[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 112: Đây Là Loại Mèo Gì
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ thể dựa bức tường lạnh để hạ nhiệt, Lâm Tốc cúi đầu tay .
Chỗ từng từng tấc chạm làn da cô.
Từng cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô.
Từng đo đạc kích thước.
…… Bàn tay vô thức khum .
Nhìn cô gầy, nhưng thịt mọc đúng chỗ.
Phản ứng cơ thể lừa .
Lâm Tốc lâu.
Mãi tới khi lên tầng.
Lâm Tốc thu vẻ mặt ban nãy định rời , nhưng Cửu Phương Túc Giới dừng chân, nghiêng đầu hỏi: “Cậu cũng tới tìm Thuần Dưỡng Sư?”
Lâm Tốc: “Liên quan quái gì tới . Cậu tới gì. Phòng cô sữa chua.”
Hai chuyện che giấu, Tô Dương trong phòng hiển nhiên cũng thấy, tiếng trò chuyện bên trong ngừng .
Cửu Phương Túc Giới nghĩ một lúc: “ tới uống sữa chua.”
“ tới tìm cô chơi .”
Trong phòng truyền tiếng Tô Dương c.ắ.n trúng lưỡi, đau đến hít mạnh.
Lâm Tốc liếc sang rời mắt: “Cậu nhảm gì đấy, cút về phòng .”
“ về.”
Hồi lâu , Cửu Phương Túc Giới nhấn mạnh: “ cô sờ .”
Nói xong tự đẩy cửa, phòng Tô Dương.
Không gì, trong phòng hỗn loạn mấy giây.
Tên ngốc .
Lâm Tốc ấn trán đang giật thình thịch, theo một cái.
Trên giường, Tát Tuyết và Tô Dương cùng ngây ngốc Cửu Phương Túc Giới cửa bắt đầu cởi quần áo.
Dăm ba cái cởi sạch .
Kéo tay Tô Dương qua, chút biểu cảm :
“Cô thể sờ ti ti của .”
Tô Dương: “……”
Bàn tay áp lên làn da trắng ngà ánh ấm.
Sắc hồng loang như kẹo mút dâu giữa nền tuyết.
EQ của báo tuyết cứng như thép, nhưng cơ thể cường tráng đẽ, tràn đầy sức mạnh.
Quả thật gì.
Tô Dương và tròn mắt .
Tát Tuyết chen ngoài, đôi mắt cún ngơ ngác.
nhanh ôm Tô Dương từ phía , cả tay lẫn chân gom Dương Dương lòng: “Vừa Dương Dương sẽ ở với !”
Trước đều khó xử.
Tay Tô Dương đặt , giống xiên thịt cừu gác lửa.
Ngoài cửa, Lâm Tốc .
Báo đen nhịn lâu , sớm cực kỳ khó chịu.
Bỗng bật lên, nheo mắt, móng vuốt nhắm thẳng Cửu Phương Túc Giới.
Sờ sờ sờ!
Cào nát hết cho ngươi!
Con mèo lẳng lơ giữ nam đức!
Tinh thần thể báo tuyết liền xuất hiện.
Hai con họ mèo đ.á.n.h dữ dội.
Lách cách rầm rầm. Mặt bàn của Tô Dương quét sạch.
Lách cách rầm rầm. Gương của Tô Dương đổ xuống.
Cửu Phương Túc Giới lưng về chiến trường, hề lay động.
“Còn thể sờ của .”
Bị Thuần Dưỡng Sư chạm , khó chịu.
Không chạm, càng khó chịu.
Cửu Phương Túc Giới chân thành nhu cầu của .
Hy vọng Thuần Dưỡng Sư thể thỏa mãn.
Tát Tuyết siết chặt hai tay, ôm Dương Dương thật chặt.
Cảnh giác : “Dương Dương mới sờ !”
Lách cách rầm rầm, phía hai con mèo vẫn cấu .
Đầu Tô Dương ong ong.
Giữa một mớ hỗn loạn, tinh thần lực của cô bất giác lan , quất bọn chúng cho lời.
bỗng cảm nhận gì đó, cả Tô Dương cứng .
Cằm Tát Tuyết đặt đầu cô, phát hiện Dương Dương nhúc nhích, nghi hoặc cúi xuống.
Lâm Tốc từ đầu tới cuối vẫn quan sát vẻ mặt Tô Dương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-112-day-la-loai-meo-gi.html.]
Thấy liền cưỡng ép ghì báo đen , hỏi: “Sao ?”
Đồng t.ử Tô Dương khẽ run.
Cô khó tin mở to mắt, hồi lâu , giọng cô nghẹn : “, cảm nhận dấu ấn của Tạ Lợi .”
Không ảo giác.
Không cảm ứng nhầm.
Chính là dấu ấn của Tạ Lợi.
Tuy yếu, nhưng Tô Dương thể khẳng định chắc chắn là !
Trước mắt cô nhòe : “ cảm nhận Tạ Lợi …… ngay sẽ c.h.ế.t…… hu!”
Tiếng bất chợt bùng lên dọa hai con họ mèo cùng cụp tai máy bay.
Báo tuyết l.i.ế.m mũi, rón rén tới gần Thuần Dưỡng Sư.
Bị Tô Dương một tay nắm chân , kéo mạnh qua.
Cô vùi lông báo tuyết òa.
Cuối cùng cần đè nén bản , ôm một tia hy vọng yếu ớt mà tự lừa nữa. Tạ Lợi thật sự sống !
Tạ Lợi còn sống.
Tốt quá.
Tát Tuyết từ từ vẫy đuôi, l.i.ế.m mặt Dương Dương, l.i.ế.m sạch nước mắt cô.
Nước mắt Dương Dương đắng đắng, lúc buồn mùi cũng đắng đắng, cún mong cô đừng nữa.
Lâm Tốc thở phào thật mạnh.
Báo đen tinh thần phấn chấn chạy parkour hai vòng trong phòng.
Lúc chẳng ai quan tâm căn phòng lộn xộn nữa.
Mãi đến khi Ôn Vân Tụ cuối cùng thời gian qua đây.
Ánh mắt từ từ quét quanh phòng.
Lướt qua Cửu Phương Túc Giới đang trần trụi.
Ôn Vân Tụ: “Đây là……?”
Tô Dương lau mắt, tin vui với .
Quên mất tay vẫn đang đặt n.g.ự.c Cửu Phương Túc Giới.
Dưới tay nặng nhẹ.
Dùng sức một cái.
Cửu Phương Túc Giới lập tức bật âm thanh phóng đãng.
Ôn Vân Tụ: “?”
Bé cưng của rốt cuộc đang chơi gì .
……
Đợi kết thúc hỗn loạn, đổi sang một căn phòng khác, Cửu Phương Túc Giới cũng mặc quần áo xong.
Tô Dương kể đầu đuôi cho Ôn Vân Tụ.
“Vừa thật sự cảm nhận .”
Không tại chỉ một lát biến mất.
Có Ôn Vân Tụ ở đây, những khác chỉ thể bên cạnh.
Hắn ôm eo cô xong, an ủi: “Đừng vội, cảm ứng của em sẽ sai, liên lạc Bệ hạ ngay.”
Tô Dương đầy hy vọng .
Rất nhanh, phía Hoàng đế trả lời.
Ôn Vân Tụ : “Bà mời em ngày mai tới hoàng cung khách.”
Hoàng đế đơn phương từng gặp Tô Dương, nhưng Tô Dương đầu gặp nắm quyền Đế Quốc , cô căng thẳng, vì Tạ Lợi mà kích động.
Bản Hoàng đế vô cùng hòa nhã, hơn nữa trông trẻ.
Bà mời Tô Dương , còn đẩy nước trái cây và bánh kem dâu về phía cô.
Ti vi trong phòng khách đang chiếu phim cẩu huyết cổ lỗ sĩ, yêu yêu , quấn lấy gào thét.
Hoàng đế say sưa xem một lúc, hỏi cô: “Cô thích loại phim ?”
Không cần Tô Dương trả lời tiếp: “ cũng thích, mà quê mùa sến súa thế. Đây là Tạ Lợi thích xem.”
Tô Dương nội dung ti vi.
Hoàng đế biểu cảm cô, : “Cô cũng dám tin đúng ? đứa nhỏ Tạ Lợi thật sự thích, thường lén xem, nó say mê kiểu cảnh tượng long trọng, gặp yêu. thật hiểu nó sở thích .”
“Vân Tụ cô cảm nhận nó ?”
Tô Dương nghiêng tới : “Vâng, ngay hôm qua, tuy thời gian ngắn.”
Hoàng đế vui mừng : “Tốt quá, dấu hiệu sinh mệnh của nó vẫn hồi phục, cứ tưởng đứa nhỏ thật sự c.h.ế.t . Nếu , cô theo .”
Tô Dương dẫn Ôn Vân Tụ theo.
Hoàng đế một chút, hồi tưởng: “Lúc nó mới sinh, gene thật khiếm khuyết. nghĩ bình thường sống hết đời cũng tệ, nhưng bản nó nghĩ , cứ ép đường cùng. May mà nó gặp cô.”
Đi qua hành lang dài, Hoàng đế đẩy cửa phòng y tế: “Nó ở bên trong.”
Trong lồng giữ nhiệt của thiết giữa phòng mèo nhỏ như Tô Dương tưởng.
Mà là một quả trứng màu hồng.
“Tổ tiên Tạ Lợi gene mèo chín đuôi, mèo chín đuôi chín mạng. chắc nó thức tỉnh năng lực .”
“Nếu cô thể cảm nhận , mang nó . Gọi nó tỉnh , để nó thuận lợi phá vỏ.”