[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 107: Nhìn Tôi Làm Gì, Hắn Còn Chưa Đủ À?

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Mời Thuần Dưỡng Sư bắt đầu vuốt ve】

 

Không thành thì tính giờ từ đầu!

 

Tô Dương đờ .

 

Vậy nếu cô gì, chẳng hôm nay đều ?

 

Lâm Tốc ở cửa nghiên cứu cách mở.

 

Cánh cửa kín một kẽ hở, gần như nặng nề như cửa viện an , áp thẻ phòng lên cũng phản ứng.

 

Chỉ lặp lặp nhắc: 【Mời Thuần Dưỡng Sư bắt đầu vuốt ve】

 

【Mời Thuần Dưỡng Sư bắt đầu vuốt ve】

 

Căn phòng cửa sổ, còn kín hơn cả phòng đồ chơi của Ân Thố, khiến Tô Dương chạy.

 

cô chạy .

 

Nơi ngoài .

 

Còn thúc giục như đòi mạng.

 

Không qua thì tính giờ .

 

Tô Dương dám mặt Lâm Tốc, sợ thấy biểu cảm kiểu “cô cố ý , thích cô , phòng thế cũng vô dụng”, chỉ về phía báo tuyết gì.

 

Cửu Phương Túc Giới sớm muộn gì cũng là của cô.

 

Sau khi phát hiện , Lâm Tốc lập tức sang Tô Dương.

 

Lại thấy cô run run hỏi Cửu Phương Túc Giới: “Anh qua đây, để sờ …… ?”

 

Một chai sữa chua uống hết, vẫn thỏa mãn.

 

Liếm sạch cả chai, Cửu Phương Túc Giới tới bên Thuần Dưỡng Sư.

 

Đứng thẳng đơ, Tô Dương đưa móng vuốt sờ eo .

 

Ở độ cao cô cũng chỉ sờ chỗ đó.

 

Không thể sờ xuống chứ.

 

Eo bỗng sờ một cái.

 

Rất nóng.

 

Cũng nhột.

 

Cửu Phương Túc Giới giật , im lặng tiếng lùi xa mấy mét.

 

Trước mắt Tô Dương hoa lên, tay sờ hụt.

 

Báo tuyết xổm trong góc, cảnh giác cô.

 

Tô Dương ngơ ngác một lúc, vẫy tay với : “Đừng chạy mà, qua đây.”

 

Cửu Phương Túc Giới lên tiếng.

 

Dưới tiếng gọi của Thuần Dưỡng Sư, từ từ tiến .

 

“Cô sờ .”

 

Hắn nghĩ một lúc .

 

Tô Dương: “ sờ ?”

 

Sau đó báo báo nữa, đang nghĩ gì.

 

Tay Tô Dương đặt lên.

 

Cứ áp như một lúc, cô thấy mảng da ủ nóng, lòng bàn tay cũng toát một lớp mồ hôi mỏng. cuối cùng cô vẫn qua kiểm tra.

 

Tính giờ .

 

Lâm Tốc dựa bên cửa, co một chân dài. Cũng bọn họ: “Phải đúng như nó . Bên hệ thống kiểm tra.”

 

Theo hướng ngón tay , Tô Dương thấy ánh sáng nhấp nháy trần.

 

“Đây camera chứ?”

 

Lâm Tốc lạnh nhạt : “Máy kiểm tra đặc biệt, ghi hình, lưu dấu. Yên tâm, truyền ngoài.”

 

Trông tâm trạng lắm.

 

Quả nhiên nhốt ở đây nên khó chịu.

 

Tô Dương cũng nghĩ nhiều chuyện linh tinh nữa.

 

Ra ngoài mới quan trọng.

 

“Cái đó, Thuần Dưỡng Sư của , đồng ý đúng ?”

 

Cửu Phương Túc Giới nghi hoặc. Cô như , đương nhiên đồng ý.

 

Nếu cũng chẳng ở đây.

 

“Nếu đồng ý, sẽ sờ . Không giống lúc nãy…… sờ . Mười phút. Giống thanh tẩy cho hôm đó.”

 

Báo tuyết nghiêng đầu.

 

Tô Dương hắng giọng che giấu ngượng ngùng.

 

Mắt thẳng, chăm chú vòng eo thon chắc mặt.

 

Ngón tay trượt khỏi bên eo, tiên thử thăm dò vuốt lên cánh tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-107-nhin-toi-lam-gi-han-con-chua-du-a.html.]

Đường cơ trơn tru rắn chắc, làn da ấm nóng.

 

Đầu ngón tay cô run, cố trông nghiêm túc hơn một chút.

 

Đôi mắt xanh băng trong veo của Cửu Phương Túc Giới chăm chú hướng về phía cô, bên trong phảng phất chút ngơ ngác khó nhận , hàng mi dài thỉnh thoảng rung nhẹ như cành thông đọng tuyết.

 

Cửu Phương Túc Giới càng lời, đối diện đôi mắt sạch sẽ , Tô Dương càng thấy áy náy như đang bắt nạt đứa trẻ ngốc.

 

Dọc cánh tay hướng lên, vuốt qua bờ vai rộng, bên cổ, cằm…… Cửu Phương Túc Giới bỗng một câu kinh .

 

“Đây thanh tẩy.”

 

Tô Dương: “Ờ.”

 

Cửu Phương Túc Giới chậm chạp : “ , cái khác thanh tẩy nông. Cô ngủ với .”

 

Tô Dương suýt sặc.

 

Cửu Phương Túc Giới chút đắc ý vì đoán đúng: “Cô đang sờ cơ thể , lát nữa còn cởi quần áo , chơi ti ti với chim nhỏ của ……”

 

“Khụ khụ khụ!”

 

Đứa trẻ ngốc đang cái gì ! Tô Dương kinh ngạc đến ngây .

 

Cô theo phản xạ Lâm Tốc.

 

Không , quê các rốt cuộc dạy cái gì ?

 

Dạy trẻ thành kiểu gì !

 

Lâm Tốc bóp trán, hít , hít .

 

Quay đầu, biện hộ một câu cho sự trong sạch của quê : “Hắn tới muộn, học bao nhiêu.”

 

Giải thích cũng vô dụng, hình tượng quê bọn họ trong lòng Tô Dương gần như định hình.

 

chắc chắn nơi đắn gì.

 

Nơi đắn nào dạy trẻ cái .

 

Lâm Tốc hiểu biểu cảm của cô, tới gõ trán Cửu Phương Túc Giới, tức giận : “Nói cho hết câu.”

 

Cửu Phương Túc Giới thấy đau, thành thật : “Thầy dạy như . Giống đực giữ nam đức, thể để ngoài Thuần Dưỡng Sư sờ cơ thể , cởi quần áo , chơi ti ti với chim nhỏ của .”

 

Tô Dương đau đầu: “Được , khỏi nhắc .”

 

Cửu Phương Túc Giới mở miệng: “ xong.”

 

“Nếu Thuần Dưỡng Sư , tức là sắp cô ngủ, nên cởi sạch, tắm rửa giường cô.”

 

Nghĩ một chút, bổ sung: “Hoặc sàn nhà với sofa.”

 

Báo tuyết thầm may mắn nghĩ.

 

Lần quên phần kiến thức phía .

 

“……”

 

Bị chen ngang như , Tô Dương chấn động đến quên tiếp tục, chỉ thể từ đầu.

 

Cửu Phương Túc Giới lải nhải: “Bây giờ cởi quần áo ? Sáng nay tắm, còn tắm ?”

 

Tô Dương bịt miệng : “Cái miệng nhỏ, đóng .”

 

Bàn tay đặt lên mềm, phần thịt mềm mại khiến bụng Cửu Phương Túc Giới réo một tiếng.

 

Hắn nữa, bắt đầu hồi tưởng hương vị thịt cừu trong đầu.

 

Tô Dương mệt mỏi vỗ eo .

 

Lâm Tốc bên cạnh , Tô Dương sờ tập trung , liên tục liếc trộm.

 

Đợi mãi Lâm Tốc vẫn nhúc nhích, ngược bắt ánh mắt lén lút của Tô Dương.

 

“Nhìn gì, sờ còn đủ?”

 

Tô Dương thôi.

 

hỏi Lâm Tốc thể xa một chút , như cô cũng tiện tự lừa .

 

quá mặt khác sờ sờ ôm ôm kiểu mập mờ.

 

Lần Ân Thố đó đúng là còn cách nào.

 

Lâm Tốc hiểu , khẩy một tiếng dựa .

 

Rút con d.a.o giắt trong vòng đùi, cúi đầu nghịch.

 

hứng mấy thứ đó.”

 

Không còn chằm chằm, cuối cùng Tô Dương cũng thể thuận lợi tiếp tục.

 

Ngón tay tiếp tục xuống, lướt qua ngực.

 

Nhịp tim Cửu Phương Túc Giới trầm mạnh mẽ, xuyên qua lớp vải mỏng truyền lòng bàn tay cô.

 

Mặt cô nóng, nhưng vẫn c.ắ.n răng chuyển tay xuống phần bụng phẳng săn chắc.

 

【Tiến độ vuốt ve hình : 25%】

 

giường, vị trí cao. Cúi đầu là thể thấy hàng mi Cửu Phương Túc Giới khẽ rung.

 

Vẻ mặt vẫn lạnh lùng.

 

nhịp thở đổi.

 

Nhiệt độ trong phòng bắt đầu nóng lên.

 

 

Loading...