[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 109: Trọng Điểm Gì Thế Này (4)
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tát Tuyết hỏi phòng, thành công tìm tới phòng huấn luyện nơi Tô Dương đang ở.
Hắn rên ư ử cửa, xoay vòng tại chỗ, áp tai lên cửa âm thanh bên trong.
lúc xây tính tới vấn đề , cho dù là tai ch.ó cũng gì.
Cửa khóa c.h.ế.t, bên trong thành nhiệm vụ thì tuyệt đối mở.
Tát Tuyết đưa móng cào mấy cái, thất vọng cụp tai.
Ư…… Dương Dương……
Hắn vòng một lúc co chân chạy tìm em trai.
Ra cửa khéo mấy thú nhân đó, chặn Tát Tuyết : “Cậu chạy nhanh gì.”
Có thằn lằn, còn mấy thú nhân họ chó, Tát Tuyết nhân duyên , với ai cũng vài câu.
Trong chặn một Husky chơi nhất.
Husky: “Vừa gọi mà chẳng .”
Hắn trong.
“Anh em, Tô Dương tới đây ? Có thấy cô .”
Thú nhân thằn lằn: “.”
Mặt ch.ó của Tát Tuyết biểu cảm, trả lời câu hỏi mà chỉ hỏi ngược: “Các Thuần Dưỡng Sư, cũng tới đây? Muốn chờ một ?”
Husky: “ , đang chờ Tô Dương. Khó gặp cô quá.”
Tát Tuyết .
Mọi đều là bạn .
tên Tô Dương từ miệng bọn họ, cún vui lắm.
Husky: “Con báo lúc nãy cho bọn tới gần, nhưng bọn cũng thể ghép đôi với cô . Anh em, giúp một tay .”
Hắn khoác tay lên vai Tát Tuyết, liếc mấy khác, hạ giọng: “Đều là họ chó, giúp lộ mặt cô , đợi cô đ.á.n.h dấu , cũng sẽ khuyên cô thường xuyên tới thăm . Ai chẳng đồng tộc thắng nhiều nhất?”
“Chúng họ ch.ó đoàn kết nhất, tuyệt đối chuyện vong ân phụ nghĩa. Cậu nâng đỡ em, cũng dễ đối đầu với mấy con mèo .”
Một thú nhân sói khác ghé , một trái một vây Tát Tuyết ở giữa.
“ đấy em, bên cạnh Tô Dương quá nhiều mèo. Chỉ thuộc họ chó…… dù cộng thêm em trai chẳng vẫn thế cô lực yếu ?”
Những thú nhân khác , cũng lượt xúm : “Bọn bò sát chúng cũng ôm sưởi ấm.”
Tát Tuyết nhe răng hỏi: “Sao các tìm Dạ Quang?”
Mấy bò sát câm nín.
Đương nhiên vì , đụng tường , hiện giờ còn một Dạ Quang cắn, đưa giải độc vẫn tỉnh.
Dạ Quang hề ý nghĩ duy trì tình cảm đồng loại.
Hắn cũng động vật sống bầy đàn.
Chỉ ai tới giành giống cái thì c.ắ.n đó.
Trong thú nhân của Tô Dương, chỉ Tát Tuyết dễ chuyện nhất, dù cũng chỉ thể mặt dày tìm .
Tát Tuyết bọn họ: “Được thôi,”
Đám thú nhân mừng rỡ.
Tưởng cơ hội.
Tát Tuyết: “Vậy từng tới khiêu chiến .”
Vừa dứt lời, bỗng phình lớn, cún khổng lồ giẫm vỡ gạch nền, há miệng gầm lên, móng vuốt cực lớn đập mạnh xuống.
Thú nhân sói cấp cao, đập trúng bay ngược hơn mười mét!
Husky nhanh chóng xoay tránh, cũng thú hóa nhe răng.
Mấy thuộc loài bò sát thấy liền cởi đồ nhập cuộc.
Trong chốc lát lông chó, vảy bay tứ tung.
Mãi tới khi đội tuần tra chạy tới, từ xa quát:
“Bên , xé quần áo công khai biến thành thú nhân !”
Những biến thành thú nhân giải thích nhưng thành, áp giải .
“Đánh thắng hẵng .” Dọn sạch vòng vây, Tát Tuyết cụp tai, mấy cú nhảy chạy mất dạng.
Hắn tìm em trai.
Dương Dương chỉ phòng huấn luyện xem thử, bây giờ nhốt bên trong chắc chắn sốt ruột.
Hắn bảo em trai mở cửa.
-
Lúc trong phòng huấn luyện.
Nghe thấy cửa ải thứ hai, mắt Tô Dương tối sầm.
Xong , nhắm cô!
“Bạn một phút điều chỉnh trạng thái, đếm ngược 59, 58,”
Điều chỉnh, điều chỉnh.
Tô Dương hít thở~~~
Giữ nụ ~~~
Cái phòng quỷ quái gì !
Đây là trường đắn, thế giới đắn , cô bảo màu sắc thú thế đúng mà.
Bầu trời bên ngoài thật là màu vàng đúng ??
Bất kể trong lòng than thở bao nhiêu.
Hết giờ, Tô Dương liền kéo móng Cửu Phương Túc Giới đặt lên eo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-109-trong-diem-gi-the-nay-4.html.]
“Sờ, tới đây sờ !”
Cô sợ lỡ cửa qua thì cửa một cũng xóa sạch.
Hệ thống căn phòng trưởng thành kín kẽ, chút sơ hở nào để lợi dụng, cũng ai thiết kế.
Nghiêm ngặt gì!
Móng báo tuyết giẫm lên phần thịt mềm mại.
Mềm mà ấm, phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Hơi dùng sức là thể lún nền trắng như tuyết, còn chút thịt tràn qua kẽ móng.
Hắn lớp mỡ mềm của Thuần Dưỡng Sư hấp dẫn sâu sắc.
Theo bản năng, nó tìm nơi mềm nhất thử giẫm vài cái.
Đồng t.ử báo tuyết mở lớn, khó tin nâng đệm móng lên , l.i.ế.m hai cái.
Lại giẫm một cái.
Cổ họng lập tức nổ như máy kéo.
Báo tuyết từng “nhào sữa” đầu thức tỉnh kỹ năng .
Hắn rừ rừ, từ do dự tới vui mệt chỉ mất mấy giây.
Tô Dương đệm móng thịt dày ấn tới tức ngực.
Nhìn báo tuyết nửa lên, vẻ mặt nghiêm túc.
Cô giơ tay che che: “Bảo sờ , đừng nhắm một chỗ mãi chứ.”
Chỗ khác cũng mềm.
Cửu Phương Túc Giới hiểu, vì vài nơi rõ là lớp mỡ vẫn mềm như ?
Hoàn khác , cũng khác thú nhân giống đực từng .
Hắn còn sờ thử cơ thể .
Giẫm chẳng thoải mái chút nào.
Rừ rừ.
Tiếng trong cổ báo tuyết lớn mà kéo dài, vang dứt, đuôi cũng vui vẻ quẫy tới.
Tô Dương sống còn gì luyến tiếc kéo lấy cái đuôi đó.
Nếu là , hoặc 20 phút , Cửu Phương Túc Giới đều sẽ hành động dọa nhảy dựng lên.
Bây giờ thích nghi .
Phải thừa nhận căn phòng quả thật chút tác dụng.
Tô Dương giống xúc xích máy nướng, tự lực cánh sinh lăn để móng chạm khắp nơi.
Trong lúc đó tránh khỏi phát một âm thanh khó hình dung.
Tai báo tuyết khẽ động.
Tô Dương vội bịt miệng.
“Cô cũng khó chịu ?”
Nghe cô phát âm thanh giống lúc khó chịu, Cửu Phương Túc Giới hỏi.
Thuần Dưỡng Sư khó chịu thì dừng .
dừng.
Cửu Phương Túc Giới biến về hình : “Dạng thì ?”
Quá đột ngột, báo tuyết còn đang nhào sữa bỗng biến thành sống sờ sờ.
Một trai trần trụi cô.
Trong tay còn cầm……
Mặt Tô Dương lúc đỏ lúc xanh.
Thấy cô đáp, tay Cửu Phương Túc Giới bóp nhẹ.
Tay lớn, khớp xương nổi rõ.
Một tay là thể bao trọn.
Biểu cảm vẫn bình tĩnh gần như lạnh lùng như thường ngày.
Hắn còn hỏi: “Như thể tiếp tục ?”
Lại chắc chắn : “Cô giấu chim nhỏ trong quần áo.”
Hai má Tô Dương đỏ ửng, thở cũng ẩm, dính và kéo dài: “…… Sao ?”
Hắn nghiêm túc: “Vì chim nhỏ đang mổ lòng bàn tay .”
Mặt Tô Dương đỏ đến bốc khói: “……”
“Không ! Anh kết thúc !”
Cô đẩy , xem thời gian màn hình.
50%.
Tại vẫn chỉ 50%?
Tô Dương chợt lóe sáng,
Bỗng nhớ quy tắc là 【mời vuốt Thuần Dưỡng Sư của các vị】.
“Các vị” mới là trọng điểm!
Bảo gọi là 【phòng huấn luyện chiến đội】, bảo chứa nhiều , hóa vốn chỉ chuẩn cho một thú nhân.
Cô gần như cùng lúc với Lâm Tốc về phía .
Chuyện Tô Dương nghĩ , đương nhiên Lâm Tốc cũng nghĩ .