Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 94: Hóa địch thành bạn (3)

Cập nhật lúc: 2026-06-18 04:22:02
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không mất mặt, cũng c.h.ế.t , nhưng quân y sẽ bắt mạch, phận nữ nhi của nàng sẽ giấu .

Mộ Thanh nhắm mắt . Bệnh đến nhanh, chịu đựng nửa đêm càng xu hướng nặng thêm, xem thể chịu đựng thêm nữa. Cha thông thạo y lý, nàng học theo một chút, giải hàn thể dùng mấy vị t.h.u.ố.c nào. Lát nữa đợi Chương Đồng ngủ, nàng lén tìm Nguyệt Sát. Tuy hai quy ước ám hiệu gặp mặt, nhưng với công lực của , chắc là nàng đến ngoài lều của , sẽ thấy.

Phía truyền đến tiếng Chương Đồng dậy, đó tiếng tới, giọng điệu lắm: "Đi. Đến lều thuốc!".

Mộ Thanh dậy, Chương Đồng đưa tay kéo cánh tay nàng: "Đi!".

Mộ Thanh kinh hãi, dậy định hất tay , ngờ Chương Đồng xổm xuống, thuận tay kéo cánh tay của nàng, dùng sức cõng nàng lên lưng.

Bịch.

Ngực chạm lưng tiếng động, hai bỗng nhiên đều cứng đờ.

Mộ Thanh bó ngực, nhưng nữ t.ử dù bó n.g.ự.c thì xúc giác cũng khác với lồng n.g.ự.c rắn chắc của nam tử.

Lòng Mộ Thanh chùng xuống, Chương Đồng phắt đầu .

Trong lều đèn nến tắt, chỉ ánh sáng từ chậu than bên ngoài hắt lên rèm. Gió núi xào xạc, bóng cây lay động, cách một lớp rèm khuôn mặt Chương Đồng lúc sáng lúc tối.

Mộ Thanh rút tay về, dậy ngoài lều: "Ta tự ”.

Ra khỏi lều, Mộ Thanh đầu , cũng về phía lều của Nguyệt Sát mà thẳng về hướng lều thuốc.

Chương Đồng hẳn là phát hiện , nhưng sẽ ngoài. Người kiêu ngạo, nóng nảy nhưng trân trọng đồng đội, nếu đêm nay chẳng hỏi han bệnh tình của nàng, đưa nàng lều t.h.u.ố.c bốc thuốc. Chương Đồng tuy khao khát quân công nhưng tuyệt đối kẻ bán đồng đội để tranh công, nàng cần lo lắng. nàng dám đảm bảo theo, cho nên lúc thích hợp đến lều của Nguyệt Sát.

Gió núi mát mẻ, Mộ Thanh chỉ thấy từng cơn ớn lạnh, đầu càng thêm choáng váng đau nhức, dày cồn cào. Nàng đeo mặt nạ, sắc mặt đó ánh trăng trông trắng bệch.

Lều t.h.u.ố.c quân y nghỉ, mấy hôm nay thương binh, ban đêm cũng sắc thuốc, ba d.ư.ợ.c đồng đang bận rộn, quân y bàn kê đơn ánh nến.

Quân y theo tân binh Tây Bắc là một lão , sắc mặt hồng hào, râu dê, thoạt vài phần tiên phong đạo cốt. Nghe họ Ngô, từng Tả viện phán trong Ngự y viện, xin từ quan theo quân quân y cho quân Tây Bắc, cứu sống ít tính mạng tướng sĩ biên quan, kính trọng trong quân.

Ngô lão thấy Mộ Thanh thì ngẩn : "Ngươi là cái ... họ Chu ? Nhìn sắc mặt lắm”.

"Vâng, mắt Ngô lão”.

Mộ Thanh ôm quyền hành lễ, lúc mới tới: “Đêm qua dầm mưa, chút phong hàn, đến chỗ Ngô lão xin thang thuốc”.

Chuyện Mộ Thanh năm ngày thảo nguyên đối đầu với Hô Diên Hạo sớm truyền khắp quân doanh, Ngô lão lập tức lộ vẻ hiểu rõ, lắc đầu than: "Trong quân là mấy thằng nhóc các ngươi quý trọng thể, ngày lão phu mệt c.h.ế.t , xem các ngươi còn tìm ai xin thuốc. Lại đây xuống, há miệng, thè lưỡi lão phu xem nào”.

Mộ Thanh cảm ơn, theo lời ông xuống. Ngô lão cầm chân nến soi, : "Rìa lưỡi đỏ, rêu lưỡi trắng mỏng. Có sợ lạnh, tức ngực, ho, đau đầu, đau họng ?".

"Không ho”. Mộ Thanh đáp.

"Ừm”. Ngô lão trầm ngâm một tiếng: “Đưa tay , lão phu bắt mạch cho ngươi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-94-hoa-dich-thanh-ban-3.html.]

Mộ Thanh yên động, chỉ : "Lều thương binh bận rộn, dám phiền Ngô lão nhiều”.

Ngô lão : "Làm gì đạo lý đó? Lão phu bắt mạch cho ngươi tốn bao nhiêu thời gian ?".

Mộ Thanh mở miệng định đáp, rèm bỗng nhiên vén lên, Chương Đồng sầm mặt bước , Mộ Thanh, chỉ với Ngô lão: "Chỉ xin ông kê cho một đơn thuốc, lắm chuyện rắc rối thế? Hỏi cũng hỏi , xem cũng xem , kê t.h.u.ố.c là . Chẳng chỉ là nhiễm phong hàn thôi ? Quanh quẩn cũng chỉ mấy đơn t.h.u.ố.c đó thôi".

"Thằng nhóc ngông cuồng ở đây?".

Ngô lão quát cho ngẩn , lập tức sầm mặt dậy: “Thầy t.h.u.ố.c hành nghề là vọng văn vấn thiết (, , hỏi, sờ), tuy là phong hàn nhưng âm dương tạng phủ, kinh lạc khí huyết mỗi mỗi khác. Không bắt mạch, đơn t.h.u.ố.c tinh, nhanh khỏi ?".

Chương Đồng định cãi, Mộ Thanh ấn xuống. Nàng ấn lên cổ tay , cách lớp băng bó cổ tay, Chương Đồng như bỏng, rụt tay về, lùi một bước, vành tai ánh nến nhuộm một lớp đỏ kỳ lạ.

Mộ Thanh , chỉ thấy đầu càng đau, dậy hành lễ với Ngô lão: "Người cùng ngũ với tại hạ, nóng lòng mạo phạm, mong Ngô lão đừng trách. Nghe thảo d.ư.ợ.c trong quân quý giá, thường thiếu thốn, vì thế đơn t.h.u.ố.c dám cầu tinh, ma hoàng, phòng phong, khương giới, hành trắng là ”.

Ngô lão thể từ bỏ chức ngự y trong triều đến quân doanh hành y, chắc chắn hám danh trục lợi, ông nhất định tấm lòng y đức, một lòng cứu giúp binh lính. Chương Đồng lấy chuyện đơn t.h.u.ố.c , ông thể giận? Vốn dĩ, nàng tuy đang bệnh, tinh lực hạn, nhưng vẫn thể suy đoán tâm lý của lão , đưa đẩy vài câu, lẽ sẽ kê thuốc. Chương Đồng ầm lên thế , nàng tốn thêm chút sức.

Ngô lão ồ lên một tiếng Mộ Thanh: "Thằng nhóc ngươi cũng hiểu y lý?".

"Gia phụ sơ thông y lý, tại hạ học chút ít da lông, chỗ nào đúng, mong Ngô lão đừng trách”. Mộ Thanh cúi đầu cung kính , mặt lộ vẻ mệt mỏi.

Ngô lão nàng, trừng mắt Chương Đồng, hừ :

"Lão phu thấy thằng nhóc ngươi chuyện văn vẻ, hơn hẳn mấy tên lỗ mãng ngông cuồng trong quân, thảo nào lão phu ngươi thuận mắt, ngươi cũng coi như hậu bối của lão phu”.

Vừa , ông xuống, chấm bút mực, thuận tay xong một đơn thuốc:

“Nhà họ Ngụy chuẩn cho quân đội ít t.h.u.ố.c mang đến Tây Bắc, tạm thời thiếu thảo dược, nhưng tiền tuyến chiến sự căng thẳng, d.ư.ợ.c liệu quả thực dùng tiết kiệm. Lão phu kê cho ngươi một đơn thuốc, đêm nay ngươi về lều, trong lều t.h.u.ố.c chỗ nghỉ ngơi, ngươi đó nghỉ, đêm nếu đỡ, lão phu còn xem cho ngươi”.

Mộ Thanh nhận đơn t.h.u.ố.c xem qua, lập tức lộ vẻ cảm kích. Ngô lão miệng d.ư.ợ.c liệu dùng tiết kiệm, trong đơn t.h.u.ố.c thêm cho nàng vài vị thuốc.

"Đứng ngây đó gì? Ra đằng lấy ấm sắc t.h.u.ố.c . Thằng nhóc chẳng cùng ngũ với ngươi ? Bảo sắc thuốc, hùng hổ xông lều t.h.u.ố.c của lão phu, chẳng là để đến việc ?".

Ngô lão vẫy tay vẻ vui: “Đi , đừng dùng d.ư.ợ.c đồng của , đều đang bận sắc t.h.u.ố.c cho thương binh, nhiều thế ".

Lều t.h.u.ố.c khá rộng rãi, dùng rèm ngăn thành ba khu, một khu kê đơn, một khu sắc t.h.u.ố.c giã thuốc, còn một khu đặt hai chiếc giường ván gỗ. Giường ván gỗ đó chỉ là mấy cái hòm lớn đặt tấm ván gỗ lên, bên trải chiếu. Đơn sơ như , Mộ Thanh , sự ấm áp trong mắt dần thế vẻ lạnh lùng. Ngủ giường đương nhiên hơn ngủ đất, đêm qua thảo nguyên mưa, đất ẩm ướt, nàng đang cảm lạnh, ngủ đất chỉ bệnh nặng thêm. Chứng phong hàn phong nhiệt trong quân thường gặp, uống vài thang thuốc, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi, thực sự đến mức chiếm một giường trong lều thuốc, rõ ràng là Ngô lão lòng nhân từ, cố ý giữ nàng .

Trên giường một cái chăn bông, chính là thứ Mộ Thanh đang cần lúc . Trước khi lên giường nàng Chương Đồng, Chương Đồng đúng lúc cầm ấm t.h.u.ố.c đất lên, vén rèm ngoài, hề nàng.

Mộ Thanh lên giường, quấn chăn bông, ngửi mùi t.h.u.ố.c trong lều, tiếng ấm t.h.u.ố.c sôi sùng sục, dần dần buồn ngủ.

________________________________________

 

Loading...