Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 98: Trại ma (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:16
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng ngước mắt những đôi mắt đang kích động : "Đích đến , khi nào xuất phát?".

Rạng sáng, đoàn mới lên đường.

Lỗ Đại cải trang thành một viên ngoại về quê, Mộ Thanh đóng vai tiểu tư của , Hàn Kỳ Sơ thầy kế toán, Lão Hùng, Chương Đồng và Nguyệt Sát đóng vai gia đinh. Sáu quần áo dân thường, khi khỏi quân doanh trời tờ mờ sáng, một chiếc xe ngựa dừng một tảng đá vàng khổng lồ.

Lỗ Đại đợi trong xe. Hàn Kỳ Sơ là thầy kế toán, đương nhiên thể cùng xe với . Mộ Thanh là tiểu tư, theo lý ở ngoài xe.

Chương Đồng với nàng: "Ngươi và Kỳ Sơ đều lên xe , Lão Hùng đ.á.n.h xe, và Việt Từ ở bên ngoài là đủ ”.

Mộ Thanh nhướng mày, gì, chỉ nhảy lên một bên xe ngựa, ý định trong xe. Nàng là tiểu tư, tiểu tư và viên ngoại cùng xe, đường nếu gặp mã phỉ cướp đường chắc chắn sẽ lộ tẩy.

Chương Đồng nhíu mày bóng lưng Mộ Thanh. Mặt trời ló dạng đường chân trời, ánh nắng vàng rọi lên con đường đất vàng mênh m.ô.n.g của Tây Bắc, trời đất một màu. Nàng mặc bộ đồ vải thô màu xanh, trong gió cát đất trời , bóng lưng như một nét xanh biếc bên bờ sông Giang Nam, thanh thoát tả xiết, lọt mắt thì khó lòng xóa nhòa trong tim.

Sao đây phát hiện ? Đường nét bờ vai mềm mại như vầng trăng khuyết, nam nhi nào ?

Hắn , đôi lông mày mắt thường thường chắc chắn dung mạo vốn của nàng. Nữ t.ử dung mạo thế nào mới thể những việc nàng ?

Hắn cũng , cái tên Chu Nhị Đản chắc chắn tên thật của nàng. Có nữ t.ử nào tên như thế? Nàng nữ giả nam trang tòng quân đủ kinh thế hãi tục, nỡ đặt cho cái tên đó chứ?

Chương Đồng bóng lưng Mộ Thanh, bất giác ngẩn ngơ. Nguyệt Sát ánh mắt ngẩn ngơ của , theo về phía Mộ Thanh, lông mày dần nhíu .

Lúc , trong xe ngựa truyền giọng mất kiên nhẫn của Lỗ Đại: "Me kiếp thằng nào cùng xe với lão tử, mau đây".

Hàn Kỳ Sơ vội vén rèm, đạp lên bàn đạp định lên xe, động tác bỗng khựng , trong xe, sững sờ. Mộ Thanh thấy dừng , đầu , liếc mắt thấy Lỗ Đại trong xe cũng sững sờ.

Chỉ thấy trong xe ngựa, một nam t.ử mặc áo gấm màu nâu lỏng lẻo dạng chân, mày như dao, mắt như sắt, sống mũi, cằm như d.a.o gọt, khí phách nam nhi hừng hực, ba phần tuấn.

Lỗ Đại đến phát bực, mất tự nhiên mặt về phía rèm xe, gắt gỏng: "Nhìn cái gì mà . Lão t.ử chẳng qua là cạo râu thôi mà? Mẹ kiếp, lão t.ử ở Tây Bắc quá nổi tiếng cũng , đám ranh con đều mặt lão tử, cạo râu , nhận thì thế nào?".

"Tướng quân cạo râu , trông cũng đến nỗi nào". Lão Hùng .

Trước để râu quai nón, Tướng quân trông cứ lôi thôi lếch thếch, cạo sạch râu hiện vài phần khí.

"Cút!".

Lỗ Đại mắng: “Bộ râu theo lão t.ử bao năm, về lão t.ử nhất định đốt trụi mấy cái trại mã phỉ ".

Lão Hùng ha hả. Lỗ tướng quân nổi tiếng yêu bộ râu quai nón của , còn từng xúi giục Đại tướng quân cũng để râu, bảo thế mới khí phách nam nhi. Nay bất đắc dĩ cạo râu, đám mã phỉ e là sắp xui xẻo .

Hàn Kỳ Sơ cũng , lúc mới lên xe.

Bên ngoài, Lão Hùng đ.á.n.h xe, Mộ Thanh một bên xe ngựa. Chương Đồng chỗ trống bên cạnh nàng, đang do dự nên cạnh nàng đối diện thì Nguyệt Sát : "Bên ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-98-trai-ma-1.html.]

Nguyệt Sát đối diện Mộ Thanh, lạnh lùng dịch một chỗ trống cho Chương Đồng. Chương Đồng liếc , sắc mặt khó coi. Người cùng ngũ với họ nhưng cùng một Mạch, đêm diễn tập bên hồ là lính trướng , lúc đó để ý đến , mãi đến khi tự tiến cử mồi nhử dụ Hô Diên Hạo. Hắn dường như thù oán gì với thằng nhóc , cái mặt lạnh tanh ? Nhìn thuận mắt ?

Nếu là ngày thường, Chương Đồng nhất định sang cùng Mộ Thanh, cạnh cái tên đáng ghét , nhưng...

Chương Đồng bóng lưng Mộ Thanh, cuối cùng đầu, nhảy lên xe ngựa, chen chúc một chỗ với Nguyệt Sát.

Quay lưng về phía nàng, tảng đá vàng khổng lồ phía , nghĩ nam nữ thụ thụ bất , phận nàng, rốt cuộc khó mà coi nàng như nam nhi nữa.

Xe ngựa từ từ lăn bánh, hướng về thôn Thượng Du.

Thôn Thượng Du cách nơi đóng quân của tân binh năm trăm dặm. Suốt dọc đường , qua các trại mã phỉ, chỉ thấy những tảng đá vàng khổng lồ trải dài cắt ngang cao nguyên hoang mạc Tây Bắc thành những con đường cát vàng uốn lượn. Vài trạm quan sát của trại phỉ xây ngay đá vàng, một cái là bao quát hết hoang mạc, một chiếc xe ngựa độc hành đường, thể nào thấy.

, suốt đường ai cướp đường.

Dân thường thuê nổi xe ngựa đều là chút của cải, mã phỉ gặp xe ngựa đường thể cướp. Lỗ Đại cải trang thành viên ngoại về quê, vốn nghĩ đường nếu gặp cướp, thể xác định trại nào , ngờ dọc đường chẳng thấy bóng nào. Những trạm quan sát , gió cát mịt mù thổi qua tiếng sáo vi vu, xa xăm, như tòa thành c.h.ế.t.

Trại trống?

Sáu trong lòng đều cảm giác kỳ quái. Đi suốt ba ngày, qua bảy trại, mà đều ai cướp đường, cứ thế đến chập tối ngày thứ ba thì tới cổng thôn Thượng Du.

Sáu xe ngựa dám dùng ngựa quân đội, tìm một con ngựa thường, sức chân , năm trăm dặm đường mất ba ngày. Đến thôn Thượng Du thì là chập tối. Xe ngựa dừng ở đầu thôn, thấy tường thấp xây bằng đất vàng bao quanh nửa thôn, tường đầy vết gió mòn, sập vài chỗ. Trong thôn hai ba trăm hộ gia đình, đa là nhà đất vàng, duy nhất một nhà lợp ngói xanh, xây tường bao, qua mấy gian phòng, đoán chừng là nhà trưởng thôn.

Những nhà khác trong thôn nhà cửa nhỏ, xin tá túc đương nhiên đến nhà trưởng thôn.

Chập tối đúng là giờ cơm, nhà nhà tỏa khói bếp. Có dân từ trong nhà ôm củi, thấy xe ngựa thôn, ánh mắt đảo qua liền vội vã nhà. Dọc đường thấy mấy hộ gia đình đều như , Mộ Thanh bên ngoài xe ngựa, bắt thần sắc của mấy dân đó, trầm tư .

Đến cửa nhà trưởng thôn, Lão Hùng xuống gõ cửa. Hắn là hán t.ử Tây Bắc, tiếng địa phương vùng , xin tá túc chắc dễ hơn.

Người mở cửa là một đứa trẻ, tết hai búi tóc, tròn trịa, trắng trẻo đáng yêu, trông chừng năm, sáu tuổi, giọng non nớt khiến mềm lòng: "Các là ai? Tìm ông nội ?".

Lão Hùng lập tức thu vẻ thô lỗ, nặn nụ , xổm xuống định chuyện với đứa trẻ. Trong nhà bỗng vội vã chạy , quát đứa trẻ: "Ai cho con ngoài?".

Người đó là một nam thanh niên, vẻ mặt căng thẳng, bế thốc đứa trẻ giấu lưng, cảnh giác quét mắt xe ngựa.

Lão Hùng dậy hỏi: "Tiểu ca, đây nhà trưởng thôn ? Lão gia nhà từ xa về quê, thành Cát Châu, trời tối xin tá túc trong thôn, trong nhà tiện ? Ách, tiểu ca yên tâm, chúng ở chùa, chỉ cần mượn gian phòng cho chúng , mấy bát cơm lót , sáng mai chúng ngay”.

Nam t.ử gì, trong xe ngựa.

"Ồ, trong xe lão gia nhà và thầy kế toán, cộng thêm mấy bên ngoài xe , tổng cộng sáu . Chúng một vòng trong thôn, thấy đa nhà trong thôn phòng ốc đủ, chỉ nhà tiểu ca là chứa , mong nể tình đồng hương cho ở nhờ một chút”.

________________________________________

 

Loading...