Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 99: Trại ma (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-22 09:01:17
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trong nhà chỉ một gian phòng dùng , các chê chật thì ”. Nam t.ử xong, vội vã tránh đường.

Lão Hùng lộ vẻ vui mừng, Mộ Thanh và ba xe ngựa, ngầm hiệu bằng mắt. Ánh mắt Mộ Thanh chỉ dán chặt nam t.ử , nhưng gì, chỉ xuống xe vén rèm để Lỗ Đại và Hàn Kỳ Sơ xuống.

Lỗ Đại toát khí thế vũ, nam t.ử lập tức lộ vẻ kinh ngạc, mặt hiện lên sự cảnh giác.

Lỗ Đại như thấy, quét mắt quanh thôn, hào sảng với nhóm Mộ Thanh: "Đi xa bao năm, Tây Bắc vẫn dáng vẻ cũ, lão t.ử nhớ những năm tháng cơm ăn chạy xứ khác đắp đê sông”.

Nam t.ử Lỗ Đại cũng giọng Tây Bắc, công việc tay chân, lúc mới bớt cảnh giác, dẫn trong sân.

Xe ngựa , Lão Hùng buộc ngựa ở bên ngoài. Sáu dẫn phòng phía tây, trong phòng một cái giường, một cái sập, một cái bàn tròn, hai cái ghế, bài trí đơn giản.

"Trong nhà chút chăn đệm, đêm nay e là mấy ngủ đất ”. Nam t.ử .

"Không , , chỗ ngủ là , chúng kén chọn”.

"Vậy lát nữa cơm tối sẽ đưa lên, hôm nay ngờ tá túc, nấu thêm cơm”.

"Đa tạ tiểu ca".

Lão Hùng ở trong quân doanh bao nhiêu năm lời khách sáo, đợi nam t.ử khỏi, lập tức mặt mày méo xệch, cảm thấy vẫn là ở trong quân hơn.

Cửa phòng đóng , trong phòng yên tĩnh, ngoài phòng cũng yên tĩnh, tiếng nhóm lửa nấu cơm rõ mồn một. Lỗ Đại vốn định trao đổi suy nghĩ với , thấy khí cũng mở miệng, nhưng trong lòng ai nấy đều cảm nhận sự cảnh giác của trong thôn đối với lạ.

Mọi hẹn mà cùng Mộ Thanh. Nàng những thôn làng vùng vấn đề, quả nhiên sai.

Mộ Thanh bên bàn tròn. Trong phòng sáu , chỉ nàng , tuy hợp quy củ nhưng Lỗ Đại và Lão Hùng đều là thô kệch, ai để ý. Chương Đồng , cảm thấy mặt nàng thoáng vẻ mệt mỏi. Đôi mày mắt vốn bình thường, gió cát thổi cho bám đầy bụi, càng thêm vẻ đơn bạc, chỉ đôi mắt sáng trong như sương.

Ba ngày nay nàng kiên quyết ngoài xe ngựa, cùng họ ăn gió sương, một tiếng kêu khổ, than mệt cũng , nhưng thể lực nữ t.ử rốt cuộc bằng nam tử, nàng vẫn chút mệt mỏi.

Nghĩ , khi cơm tối đưa lên, thấy bên cạnh màn thầu và rau còn ấm nước, Chương Đồng liền rót một chén nước đưa cho Mộ Thanh.

Lỗ Đại ở đó, rót nước cho Lỗ Đại , ngược rót cho Mộ Thanh , dù Lỗ Đại và Lão Hùng đều để ý, hành động vẫn vẻ kỳ quặc. Hàn Kỳ Sơ liếc Chương Đồng, Nguyệt Sát nhíu mày thật chặt, Mộ Thanh giơ tay che miệng chén.

Mọi ngẩn , thấy ánh mắt Mộ Thanh quét qua cơm canh và nước bàn một vòng, lắc đầu.

Ý tứ đó, rõ ràng. Cơm nước vấn đề.

Khi cơm nước bưng phòng, trời bên ngoài tối, qua nửa canh giờ, trời tối đen như mực.

Tiếng côn trùng trong thôn rả rích, ngoài sân tiếng bước chân khe khẽ truyền đến, đang hạ giọng chuyện. Nghe giọng thì là một lão giả và một thanh niên.

"Trong phòng hết tiếng ?".

"Hết ”.

"Bên trong hai gã khá vạm vỡ, coi chừng ngủ say”.

"Yên tâm cha, qua cửa sổ, đều gục cả ”.

Lão giả im lặng một lúc, hồi lâu thở dài: "Haizz. Đi ...”.

Thanh niên đáp khẽ một tiếng, đẩy cửa phòng. Ánh trăng chiếu lên tay , lờ mờ thấy cầm một cuộn dây thừng.

Trong phòng một ngọn đèn như hạt đậu, ánh sáng lờ mờ, soi rõ bàn hai gục xuống, đất bốn la liệt, cơm canh ăn dở một nửa, một chén nước đổ bàn.

Thanh niên cầm dây thừng đến bàn, định trói vị lão gia . Dây thừng định tròng cổ, tưởng như ngủ say bỗng nhiên đưa tay, nắm chặt cổ tay . Thanh niên còn kịp kinh hãi, chỉ cảm thấy bàn tay lực như sắt, bóp một cái rắc một tiếng, kịp kêu lên thì một miếng màn thầu nhét miệng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-99-trai-ma-2.html.]

Cùng lúc đó, bốn bóng đất bật dậy, hai gần cửa nhất lao nhanh ngoài. Chỉ bên ngoài cũng phát tiếng động nào, lão giả một áp giải phòng.

Một lát , , : "Sáu gian phòng, chỉ một gian . Đứa trẻ ngủ , đàn bà thì đ.á.n.h ngất”.

Người là Nguyệt Sát, áp giải lão giả là Chương Đồng. Lỗ Đại giao thanh niên cho Lão Hùng, Hàn Kỳ Sơ và Nguyệt Sát đóng cửa canh giữ một bên, Mộ Thanh và Lỗ Đại mặt lão giả và thanh niên.

Thanh niên mặt cắt còn giọt máu, cơm canh còn thừa một nửa bàn.

Mộ Thanh : "Đừng nữa, cơm canh nhà các ngươi đều cho gầm giường ăn hết ”.

Lỗ Đại hỏi: "Sao ngươi cơm canh vấn đề?".

"Ta chỉ cơm canh vấn đề, còn nhiều thứ”.

Mộ Thanh liếc lão giả và thanh niên, hỏi bất thình lình: “Nói , mấy hôm ba tốp đến thôn các ngươi xin tá túc, đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê , đưa ?".

Lỗ Đại ngoắt đầu , Lão Hùng, Chương Đồng, Hàn Kỳ Sơ và Nguyệt Sát đều Mộ Thanh.

Cha con trưởng thôn lộ vẻ kinh hãi.

"Không ? Vậy các ”.

Thời gian nhiều, Mộ Thanh chỉ kết luận: “Người đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê , đưa đến chỗ mã phỉ”.

Đám Lỗ Đại kinh ngạc, nhưng thấy cha con trưởng thôn càng kinh hãi hơn, liền Mộ Thanh trúng .

Lỗ Đại túm cổ áo trưởng thôn, giận dữ quát: "Mẹ kiếp, các ngươi thông đồng với mã phỉ? Người của lão t.ử đưa đến ổ mã phỉ nào ?".

Trưởng thôn sợ run lẩy bẩy, liên tục lắc đầu.

"Tướng quân”.

Mộ Thanh gỡ tay Lỗ Đại , : “Bọn họ mã phỉ ép buộc”.

Lỗ Đại đầu nàng, cha con trưởng thôn run càng dữ dội hơn.

Tướng, Tướng quân?

Mộ Thanh cha con trưởng thôn, tiếp: "Các những việc , nhưng mã phỉ lấy tính mạng nhà hoặc tính mạng cả thôn uy h.i.ế.p các , các thể . Việc cả thôn đều , các việc ít nhất nửa năm , phàm là qua đường xin tá túc, các liền đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê giao cho mã phỉ”.

Mộ Thanh dừng một chút, thấy vẻ mặt kinh hãi của cha con trưởng thôn dần chuyển thành kinh ngạc, lúc mới : "Vậy , đưa đến trại mã phỉ nào ? Đám mã phỉ đó cần qua đường gì?".

Cha con trưởng thôn vẫn còn kinh ngạc, nhất thời hồn.

Đám Lỗ Đại cũng Mộ Thanh, đều nàng những điều .

"Chỗ nào cũng là sơ hở”.

Nhận Lỗ Đại hỏi, Mộ Thanh dứt khoát giải thích, chọn những điểm đơn giản để :

“Vừa thôn, những dân thấy chúng đều lẩn tránh về nhà. Chúng chỉ là qua đường, kẻ cướp, tay mang binh khí, bọn họ tránh né gì? Ta nghĩ để tránh chúng , mà là hễ qua đường đến thôn thì nghĩa là mã phỉ sắp đến”.

"Còn nhớ đứa trẻ mở cửa cho chúng ? Đứa bé đó trắng trẻo, đáng yêu, thấy ? Năm sáu tuổi chính là tuổi thích chơi đùa trong sân, Tây Bắc nắng gắt như lửa, gió cắt như dao, má đứa trẻ đỏ, dấu vết nắng gió mới đúng. Đứa trẻ trắng trẻo như , chắc chắn là nuôi trong nhà, cho ngoài chơi đùa. Nhìn nó năng, , hẳn là sức khỏe , bệnh tật, tại nuôi trong nhà? Cha nó thấy chúng , vội vàng giấu con , cứ như sợ chúng bắt mất con hoặc hại nó . Biên quan đang gặp chiến sự, khiến dân chúng sợ hãi như , ngoài Hồ thì là mã phỉ. Người Hồ phá biên quan ? Chưa, thì là mã phỉ".

________________________________________

 

Loading...