[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 110: Cái Cớ Gì Thế Này (5)
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón tay nắm cán d.a.o bỗng siết chặt, gân mu bàn tay màu lúa mạch nổi lên.
Lâm Tốc nhếch môi, như nở nụ châm chọc quen thuộc.
nụ cứng ngắc cuối cùng chỉ hóa thành một cái giật khẽ nơi khóe môi.
“…… Thú vị.”
Hắn giọng vang lên, thấp khàn hơn bình thường, cố giữ vẻ bình tĩnh.
Ánh mắt Lâm Tốc rời khỏi gương mặt đỏ bừng của Tô Dương,
Chuyển xuống quần áo xộc xệch cô.
Cổ họng khô, như băng qua sa mạc lâu.
Màn “vuốt ve” hỗn loạn tuy cố ý tránh , nhưng thính lực quá .
Tiếng vải cọ nhỏ, thở gấp, những âm tiết mơ hồ Cửu Phương Túc Giới thỉnh thoảng bật ……
Thậm chí khí tức ẩm ướt từ Tô Dương truyền tới cũng ùa giác quan vô cùng rõ rệt.
Điều khiến bực bội.
Đã đổi mấy chục tư thế .
“Vậy,” Lâm Tốc mở miệng, giọng cảm xúc, “ cũng tham gia?”
Câu với Tô Dương, nhưng ánh mắt dừng máy kiểm tra trần.
Đôi mắt vàng sẫm trông đặc biệt sâu.
Tô Dương cũng thấy đang khó .
Đây chẳng ép trai nhà lành .
Để Lâm Tốc sờ cô, hai đều ngượng.
Truyền ngoài thì trong sạch của Lâm Tốc để ?
Lâm Tốc .
Hắn về phía Tô Dương bằng ánh mắt dò xét.
Cô nhíu mày, lộ biểu cảm khó xử và bài xích, còn đang thử thương lượng với máy.
“Đổi một khác ?”
“Để một sờ hai ?”
Hệ thống im lặng.
Chỉ một mực đếm ngược.
Mắt thấy sắp đếm tới 10.
Tô Dương cuống lên: “Nhà thiết kế cứng đầu thế!”
Lâm Tốc xoay cổ tay, thản nhiên : “ thử đập cửa……”
Nửa câu của Tô Dương nối sát, giọng lấn át : “Sau còn ngoài gặp kiểu gì! thể lấy oán trả ơn!…… Cậu gì?”
Lâm Tốc khựng , nhướng mày: “Cô đang lo danh tiếng của ?”
Tô Dương gật đầu: “Cậu yên tâm, sẽ bảo vệ phận trai tân khuê các của !”
Lâm Tốc như như liếc cô: “Vậy thật cảm ơn cô.”
“ cần.”
Hắn thẳng, cắm d.a.o trở vòng đùi.
Cơ bắp bắp chân trơn tru căng chắc, đôi bốt chiến đấu màu đen khẽ giẫm xuống.
Hắn bước lên một bước.
Chỉ một bước, bóng dáng cao lớn thẳng tắp lập tức tạo thành áp lực bao trùm Tô Dương bên giường.
Bóng tối đổ xuống, Tô Dương theo phản xạ ngẩng đầu.
Lâm Tốc từ cao cô, đồng t.ử tròn ở hình co dữ dội.
Hắn hành động ngay, chỉ cô như , như đang đ.á.n.h giá, như đang chuẩn tâm lý cuối cùng.
Thời gian từng giây trôi qua, đếm ngược im lặng thúc giục.
Tô Dương bóng bao phủ, tránh tầm mắt , nghiêng ngoài.
“Câu rõ, cửa ?”
Lâm Tốc đưa tay .
Không thăm dò gì khác, dứt khoát đến thẳng thừng, thậm chí còn dùng lực cho phép phản kháng, khóa lấy cổ tay Tô Dương.
Đầu ngón tay lạnh khiến Tô Dương run nhẹ.
Lâm Tốc cụp mắt cổ tay mảnh mai đang trong tay .
Da cô trắng, chỗ giữ nhanh chóng hiện một vòng đỏ.
Vì cô chứng da vẽ nổi.
Lâm Tốc từng xem dữ liệu báo cáo của cô, đến giờ vẫn nhớ như in.
Hơn nữa chỉ một thấy Tô Dương sáng ngủ dậy tùy tay gãi thành vệt đỏ.
Mỗi Ôn Vân Tụ đều nhíu mày lật cổ áo cô kiểm tra.
Thể chất kiểu nhiều phản bổ sẽ cải thiện.
Cho nên với Thuần Dưỡng Sư, thú nhân cấp cao càng nhiều càng .
Dưới đầu ngón tay, cảm nhận mạch đập dồn dập của cô, từng nhịp đập đầu ngón, mang sức sống tươi mới.
Cô mở to mắt sang, vẻ thấy hành động của kỳ lạ.
Lâm Tốc cũng thấy khá kỳ lạ, đầu trong đời đang gì.
Chỉ là vì ngoài thôi.
“Hừ.” Hắn ngắn một tiếng.
Đầy mùi châm chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-110-cai-co-gi-the-nay-5.html.]
Chỉ vì ngoài.
Nhai mấy chữ trong miệng, Lâm Tốc từ từ xổm xuống.
Giống mãnh thú hoang dã khó thuần cúi đầu đối tượng cầu phối, lộ vùng n.g.ự.c bụng yếu ớt nhất.
Một tư thế dễ để Thuần Dưỡng Sư khống chế.
Người thể khống chế chính là Tô Dương.
Gần như là ánh ngước lên mang ý thần phục.
Đôi thú đồng cô chớp.
Lâm Tốc buông cổ tay cô.
Bàn tay lớp chai mỏng tránh tất cả những nơi thể gây hiểu lầm, thẳng tắp đặt xuống mắt cá chân cô.
Tô Dương mang giày đế mềm và tất ngắn.
Đôi tất viền gợn sóng, sáng nay vẫn là Tát Tuyết giúp cô chọn.
Vừa móng lớn báo tuyết cào đến nhăn nhúm tụt xuống, lộ một đoạn mắt cá.
Bàn tay Lâm Tốc lỏng lẻo vòng quanh.
Đầu ngón cái khẽ cọ qua chỗ xương mắt cá nhô lên.
Nhiệt độ cơ thể bình thường cao, lẽ một quá lâu, nóng trong phòng thổi tới bên đó.
Lòng bàn tay áp lên làn da ấm của Tô Dương mới dần ấm lên.
Tô Dương cúi đầu .
Ngoài kinh ngạc vẫn chỉ kinh ngạc.
Lâm Tốc ngoài đến , chuyện cũng chịu?
Bàn tay lớn từ từ trượt lên theo đường bắp chân.
Ngón chân Tô Dương vô thức co .
Rõ ràng cũng chạm nơi nào khác…… sờ kiểu cũng quá……
Chỉ là bắp chân thôi,
Động tác gợi cảm một cách khó hiểu.
Không dừng quá lâu, tiếp tục lên.
Bàn tay tới đầu gối, ngắn ngủi bao lấy khớp xương tròn trịa.
Hơi lạnh.
Cô sợ lạnh, nhất là tay chân.
Lúc ngủ thích nhét chân xuống bụng Tát Tuyết.
Sau đó là đùi.
Cơ bắp lớp vải ở đây đầy đặn mềm hơn, lòng bàn tay áp lên cảm nhận rõ cơ thể cô căng lên tức thì khẽ run.
Nhịp thở Lâm Tốc cũng rối mất một nhịp.
Yết hầu lăn, nhưng ép giữ bàn tay thật định.
Thịt chân đáng yêu.
Ngón tay co , dừng ở đó như gặp một rào cản vô hình.
Không khí thơm ngào ngạt.
Mỗi nhịp thở đều là khí tức của cô.
Tô Dương khép chân một chút.
Vài giây im lặng như kéo dài vô hạn.
Lâm Tốc ngước mắt, lúc dậy hiệu cô lên giường.
Ngón tay bỏ qua chỗ khác, tiên đặt lên tóc cô.
Tiếp đó chuyển tới bên mặt, mày mắt, chóp mũi, môi.
Tô Dương nhỏ giọng nhắc: “Thật cần chi tiết thế .”
Lúc , cánh môi đóng mở.
Đôi môi mềm thoáng ngậm lấy đầu ngón tay.
Tô Dương vội mím môi.
Lâm Tốc đầu ngón tay hai , khẽ ừ một tiếng tiếp tục.
Cổ, vai…… như thể cô ôm lòng.
Lưng, bụng …… bàn tay phủ lên bụng đang co vì căng thẳng, tiến độ mắc kẹt.
Cửu Phương Túc Giới bất chợt nhắc: “Còn chim nhỏ.”
Tô Dương đầu véo mặt .
Báo tuyết chút biểu cảm, mặc cho cô véo.
chuyện tới nước .
Tô Dương hiên ngang ngẩng đầu: “Tới !”
Đợi một lúc, Lâm Tốc vẫn hành động.
Lâm Tốc dậy: “Thôi, ……”
Sao thể thôi !
Tô Dương ghét bỏ dở giữa chừng.
Cô mở mắt, túm lấy bàn tay Lâm Tốc đang định rút , ấn thẳng tới!
Hệ thống đột ngột vang một tiếng.
【Có can thiệp bên ngoài, huấn luyện tạm dừng】
Cùng lúc đó, cửa phòng tự động mở .