[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 101: Lần Này Chắc Không Có Vấn Đề Gì Nữa

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa tối Tô Dương ăn hài lòng.

 

Mọi ăn cơm, Tát Tuyết dùng móng vuốt lướt điện thoại.

 

Tô Dương liếc sang, phát hiện đang theo dõi diễn biến tiếp theo ở tiền đồn.

 

Thuần Dưỡng Sư đưa tòa khiến dư luận mạng bùng nổ, đủ loại ý kiến đều .

 

Tát Tuyết thích xem mấy thứ lắm, lướt vài cái sang video tiếp theo.

 

Trong điện thoại vang lên giọng AI oang oang.

 

“Sau khi em qua đời, giúp chăm sóc vợ của em, ngờ……”

 

Là một bộ hoạt hình cẩu thả, nhưng thắng ở tiêu đề giật gân nên lượt xem cao.

 

Cún xem say sưa ngon lành.

 

và xx là em quen lâu, cũng đều là thú nhân cùng khoa. trong một sự cố bất ngờ, em của qua đời, để Thuần Dưỡng Sư cấp E của . Thuần Dưỡng Sư vẫn thú nhân khác, vì lúc lâm chung, em nhờ chăm sóc cô . Đêm hôm đó, Thuần Dưỡng Sư mà vẫn gọi là em dâu gõ cửa phòng . chuyện đúng, chắc chắn cũng bất kỳ suy nghĩ gì với cô ……”

 

Lâm Tốc càng càng thấy .

 

“Cậu xem cái phim gì đấy, tự đeo tai mà xem .”

 

Tát Tuyết gâu gâu giảm âm lượng, gương mặt cáu kỉnh của , thuận miệng hỏi một câu.

 

【Vừa khỏi khu xâm biến, thanh tẩy, đến bệnh viện kiểm tra ? Xâm biến khó tự kiểm tra đấy.】

 

“Không .” Lâm Tốc khinh khỉnh, duỗi chân dài .

 

Tô Dương đối diện “ờ” một tiếng.

 

Chân dài quá đấy, duỗi tới tận bên cô luôn .

 

Lâm Tốc ngước đôi mắt vàng cô một cái, xoay chân tránh sang bên.

 

Tát Tuyết: “Gâu gâu.”

 

【Được thôi, nhưng lỡ xảy chuyện gì thì kịp .】

 

Lâm Tốc bực bội : “Đừng trù . Nói gì lành chút .”

 

Ăn tối xong, họ rời khách sạn.

 

Trực thăng đáp xuống gần Hắc Tháp.

 

Tô Dương bắt tay Leonis, dẫn các thú nhân về phía đó.

 

Nhớ lúc xuyên đến, cô chính là xuất hiện bãi cỏ .

 

lưng Ôn Vân Tụ, cảm thán.

 

“Vừa mở mắt ngơ luôn, ai mà ngờ xuyên bất ngờ đến chứ, tiểu thuyết , cũng chẳng gặp nhân vật nào trùng tên trùng họ với .”

 

“Còn bọ rùa bảy chấm, ngờ tiếng nữa, dọa c.h.ế.t khiếp.”

 

Cô ghé tai Ôn Vân Tụ than thở: “Còn Kiến Nguyệt nữa, độc lâu năm khắp nơi tìm vợ, vợ thì g.i.ế.c …… hết cách, chỉ đành nhận thôi.”

 

Ôn Vân Tụ đầu áp mặt cô, ánh mắt lành lạnh lướt qua Hắc Tháp, chậm giọng : “Tình trạng phạm nhân trong Hắc Tháp khá đặc biệt. Tuy ai cũng thật sự tội ác tày trời, trạng thái tinh thần của họ đều đáng lo. Em thích thì để họ loại.”

 

Tô Dương kinh ngạc đến mức dựng cả nửa lên: “Kiểu như Ân Thố mà cũng tính là tội ác tày trời ! Trước đây còn hỏi, tại Hắc Tháp án t.ử hình !”

 

“Đương nhiên là nguyên nhân đặc biệt.” Vưu Tuyết tiếp lời.

 

Anh trai vẫn luôn l.i.ế.m bàn tay Tô Dương buông xuống, buộc lên tiếng để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý khỏi đầu lưỡi.

 

“Chỉ thể , Công ty Đồ Chơi Viên Đường và những bên trong phá hủy hề vô tội. Xét theo một góc độ nào đó, việc là chuyện .”

 

Tô Dương lập tức liên tưởng đến đủ loại âm mưu.

 

Theo kinh nghiệm tiểu thuyết của cô mà đoán, Ân Thố điên điên khùng khùng chừng cũng là hại.

 

Nghĩ đến đây, ấn tượng của cô về lên một chút.

 

nếu để Ân Thố trở thành thú nhân của ……

 

Ôn Vân Tụ áp chế bọn họ lẽ khó, chỉ thể nghĩ cách, hoặc để Ôn Vân Tụ thăng cấp.

 

Thú nhân thăng cấp thế nào nhỉ?

 

Tô Dương nhớ mạng từng , hình như là trải qua nhiều trận chiến, nhất là kiểu ngàn cân treo sợi tóc, càng nhiều càng .

 

Nghĩ tới đây, cô lắc mạnh đầu.

 

Thôi bỏ .

 

Tô Dương vùi mặt cổ , ngửi hương hoa thơm ngát, trong tay vẫn vuốt rắn.

 

Hồi lâu hỏi: “Ân Thố mang thai, vui ?”

 

Lưỡi Dạ Quang thè trong lòng bàn tay cô.

 

Ôn Vân Tụ , sẽ .

 

Hai nhỏ giọng thì thầm, những bên cạnh giữ im lặng.

 

Tát Tuyết dựng tai .

 

Cảm xúc tương thông, Vưu Tuyết liếc trai một cái.

 

Đợi Tô Dương nữa, nối tiếp chủ đề đó của cô: “Tình huống cực kỳ hiếm gặp, vị bọ rùa bảy chấm khi lưu đày thể sẽ tham gia dự án nghiên cứu lỗ sâu với tư cách nghiên cứu viên.”

 

Tô Dương: “Ơ? Vậy cũng khá nhỉ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-101-lan-nay-chac-khong-co-van-de-gi-nua.html.]

 

Đợi đến Hắc Tháp.

 

Leonis dừng bước.

 

“Người liên quan cấm .”

 

Tô Dương kinh ngạc đầu, các thú nhân thật sự im nhúc nhích.

 

Cô cứ tưởng dù Leonis , họ vẫn sẽ theo.

 

vẻ mặt nhẫn nhịn của họ, như đang chống một lực vô hình.

 

Chỉ Ôn Vân Tụ cõng cô bước lên một bước.

 

【Phía Trước Cấm Đi】 là một trong những năng lực của Leonis.

 

Trong những mặt, chỉ Ôn Vân Tụ cùng cấp với cô.

 

Tô Dương nhớ chuyện , bừng tỉnh.

 

nhất định dẫn theo, ai cùng thì sẽ tự .”

 

“Có thể dẫn hai .”

 

Leonis chút biểu cảm gật đầu, xoay hiệu Tô Dương theo.

 

“Không vội.”

 

Cô đồng ý dứt khoát khác thường, nhưng Ôn Vân Tụ nhúc nhích.

 

cần xác nhận vị trí của 【Zero】, bảo đảm sẽ khí tức của Tô Dương hấp dẫn.”

 

“Chuyện cứ để chúng .”

 

Lâm Tốc nhếch môi : “Là thú nhân của cô , chúng quan tâm cô là chuyện bình thường, pháp luật cấm.”

 

Vưu Tuyết tiếp lời: “Đưa chìa khóa phòng điều khiển cho , chúng tự , vị trí.”

 

Hắn từng xem sơ đồ kiến trúc Hắc Tháp, hiện giờ từng vị trí vẫn in rõ trong đầu.

 

Leonis: “……”

 

Nếu Hoàng đế dặn , cô chắc chắn sẽ bảo bọn họ cút.

 

Nén cơn nóng xuống, cô hiệu cấp đưa chìa khóa qua.

 

Tô Dương rõ những quanh co bên trong, chỉ Lâm Tốc thêm một cái.

 

Hắn đúng là trách nhiệm, vì giúp đỡ mà ngay cả lời “là thú nhân của cô ” cũng .

 

Người , báo .

 

Phải mau xử lý xong mối nguy bên cạnh để thể lấy tự do, coi như báo đáp việc gần đây luôn bảo vệ cô.

 

Tô Dương thầm nghĩ.

 

Để báo tuyết ở ngoài chờ, cô theo Leonis Hắc Tháp.

 

Tên Hắc Tháp đen, nhưng bên trong trắng toát.

 

Trong hành lang kim loại phát ánh sáng trắng lạnh, tường, sàn và trần liền thành một khối.

 

Không bất kỳ vật trang trí nào, chỉ những dải đèn âm tường tỏa ánh sáng trắng dịu định phân bố đều, chiếu sáng từng tấc gian, loại bỏ góc c.h.ế.t bóng tối.

 

Vật liệu đặc biệt của tường truyền âm thanh, ở đây lâu sẽ khiến rối loạn phương hướng như quáng tuyết.

 

Mà khi cô đến tầng một.

 

Lâm Tốc và Vưu Tuyết tới phòng điều khiển.

 

Những nơi lắp camera đều đang hoạt động bình thường, chỉ một thú nhân đặc biệt lắp hoặc bật camera, màn hình hiện ô trống.

 

Vưu Tuyết chuyển xuống cùng.

 

Tầng -4.

 

Để trạng thái tinh thần định, bên trong nhà giam xây dựng thành môi trường sinh sống mô phỏng nơi cư trú. Người trong hang động im nhúc nhích, góc camera chỉ mạng nhện dày đặc xung quanh, gần như hòa lẫn với phông nền.

 

Nhân viên vốn trực ở phòng điều khiển : “Vừa phun t.h.u.ố.c an thần cho , chắc ngủ .”

 

“Liều lượng bao nhiêu?”

 

Nhân viên báo một con .

 

Lâm Tốc chậc một tiếng: “Không đủ, thêm chút nữa.”

 

Nhân viên: “Không ,”

 

Hắn đang định lên thì một bàn tay ấn xuống, ép trở ghế. Lâm Tốc giữ : “Chuyện là chúng , ép buộc, liên quan đến . Ngồi yên.”

 

Vưu Tuyết dứt khoát ấn nút, đồng thời nhập mật mã.

 

Lâm Tốc nhướng mày: “Được đấy, cái cũng .”

 

Vưu Tuyết thản nhiên: “Đương nhiên.”

 

Đã tới đây, đương nhiên chuẩn đầy đủ từ .

 

Thuốc an thần phun diện rộng, trong phòng giam gần như ngưng tụ thành lớp sương trắng thể thấy bằng mắt thường, hai mới thả lỏng.

 

Lần chắc vấn đề gì nữa.

 

 

Loading...