[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 12: Linh Hồn Tương Hợp Hoàn Toàn

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tát Tuyết chỉ chớp chớp mắt với Tô Dương, vẻ mặt ngây thơ như “ hiểu”.

 

Tô Dương cũng chậm mất nửa nhịp mới nhớ là thú nhân.

 

Hôm qua đ.á.n.h dữ mà chẳng hề hấn, đến sợi lông ch.ó cũng rụng, thể đ.â.m một cái là thương .

 

tinh thần thể của Tát Tuyết là cún đáng yêu~ Bản trai, gương mặt tuấn tú ở gần càng thấy chút khuyết điểm.

 

Bị một trai dùng mắt ch.ó chăm chú , Tô Dương cũng giả như , sờ thêm hai cái lên làn da mịn màng mới rút tay.

 

“Chắc .”

 

Tát Tuyết vẫn say sưa trong mùi hương, lon ton đuổi theo tay cô.

 

“Chưa khỏi , sờ thêm ! Sờ thêm ! thấy cần bôi thuốc, bôi t.h.u.ố.c giúp ?”

 

Tô Dương giả vờ suy nghĩ hai giây mới đồng ý: “Được thôi.”

 

Tát Tuyết reo lên, nụ rạng rỡ đến chói mắt: “Yeah!”

 

Tạ Lợi nữa.

 

Đoạn đường đó, chủ động tụt nửa bước, âm thầm quan sát Tô Dương.

 

Tiết cuối buổi tối kết thúc, con ch.ó ngốc mua t.h.u.ố.c mỡ theo sát m.ô.n.g Thuần Dưỡng Sư.

 

Hai tìm một ghế dài. Tô Dương xuống, liền xổm mặt cô, trông chẳng giá chút nào mà chờ bôi thuốc.

 

Tạ Lợi chỉ một cái .

 

“Hội trưởng, tìm việc?”

 

Tới văn phòng hội trưởng.

 

Ôn Vân Tụ đang giá hoa, tỉ mỉ tưới nước.

 

Mày mắt trầm tĩnh, sống mũi cao, màu môi nhạt. Trong khí mùi hoa thanh nhã.

 

Tạ Lợi thêm hai chậu hoa tulip trong đó.

 

Sở thích đặt tinh thần thể chung với cây bình thường của hội trưởng thật sự khiến thể hiểu nổi.

 

“Tát Tuyết vẫn ở chỗ Thuần Dưỡng Sư?”

 

Tạ Lợi đóng cửa, nhớ cảnh thấy khi : “Ừ.”

 

Dừng một chút, : “Cô vẻ thích chó. Độ ghép đôi của họ lẽ sẽ cao, hai bên đều thiện cảm với .”

 

Ôn Vân Tụ tưới xong cây cuối cùng, đặt bình tưới xuống.

 

“Hắn là kết quả đầu tiên, vì mới sắp xếp đón tân sinh.”

 

Hắn ngay hội trưởng sẽ sắp xếp chuyện vô ích.

 

Tạ Lợi gật đầu nửa chừng sực hiểu , thẳng mắt hội trưởng.

 

“… Vậy còn ?”

 

Cho nên, việc cũng sắp xếp nghĩa là…?

 

Tim Tạ Lợi bỗng hụt mất hai nhịp.

 

Ôn Vân Tụ hỏi: “Cô thích mèo ?”

 

 

Tô Dương thích mèo ?

 

“… chắc.”

 

Ôn Vân Tụ : “Mẹ kết quả ghép đôi. Vừa bà gọi cho xác nhận, vô cùng bất ngờ và vui mừng, mong thể lấy lòng Thuần Dưỡng Sư.”

 

Tạ Lợi mặt , vẻ mặt hội trưởng, ấp úng hỏi: “Kết quả ghép đôi của … là bao nhiêu?”

 

Mắt chằm chằm những bông hoa rực rỡ giá, vẻ mặt thờ ơ.

 

tai mèo dựng cao, chóp đuôi căng cứng.

 

Ánh mắt Ôn Vân Tụ lướt qua, cũng cố ý câu giờ. “100%.”

 

“Cái… cái thể nào!”

 

Chiếc đuôi bật dựng lên, thậm chí xù lông.

 

Tạ Lợi khó tin trợn to mắt.

 

“Trước giờ từng liệu cao như !”

 

100% đại diện cho sự tương hợp sâu sắc ở tầng linh hồn.

 

Sau khi đ.á.n.h dấu, nếu lâu dài vun đắp tình cảm và cộng hưởng tinh thần, thậm chí khả năng sinh mối liên kết cùng năng lực đặc biệt độc nhất vô nhị.

 

Thảo nào bất ngờ đến vui mừng, còn đặc biệt gọi điện xác nhận.

 

Tim Tạ Lợi đập dữ dội trong lồng ngực, nện xương sườn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-12-linh-hon-tuong-hop-hoan-toan.html.]

Hắn cảm thấy chóp tai nóng kinh , cái đuôi càng cứng đờ dựng phía .

 

Chợt nhận phản ứng của quá lớn, ho khẽ hai tiếng xoa tai.

 

“Có máy móc hỏng ?”

 

Ánh mắt Ôn Vân Tụ cũng phức tạp: “Không, kiểm tra ba .”

 

Tạ Lợi bình tĩnh một lúc, như vô tình hỏi: “Vậy Tát Tuyết và Vưu Tuyết thì ?”

 

“Giống .”

 

Đuôi hạ xuống. Tạ Lợi: “Ồ.”

 

“Số liệu ngày mai sẽ công bố?”

 

Theo quy trình thì đúng là .

 

Ôn Vân Tụ lắc đầu: “Có lẽ còn trì hoãn.”

 

“Vẫn ghép đôi xong? Lần chậm .”

 

Khóe môi Ôn Vân Tụ động, lên tiếng.

 

Tạ Lợi rời văn phòng thì nhận điện thoại của .

 

“Chúc mừng mèo con nhà cuối cùng cũng đợi thích hợp! Cố lên bảo bối, mua cho con nhiều đồ, con thể tặng Thuần Dưỡng Sư.”

 

Tạ Lợi bất mãn: “Đừng gọi con như .”

 

“Được , đây là cách Thuần Dưỡng Sư của con gọi.”

 

bảo bối, con đổi tên ? Tên gì mà 【Ghét ch.ó và báo tuyết nhất】, con nên đổi thành 【 kêu meo meo】…”

 

“Con mới kêu meo meo!”

 

Tạ Lợi thẹn quá hóa giận cúp máy.

 

Sau đó đồ mua gửi tới.

 

Người ngoài trường, vì chỉ thể tự khuân.

 

Nhiều quá, Tạ Lợi chạy ba chuyến mới chuyển hết.

 

Quản gia đưa danh sách: “Bệ hạ đặc biệt dặn, ngài nhất định xem hộp nơ . Có đủ màu, thể buộc lên đuôi, đáng yêu. Con gái đều thích kiểu .”

 

Hóa những thứ khuân đều là mấy món !

 

Tạ Lợi bực bội vung tay: “Thứ gì , cần!”

 

Bên động tĩnh lớn, nhiều bạn học ngang đều thấy.

 

Tại ký túc xá họ mèo, Lâm Tốc chống tay cầu thang mấy chuyến.

 

“Anh bạn, ?”

 

Quan hệ giữa bọn họ khá , hơn nữa còn chung một ghét.

 

Báo đen của Lâm Tốc quanh đám thùng ngửi ngửi. Tạ Lợi thuận miệng trả lời, đá thùng ghi 【nơ】 trong để tránh thấy.

 

“Nhà gửi ít đồ dùng sinh hoạt.”

 

Hắn xé một túi thịt khô ném qua: “Cho .”

 

Lâm Tốc đưa tay bắt lấy, nhét một miếng miệng.

 

“Thuần Dưỡng Sư về Khu Bạch Tháp ? Hôm nay ở khu công cộng thấy ánh mắt mấy , đặc biệt là đám chó, mắt sáng như đèn .”

 

“Tát Tuyết đưa cô về, chắc tới . Bọn họ hẹn Vưu Tuyết xuất hiện năm giờ.”

 

16:00 tan học, hiện tại 17:00. Tát Tuyết bình thường vô tư quên, nhưng thời gian hẹn với em trai vẫn nhớ .

 

Lâm Tốc cong khóe môi: “Hai em họ hòa thuận thật.”

 

Hắn lên lan can tầng hai, liếc tinh thần thể đang cào móng, thả lỏng ngả .

 

Eo uốn ngược với độ mềm dẻo đáng kinh ngạc, nửa gần như treo ngược , động tác mang vẻ lười nhác và sức bật đặc trưng của loài mèo lớn.

 

Chiếc đuôi báo đen xuất hiện, vòng phía , chóp đuôi cong, thong thả đung đưa trong trung.

 

Đồng t.ử dọc của Lâm Tốc xuống .

 

Dưới mắt hai vệt màu xanh đậm, giống vằn thú dữ, cũng giống một loại đồ đằng thần bí, khiến gương mặt càng hoang dã yêu dị.

 

Thấy một nào đó bước , kỳ quái.

 

“Tạ Lợi, nếu tên ghép đôi Thuần Dưỡng Sư, liệu vì chẳng hiểu phong tình mà Thuần Dưỡng Sư của đá ?”

 

Chỉ tưởng tượng cảnh đó thôi bất giác bật .

 

Con báo tuyết mù ở tầng một như nhận điều gì, cảnh giác đầu.

 

Lâm Tốc nở nụ khiêu khích chẳng tác dụng gì, bộ dạng chờ xem kịch :

 

“Hy vọng ghép đôi … thật mong chờ.”

 

 

Loading...