợi nhớ đến con sói hoang cô độc cao xuống con mồi bên ngoài tòa thành hoang vắng nơi đại mạc đêm trăng tròn.
"Kẻ g.i.ế.c xứng tên !”.
Giọng thiếu niên thanh lãnh, gợi nhớ đến cơn gió mát thổi qua rừng trúc cơn mưa, sảng khoái tỉnh .
Rõ ràng là một khuôn mặt bình thường gì nổi bật, giọng khiến một khó quên.
"Ngươi là lính Tây Bắc, đến biên quan, ngươi cũng g.i.ế.c ”.
"Kẻ xâm lược g.i.ế.c dân , nh.ụ.c m.ạ nước , xứng , gặp là g.i.ế.c!".
Thiếu niên từng chữ đanh thép. Trong khi chuyện, tinh binh mặt lấy bệ cơ quan cuối cùng bên bờ sông. Đang định chuyền về phía , Mộ Thanh cúi cầm lấy, nhắm thẳng bờ bên , bắn.
Ngay khi nàng cúi , Hô Diên Hạo lùi nhanh về phía . Mũi tên ngắn sượt qua vạt áo cắm phập xuống đất phía xa. Hắn ngửa mặt lớn, ráng chiều rợp trời nhuộm đỏ đôi mắt như màu máu: "Ngươi , những kẻ coi bản vương là , đều c.h.ế.t ?".
Chính lúc ngửa đầu, bỗng một mũi tên ngắn xé gió, lao thẳng yết hầu .
Hô Diên Hạo thuận thế ngã ngửa , mũi tên sượt qua chóp mũi bay xa. Bờ bên đồng thời vang lên hai tiếng vút vút sắc lạnh. Hô Diên Hạo chạm đất liền lăn hai vòng tại chỗ, tay chống xuống đất, mũi chân điểm nhẹ, bật dậy, lùi nhanh, động tác của nhanh nhẹn, linh hoạt.
Bên sông, Lỗ Đại cầm bệ cơ quan trong tay, c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp, đồ của đám nhãi ranh Hồ, dùng đúng là thuận tay".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-92-hoa-dich-thanh-ban-1.html.]
"Đồ bản vương chế tạo, tự nhiên lấy mạng bản vương".
Hô Diên Hạo Lỗ Đại một cái, sang Mộ Thanh, đầy hứng thú, nụ luôn mang theo vài phần tàn nhẫn: “Nhóc con, bản vương nhất định sẽ gặp ngươi. Mạng của ngươi, sớm muộn gì cũng là của bản vương".
Mộ Thanh hừ một tiếng, châm chọc: "Trước khi lấy mạng , hãy nghĩ cách g.i.ế.c hết kiến trong thiên hạ ”.
Sắc mặt Hô Diên Hạo trầm xuống ngay lập tức. Hắn thể chấp nhận một chút thất bại nào, thế mà đại kế của hủy hoại trong tay thằng nhóc mắt, thằng nhóc còn chọc đúng chỗ đau của .
Hắn chằm chằm Mộ Thanh một lúc xoay bỏ .
Sông Cách Ngõa rộng bảy tám trượng, đêm qua mưa to, mực nước sông dâng cao, dòng nước chảy xiết, nhất thời khó qua. Phía tinh binh đưa cung tên của Lỗ Đại tới, giương cung b.ắ.n liên tiếp mấy mũi tên đều Hô Diên Hạo nhanh nhẹn tránh thoát.
Mắt thấy sắp xa, Mộ Thanh , chằm chằm Cố lão tướng quân và Lỗ Đại : "Ta bơi giỏi, chọn thêm mấy bơi cùng đuổi theo".
"Không !".
Lỗ Đại dứt khoát từ chối: “Trời sắp tối , thảo nguyên quá nhiều sói, nguy hiểm tứ phía. Ngươi mới thao luyện hơn một tháng, chỉ hành quân ban đêm đối với các ngươi khó khăn , gì đến truy đuổi. Hô Diên Hạo là cao thủ đ.á.n.h đêm, thể bày trận cơ quan thảo nguyên, chắc chắn giúp . Ai phía của ? Các ngươi coi chừng trúng mai phục. Lão t.ử nhặt xác cho tân binh nữa ".
Quân Tây Bắc đa phần là hán t.ử phương Bắc, quanh năm đ.á.n.h trận ở đại mạc, bọn họ đ.á.n.h đêm , nhưng tiếc là bơi lội giỏi. Nếu thì cần gì bờ b.ắ.n tên về phía Hô Diên Hạo? Đã sớm phái qua sông đuổi theo .
Tên sói con Hồ , rốt cuộc vẫn để chạy thoát.
Mộ Thanh cũng bỏ qua, Lỗ Đại lý.
một chuyện mấy ngày nay nàng vẫn nghĩ , đó là ban đêm, cung thủ núi tuy b.ắ.n c.h.ế.t vài con sói, nhưng nàng từng gặp bầy sói. Cơ quan của Hô Diên Hạo chôn ở đây một thời gian , chẳng lẽ sợ bầy sói qua dẫm cơ quan, đợi tân binh Tây Bắc thì những cơ quan mất tác dụng? Nghe Lỗ Đại , khi bọn họ giao chiến với Hồ ở đại mạc Tây Bắc cũng thường gặp loại cơ quan , đại mạc cũng bầy sói, rốt cuộc thế nào những cơ quan tránh bầy sói?
Mộ Thanh tạm thời nghĩ , nhưng rõ ràng Hồ một cách mà nàng .
Chập tối hôm đó, khi Mộ Thanh theo các tướng lĩnh trở về núi, tiếng hoan hô của bảy ngàn rung chuyển cả núi rừng.
Một con đường lên núi, tinh binh xếp hàng, tân binh vây quanh, giống như chào đón hùng trở về. Thiếu niên hùng các tướng lĩnh, tai các tướng lĩnh sắp điếc vì tiếng reo hò.
Tiếng hoan hô truyền xa đến tận cửa núi Thanh Châu, hơn bốn vạn đại quân đóng trại ở đó hưng phấn cùng về ngọn núi phía — Trận phá ?
Phá ! Chỉ là cách phá trận từng thấy bao giờ.
Thiếu niên , năm ngày thảo nguyên, cách một con sông đối đầu với Tam vương t.ử Địch quốc, tốn một binh một , một đao một tên, chỉ đợi một trận mưa, một đội quân kiến thảo nguyên, liền khiến trận cơ quan hiện nguyên hình.
Thiếu niên , xuất ngỗ tác, thắng con nhà võ tướng, phá án g.i.ế.c lúc hành quân, phá trận tên thảo nguyên. Một bảo vệ năm vạn tân binh Tây Bắc.
Đại quân ở cửa núi thấy tình hình thảo nguyên, chỉ từ núi xuống báo tin mừng. Từ đó, đám mây đen bao phủ vì tân binh g.i.ế.c, vây bắt nhầm trận cơ quan, đại quân chặn ở cửa núi Thanh Châu suốt mấy ngày nay tan biến sạch sẽ. Đêm nay, núi núi hò reo, tân binh quây quần bên đống lửa, kể về huyền thoại của thiếu niên.
________________________________________