[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 1: Xuyên Không

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:24
Lượt xem: 0

“Đây ch.ó của ! Chó của màu xám.”

 

“Đây chính là ch.ó của bác, ch.ó của bác vốn màu trắng.”

 

Tô Dương thứ ba giải thích với ông bác mặt.

 

Hai tiếng , ông bác dắt ch.ó tiệm, mua gói tắm, cắt tỉa và sấy lông.

 

Hai tiếng , Tô Dương trả cho ông bác chú ch.ó nhỏ tắm thơm tho, trắng sạch.

 

Ai ngờ đối phương nhận.

 

Ban đầu Tô Dương cũng tưởng đây là một con ch.ó màu xám.

 

Kết quả xoa lượt sữa tắm đầu tiên lên.

 

Cô liền hiểu .

 

Không màu xám!

 

Ông bác cô, chó.

 

Sau một loạt động tác đầy khó tin như vò mặt, gãi đầu, ông mới nửa tin nửa ngờ dắt ch.ó .

 

Tay Tô Dương tắm đến mỏi nhừ.

 

Đóng cửa đầu .

 

thấy một con cừu nhỏ.

 

Tô Dương: ?

 

việc ở tiệm thú cưng mấy tháng.

 

Bình thường chỉ những việc như tắm rửa, cắt tỉa lông cho mèo chó.

 

Đây vẫn là đầu tiên cô thấy cừu ở đây.

 

Lông cừu bông xù mềm mại, trắng trắng mềm mềm, trắng đến mức gần như phát sáng, chỉ bé xíu một cục.

 

Móng guốc lộc cộc, khuôn mặt cừu nhỏ ngây thơ lúc nào cũng như đang .

 

Đáng yêu thì đúng là đáng yêu.

 

… nó từ chui ???

 

Còn kịp tìm hiểu kỹ.

 

Con cừu trắng nhỏ xuất hiện từ hư “be” một tiếng, giơ móng lao thẳng tới.

 

con cừu chỉ cao đến bắp chân nhẹ tênh húc bay ngoài.

 

Tô Dương hoảng hốt đến biến sắc.

 

Đáng yêu c.h.ế.t mất.

 

-

 

“Khu A phong tỏa.”

 

“Không phát hiện dấu vết thú nhân.”

 

“Phong tỏa khu B, đừng để mở lỗ sâu!”

 

“Phát hiện d.a.o động năng lượng bất thường ở khu C.”

 

“Báo cáo, hiện tại khu C đang trong trạng thái phong bế. Người của chúng .”

 

Địa điểm của khu C khá đặc biệt.

 

Nằm ở ngoại ô, gian rộng rãi, nhiều công trình.

 

chính một khu vực yên tĩnh như , đến phụ trách Tổng đội Tuần tra Bắt giữ cũng dám tùy tiện xông .

 

Nguyên nhân ở công trình duy nhất trong phạm vi cả trăm cây quanh đó.

 

Một tòa Hắc Tháp đồ sộ lặng lẽ sừng sững.

 

Nhìn từ xa, nó giống một tháp chuông thể nuốt chửng ánh sáng.

 

thực tế, nơi đó là chỗ chuyên giam giữ những tội phạm cực kỳ nguy hiểm của Đế Quốc.

 

Người phụ trách thử liên lạc với nhà tù Hắc Tháp.

 

Bên chỉ ném hai chữ:

 

【Cấm

 

“Kiêu ngạo thật đấy.”

 

Đồng nghiệp với giọng thương hại: “Rút . Thú nhân quản nổi nữa . Để bên đó xử lý. Chắc cũng chẳng kết cục .”

 

Phạm vi nhà tù Hắc Tháp cấm qua .

 

Theo nguyên tắc pháo đài, họ thể dùng biện pháp gây c.h.ế.t để đối phó kẻ xâm nhập mà truy cứu trách nhiệm pháp luật.

 

Thú nhân đột nhiên phát điên vì bệnh chạy tới gần Hắc Tháp sẽ kết cục thế nào, tùy tâm trạng của bên đó.

 

Đội tuần tra truyền tin về, trong liên lạc vang lên tiếng gấp gáp lẫn hỗn loạn: “Đội trưởng, chúng ! Tội phạm cấp SSS của Hắc Tháp vượt ngục…”

 

Sắc mặt phụ trách biến hẳn.

 

“Là ai?! Nghe thấy thì trả lời! Trả lời !”

 

“… Bên chúng thấy bươm bướm màu đen.”

 

Đồng nghiệp ngã xuống, lẩm bẩm: “Xong , c.h.ế.t hết mất.”

 

Hàng ngàn hàng vạn con bướm im lặng vỗ cánh, che kín trời đất.

 

Cánh bướm mở , những đốm sáng tối màu lưu chuyển. Nơi chúng bay qua, ánh sáng dường như lặng lẽ nuốt chửng.

 

Không khí ngừng lưu chuyển, âm thanh ngăn cách, ngay cả đường nét đầy áp lực của Hắc Tháp phía xa cũng trở nên mờ nhạt đàn bướm.

 

Một vẻ tột cùng, gần như mang điềm gở.

 

【Tội phạm cấp SSS, Kiến Nguyệt】

 

Cả đội tuần tra dựng hết lông tóc, trốn từ xa nín thở, dám gây tiếng động vì sợ kinh động đến .

 

đội viên thể giữ im lặng, thể ngăn những thú nhân đuổi tới đây rên lên đau đớn.

 

Và còn…

 

Một đội viên kéo kéo đội trưởng, hiệu cho cô .

 

Đồng t.ử đội trưởng giãn lớn.

 

Từ lúc nào ở đó xuất hiện thêm một ?!

 

-

 

Tô Dương choáng váng bò dậy khỏi bãi cỏ.

 

chẳng khác nào ném máy giặt lồng , đến giờ cô vẫn buồn nôn.

 

Cúi đầu vụn cỏ dính tay, cô cũng ngơ ngác.

 

Một là hiểu con cừu bé tí như húc cô bay .

 

Hai là thắc mắc, con cừu húc cô tới chỗ quái nào !?

 

Từ tiệm thú cưng đến thảo nguyên chỉ trong nháy mắt, khoảnh khắc cô còn tưởng đang mơ.

 

thảo nguyên bình thường sẽ bọ rùa bảy chấm lớn bằng cái cối xay, nền đỏ chấm đen.

 

Con bọ rùa bảy chấm còn dùng tiếng kêu đau.

 

Quay đầu , thủ phạm cừu cũng ở đó, đang thảnh thơi dạo.

 

Hoàn chẳng vẻ tự giác của kẻ húc .

 

Nhìn thấy con bọ khổng lồ cũng chẳng phản ứng.

 

Ngược , khi chân trời đột nhiên xuất hiện bướm bay tới, nó giật một cái nhảy thẳng lòng Tô Dương.

 

Tô Dương: ? Mày còn nhớ nãy mày húc tao kiểu gì ?

 

Đỡ lấy con cừu mặt dày khó hiểu , da đầu cô cũng tê rần, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên trời.

 

Ban đầu đàn bướm bay cao, dường như tiếng động bên thu hút nên dần hạ thấp độ cao, bay tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-1-xuyen-khong.html.]

 

Tô Dương từng thấy đàn bướm nào lớn đến , còn màu đen.

 

Cô học ngành thú y, nhưng mới năm nhất, học bao nhiêu nên cũng rõ đây là giống gì.

 

Cô còn tò mò chằm chằm, lấy điện thoại định nhận diện bằng hình ảnh.

 

Một phần nhỏ đàn bướm lững lờ vây quanh con bọ rùa bảy chấm.

 

Cũng vài con lướt qua bên cô.

 

Tô Dương hít hít mũi.

 

Cô ngửi thấy một mùi hương nhạt.

 

Thoảng qua đầu mũi, như như .

 

Chúng bay tao nhã và lặng lẽ, vì tiếng “tách” khi điện thoại chụp ảnh bỗng trở nên đột ngột.

 

“Đang ?”

 

Một giọng nam bình tĩnh vang lên.

 

xem thử là giống gì… Sao điện thoại sóng?” Tô Dương vô thức trả lời.

 

Nói xong cô đầu, chỉ thấy mặt một con bướm đang đậu lơ lửng tảng đá.

 

Xung quanh .

 

Con bướm lên tiếng: “Biến dị của bướm phượng dải ngọc.”

 

“Con bọ rùa ồn đến mức khiến đau đầu, mùi nó tỏa cũng khó ngửi.”

 

Giọng như mưa bụi, dịu nhẹ mà quấn quýt.

 

Nó lười biếng nhưng vẫn lịch sự hỏi: “Xin hỏi, thể g.i.ế.c các ?”

 

Tô Dương: ???

 

Tô Dương: (*゚ロ゚)!!!

 

Đầu óc cô hình mất một lúc.

 

Màn hình điện thoại vẫn sáng, dừng ở giao diện máy ảnh, chỗ cột sóng là một dấu X đỏ chói mắt.

 

trả lời ngay mà véo thử cánh tay , đau thật.

 

? Không mơ? Bị một con cừu húc xuyên ?

 

Đây là thế giới gì ?

 

Bươm bướm g.i.ế.c siêu thực ?

 

Tô Dương há miệng: “ thấy… ờm, hình như lắm?”

 

Cánh bướm khẽ rung, từng mảng lớn bướm ùn ùn vây quanh.

 

Mùi hương thoang thoảng vì thế đậm lên đôi chút, ánh mắt Tô Dương dần mất tiêu cự.

 

Giống như rơi một thế giới cực lạc quái dị, rực rỡ đến hoa mắt.

 

Cô chỉ còn thấy những hạt phấn đen lấp lánh cánh bướm mắt.

 

Ngay khi những hạt phấn rơi xuống, con cừu nhỏ trong lòng cô thò đầu .

 

Nó đột nhiên nhảy khỏi vòng tay Tô Dương, húc thẳng một con bướm, còn “be” lên một tiếng thật lớn, thật dữ với nó.

 

Dường như đang bảo vệ cô.

 

“Thuần Dưỡng Sư.”

 

Đàn bướm khựng .

 

Sau đó mới lùi một chút, giọng vẫn bình tĩnh: “Cô thanh tẩy cho ?”

 

Tô Dương rõ nó gì.

 

Bởi vì khi lớp lông đầu con cừu sượt qua cánh bướm, đầu óc cô cũng “ong” một tiếng.

 

… Đây là cảm giác gì? Giống như một khoảnh khắc tinh thần cô hòa một khác, trần trụi và run rẩy hơn cả tiếp xúc cơ thể, còn sâu hơn cả cách âm.

 

Qua con bướm, cô thấy thấp thoáng một bóng , cũng từ từ ngước mắt sang.

 

Tô Dương bất ngờ, diễn tả chính xác .

 

Nếu nhất định , thì giống như lật nắp sọ, lấy não cọ xát với não của một khác tới đúng điểm G.

 

Kích, kích thích quá!

 

Giác quan quá tải, chân cô mềm nhũn.

 

Con bướm khẽ “ừm” một tiếng.

 

Giọng nó đầy do dự: “Trước đây chúng từng quen ?”

 

“Xin , phá kén nên quên mất nhiều chuyện.”

 

Tô Dương nên quen quen.

 

Cô ấp úng: “Quen…?”

 

Cánh bướm rung lên.

 

“Không quen…?”

 

Con bướm lẩm bẩm một .

 

“Chúng nhất định từng quen , nếu thể trực tiếp tiến lĩnh vực tinh thần của ?”

 

“Cô là Thuần Dưỡng Sư của ? Tại chịu thừa nhận?”

 

“Giữa chúng xảy chuyện gì ?”

 

Tô Dương còn chẳng 【lĩnh vực tinh thần】 là gì.

 

Nghe thôi thấy như một thứ sức mạnh kỳ lạ ngoài khoa học.

 

Chưa kể cứ mở miệng là nhắc tới 【Thuần Dưỡng Sư】.

 

Giống hệt con khỉ trong rạp xiếc đang khắp nơi tìm huấn luyện .

 

Tòa kiến trúc đen kịt phía xa vang lên tiếng còi báo động chói tai.

 

Đàn bướm chập chờn, dường như mất kiên nhẫn.

 

“Nếu , xin các biến mất , đừng lãng phí thời gian.”

 

Tim Tô Dương chợt hụt mất một nhịp.

 

Bóng tối của cái c.h.ế.t đột ngột bao phủ lòng cô.

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của con bọ rùa bảy chấm chẳng yếu từ lúc nào, nó đàn bướm im lặng bao bọc nuốt chửng.

 

Sẽ c.h.ế.t.

 

Nhận thức rõ ràng đến mức đập thẳng đầu cô.

 

“Thời gian của gấp, thể giúp các chọn một cách c.h.ế.t dễ chịu.”

 

“Cô thích c.h.ế.t ngạt ?”

 

Tô Dương kinh hãi bàn tay bắt đầu run lên ngoài kiểm soát.

 

Như những sợi chỉ vô hình kéo lên, hai tay khép đặt cổ.

 

Đầu ngón tay siết chặt.

 

Bóp lấy khí quản.

 

Kỳ lạ là cô còn cảm thấy sợ hãi, thậm chí còn một chút vui sướng như sắp chìm giấc ngủ sâu…

 

Rìa tầm bắt đầu tối .

 

Cho đến khi…

 

“Be! Beee…!”

 

Tô Dương chợt húc cho tỉnh táo, kịp nghĩ nhiều hét lớn: “! là Thuần Dưỡng Sư của !”

 

Sau đó cô chống xuống đất, ho sặc sụa dữ dội.

 

 

Loading...