[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 11: Đau Quá
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Miếng bít tết còn nguyên đĩa của thoát khỏi lực hút Trái Đất, vạch một đường parabol bóng mỡ giữa trung, xé gió lao thẳng đầu Tạ Lợi.
Tạ Lợi lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Hắn chẳng buồn đầu, cổ tay khẽ hất, chiếc nĩa kim loại nơi đầu ngón tay lập tức phản kích chính xác về phía miếng thịt.
Ngay khi nó xuyên thủng miếng bít tết, một đôi đũa bạc bỗng xuất hiện từ hư .
Giữa trung, đôi đũa vững vàng kẹp lấy miếng thịt vẫn đang xoay tít.
Phía đôi đũa là gương mặt chẳng mấy biểu cảm của chủ nhân báo tuyết.
Một tay bưng chiếc chậu cơm khổng lồ vun cao đến mức gần che nửa .
Hắn để tâm tới thế giằng co căng như dây đàn xung quanh, bình thản gắp miếng bít tết bát .
Còn thêm một câu: “Thịt từ trời rơi xuống.”
Tô Dương thậm chí còn một thoáng vui vẻ.
Tô Dương: “…”
Chắc nhầm thôi.
Chiếc nĩa bạc Tạ Lợi ném gần như sượt qua giữa thú nhân hà mã và tinh thần thể của .
Nó cắm sâu bức tường phía , phần chuôi kim loại vẫn rung dữ dội, liên tục phát tiếng ong ong.
Da mặt thú nhân hà mã cứa thành một vệt trắng.
Tát Tuyết từ nãy vẫn chỉ chăm chăm Tô Dương ăn, lúc mới như chú ý tới, liên tục xua tay: “Đừng cãi nữa, đừng cãi nữa, các cô ăn yên đấy.”
So với hòa giải, giống than phiền hơn.
đám thú nhân thật sự dừng . Thú nhân hà mã ngậm miệng, nuốt cơn giận, một lời mà tìm chỗ khác xuống.
Lâm Tốc khẽ đầy hứng thú.
Tát Tuyết bưng canh tới: “Thử món nữa !”
Bữa cơm đầu tiên của Tô Dương cứ thế kết thúc trong bầu khí quái dị .
-
Ăn uống no nê.
8:30 bắt đầu tiết đầu, đến 8:25 Tạ Lợi cùng còn đưa Tô Dương tới lớp của cô.
Trùng hợp là giáo viên chính là hôm qua Tô Dương chặn hỏi đường. Cô họ Ma, dạy môn 【Chỉ Huy Chiến Đấu】.
Tô Dương mà mơ mơ màng màng, hiểu bao nhiêu thì bấy nhiêu, còn vẽ thẻ bài trong vở.
Tinh thần thể của Cô Ma bay lên bàn cô, Tô Dương chột lấy tay che .
“Em việc riêng .”
Chim sẻ nhỏ mang vẻ mặt nghiêm túc, chíp chíp hai tiếng.
Học nửa tiết thì cắt ngang. Minh Văn Tâm mặt trắng bệch .
Tô Dương thì thầm: “Lĩnh vực tinh thần tổn thương mà xuất viện nhanh ? Cô cần mạng nữa ?”
Rõ ràng Cô Ma nhiều hơn, tán thành mà khuyên cô về nghỉ. Đáng tiếc Minh Văn Tâm lĩnh tình.
“Em khỏe , em thể học.”
Nói xong cô lớp, thấy bạn cùng bàn mới, cũng chính là Tô Dương.
Tô Dương: “Chào?”
Minh Văn Tâm đến sức hừ lạnh cũng còn, tự xuống bên cạnh cô.
“Nếu thấy khó chịu thì báo ngay cho cô.” Cô Ma khẽ thở dài, dặn xong mới tiếp tục giảng.
“【Cách Thanh Tẩy Sâu】 là trọng tâm chúng học trong tuần .”
“Sẹo lớn nhỏ, nông sâu khác , sẽ chậm rãi ăn mòn hàng rào tinh thần, biểu hiện bên trong lĩnh vực tinh thần, khi nặng thêm mới phản ánh lên chính cơ thể.”
“Muốn thanh tẩy, các em cần điều động tinh thần lực của , hình thành một 【thông đạo】 định.”
“Các em trở thành Thuần Dưỡng Sư, hiện tại cần từ từ mở rộng thông đạo, hòa tan hàng rào tinh thần của thú nhân. Tuần học 【thanh tẩy nông】, giờ thử từ từ chuyển đổi.”
“Hôm nay học xong thể về tìm thú nhân của thử, để họ phản bổ tinh thần lực cho các em. phản bổ quá nhiều cũng sẽ gây xung kích lên lĩnh vực tinh thần.”
Cô Ma nhấn mạnh trọng điểm: “Vì chỉ tìm thú phu đầu tiên nắm chừng mực, đừng tìm mấy thanh niên đầu óc nóng lên là chẳng gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-11-dau-qua.html.]
Chim sẻ nhỏ bay về vai Cô Ma, Tô Dương tiếp tục vẽ, khóe mắt thấy Minh Văn Tâm cứ khó chịu mà cựa quậy.
Một lớp mồ hôi lạnh phủ bên mặt, cô vẫn giả như chuyện gì, lấy sách che mặt, sợ Cô Ma thấy.
Tô Dương từng bạn học khác , nhà Minh Văn Tâm là quý tộc, thiếu tiền cũng chẳng thiếu tài nguyên, chỉ tại liều mạng đến .
Thấy cô chao đảo như sắp ngã, Tô Dương cũng giơ sách che mặt: “Cậu ?”
Minh Văn Tâm nghiến răng: “Không cần… lo!”
Tô Dương: “Ồ.”
Suốt phần học còn cô Minh Văn Tâm thêm nào. Tan học, Tát Tuyết và Tạ Lợi ngoài cửa đón, tự nhiên xách luôn cặp của cô.
Cảm giác giống bạn trai đến đón khiến Tô Dương ngượng. Cô giữa hai , hết trái .
Thú nhân đều cao. Người thấp nhất cũng cao hơn một mét tám.
Trong thú nhân, dáng Tạ Lợi thuộc kiểu linh hoạt gọn gàng. Vai thẳng, eo ôm trong quần áo vặn, thể những đường cơ trơn tru.
Mái tóc hồng ngắn rối, vài lọn vểnh lên, càng gương mặt còn mang nét thiếu niên trắng hơn.
Lúc mím môi, biểu cảm gì mà thẳng phía , chỉ đôi mắt thỉnh thoảng sắc bén quét quanh.
Đôi tai mèo hồng đầu cảnh giác khẽ xoay, chiếc đuôi dài phía dè dặt hơn hẳn Tát Tuyết, quẫy biên độ lớn, nhưng chóp đuôi vẫn nhịp nhàng lay theo bước chân.
So , khung xương Tát Tuyết rõ ràng rộng và dày hơn, chiều cao cũng nhỉnh hơn.
Hắn hào hứng chuyện, thậm chí chẳng mấy khi đường.
Chiếc đuôi lớn bông xù mấy quét trúng cánh tay Tô Dương.
Nhân lúc chú ý, Tô Dương sờ trộm hai cái.
Cảm giác của lớp lông ! Mượt như lụa, còn mang nhiệt độ cơ thể của chó! Chỉ tắm xong bôi dầu dưỡng lông mới thế , vùi chắc chắn thơm mềm.
Tạ Lợi liếc động tác nhỏ của cô, chiếc đuôi mèo buông lưng khẽ cuộn .
【Mèo chân đen biến dị】 bộ lông dài đến thế, tuy mềm dày nhưng cũng bồng bềnh… lý do ghét ch.ó tăng thêm một cái.
Hắn đầu , thèm nhắc con ch.ó ngốc rằng phía lan can.
Tô Dương thấy: “Phía !”
cũng muộn.
Tát Tuyết đang toe toét đ.â.m đầu đó.
Một tiếng “cốp” thật dài còn vang vọng. Đầu thật.
“Cậu chứ?”
Tô Dương kiễng chân .
Chỉ chút va đập thôi, với thú nhân da dày thịt chắc thì chẳng đau chẳng ngứa.
ch.ó trời sinh nũng và đằng chân lân đằng đầu. Chủ nhân hỏi thì thôi, hỏi là nhất định ư ử giả bộ đáng thương.
Ban đầu Tát Tuyết còn định coi như gì tiếp, nhưng chạm ánh mắt cô ôm trán.
“Đau quá.”
Tinh thần thể nghiêng đầu, đó cũng nhanh chóng cụp đuôi, phát tiếng “ư ử” đáng thương.
“Để xem, học thú y.”
Tô Dương đúng như mong của , kéo kéo cánh tay.
Được cô gái đáng yêu chủ động chạm ~~~
Tai Tát Tuyết lập tức dựng thẳng tắp.
Hắn lập tức cúi , ngoan ngoãn ghé đầu mặt Tô Dương, đôi mắt đen sáng ươn ướt cô.
“Chỗ ?”
Tô Dương kỹ vầng trán nhẵn nhụi của , đến vết đỏ còn , càng đừng cục sưng.
theo thói quen nghề nghiệp, cô vẫn duỗi ngón trỏ, khẽ ấn lên chỗ va , dùng đầu ngón tay xoa xoa.
“Ừm…”
Tát Tuyết khẽ ư ử thỏa mãn trong cổ họng, đuôi quẫy thành tàn ảnh.
Tạ Lợi bên cạnh lạnh liên hồi, khoanh tay mát: “Tát Tuyết, từ bao giờ yếu ớt như đấy.”