[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 121: Chị Ơi, Chị Đưa Em Về Đi
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Lợi trở .
lúc trở hình như khác .
Tô Dương nín thở duỗi móng, đặt lên mép vỏ trứng.
Chú mèo sữa chỉ lớn bằng bàn tay, còn dính chất nhầy, ló đầu ngoài. Tô Dương đưa tay đón.
Chiếc mũi hồng của khẽ động, nhảy lên lòng bàn tay Tô Dương, phía kéo theo tám chiếc đuôi nhỏ mảnh.
Một chiếc đuôi của mèo con biến thành tám chiếc.
-
“Tám chiếc á? Để xem nào.”
Kích động quá, Tô Dương chỉ hận thể thông báo cho cả thiên hạ .
Cô gửi yêu cầu gọi video cho Hoàng đế, một lúc Hoàng đế mới nhận.
Tô Dương lập tức giơ chú mèo đang cuộn tròn trong lòng bàn tay lên: “Mimi về !”
Hoàng đế vui, tám chiếc đuôi còn tự đến xem.
“ là hiếm thấy thật, chụp ảnh lưu niệm mới .”
Tô Dương hiểu ý ngay: “Con đưa Mimi hoàng cung cho ngài xem!”
Nghe thấy từ “Mimi”, mèo con liền ngẩng đầu, kêu meo meo khe khẽ đáp lời.
“ hình như còn ký ức, cứ như mèo sữa thật . Không nhớ ai hết, cũng cho ai chạm .”
Ngay cả Lâm Tốc cũng mèo con khè cho tránh xa.
Tình em nhựa xem cũng chẳng miễn cưỡng duy trì nổi nữa.
Buổi chiều Hoàng đế rảnh, phái đến đón Tô Dương.
“Dương Dương! Anh với em!”
Hôm nay là thời gian của Tát Tuyết.
Vừa tan học quần áo xong, vui vẻ chạy tới.
Mái tóc mang độ cong tự nhiên, càng khiến cả khuôn mặt thêm mềm mại.
Hắn mặc một chiếc áo hoodie rộng, dây rút ở cổ áo lắc lư theo bước chân.
Chó con ấm áp vô hại, từ xa nhảy lên vẫy tay: “Dương Dương, tới !”
Tai và đuôi vẫy lia lịa, lao tới mặt Tô Dương, trao cho cô một cái ôm nhiệt tình thật lớn.
Cứ như xa lâu .
Thực họ chỉ gặp một buổi chiều.
“Dương Dương, nhớ em lắm. Hôm nay bài giảng liên quan đến Thuần Dưỡng Sư, nghiêm túc đó!”
Tô Dương quen với kiểu nhào tới của , bình tĩnh xoa đầu chó: “Ừ, ch.ó ngoan.”
Tát Tuyết toe toét , thấy trong áo Tô Dương thứ gì đó đang động, tò mò chọc : “Dương Dương, đây là Dạ Quang ? Sao béo lên ?”
Ngón tay thò tới, một móng mèo non mềm nhanh như chớp quào tới!
Tô Dương quen nên còn nhanh hơn , đưa tay chắn mặt Tát Tuyết.
Hôm nay mèo con cào ít , cô ứng phó thành thạo .
Dù chỉ cần cô chắn ở phía , mèo con Tạ Lợi sẽ tự thu móng .
Mèo con ngẩng đầu cô, chổng m.ô.n.g rúc trong áo cô.
Tô Dương đưa tay đỡ một cái.
Cô thấm thía rằng cơ thể đủ để chia nữa.
Thêm vài thú nhân nữa thôi là áo cô cũng chẳng chứa nổi.
Hôm nay cô dẫn Tát Tuyết, Dạ Quang và Tạ Lợi hoàng cung, đường còn nắm tay Tát Tuyết.
Chó con thẹn thùng ghé tới, đặt cằm lên vai cô.
“Dương Dương, Vưu Tuyết em cùng bọn phòng huấn luyện một , thật ?”
“Anh sẽ tắm sạch sẽ mới !”
Tài xế phía mắt thẳng, bất kể thấy lời hổ báo gì cũng hề lay động, cực kỳ tố chất nghề nghiệp.
Đến hoàng cung, họ đưa mèo con mới sinh cho Hoàng đế xem.
Mèo con nhận , còn cong lưng xù lông với bà.
Hoàng đế cảm khái: “Sinh con trai chẳng bằng nuôi miếng xá xíu.”
Bà chụp ảnh chung với mèo con xong.
Tiện thể cho mèo con kiểm tra sức khỏe.
Trong lúc đó, cô ăn chiều trong tẩm cung của Hoàng đế, còn bà về cách khống chế thú nhân.
Nếu về thủ đoạn thuần thú, Hoàng đế nhận thứ hai thì chẳng ai dám nhận thứ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-121-chi-oi-chi-dua-em-ve-di.html.]
Giáo trình đang lưu hành thị trường hiện nay đều do bà biên soạn.
Hoàng đế uống : “Tính khí thú nhân mỗi một khác, ôn hòa, lạnh nhạt, cực đoan. Phải tùy mà dùng cách, đừng ngại.”
Bà Tô Dương : “Chuyện của Ân Thố cũng . Mang t.h.a.i giả, . Còn Kiến Nguyệt thì ? Nghe mất tích ? Nói cho suy nghĩ của con về hai họ ?”
Tô Dương vuốt nhẹ tách .
Dưới tay ấm nóng, rắn nhỏ thò đầu ngửi.
Tô Dương đưa tách tới bên miệng . Cô cân nhắc : “Ban đầu con bài xích việc để loại tội phạm thú nhân của .”
“Con thấy Ân Thố là kẻ điên, Kiến Nguyệt là bệnh thần kinh, con vẫn thiên về kiểu thể giao tiếp bình thường hơn.”
Hoàng đế tán đồng gật đầu.
“ như ngài , thú nhân cấp SSS là tài nguyên khan hiếm. Con năng lực sử dụng tài nguyên , nếu vì mà lãng phí thì quả thật đáng tiếc.”
Hoàng đế: “Thị trấn Set khiến con đổi suy nghĩ ?”
Tô Dương đúng .
“ tính cách của bọn họ, ừm, khó xử lý.”
“Không , thanh tẩy đến mức nổi là . Loại m.a.n.g t.h.a.i giả , nếu vẫn chịu lời thì thử thanh tẩy sâu xem thể khiến m.a.n.g t.h.a.i thật , chẳng thú vị ?”
Hoàng đế nhẹ như , Tô Dương chắc bà đang đùa bậy .
Hoàng đế : “Con giống lúc còn trẻ.”
Mắt Tô Dương sáng lên, cô thẳng : “Giống chỗ nào ạ?”
Hoàng đế: “Trẻ.”
Tô Dương: “?”
Hoàng đế bật ha hả: “Đùa thôi.”
Sau đó bà nghiêm mặt : “Tư chất của con cao, kỳ vọng tương lai của con.”
Đợi mèo con kiểm tra xong trở về, thấy Tô Dương, đuôi dựng cao.
Tô Dương xổm gọi Mimi, lập tức kẹp giọng meo meo nũng nịu chạy tới.
Vừa hôn cọ, Hoàng đế hứng thú giơ điện thoại .
“Đợi nó khôi phục ký ức cho nó xem.”
Nhân viên y tế chạy theo phía : “Điện hạ quả thật kích hoạt gen mèo chín đuôi, nhưng năng lực cụ thể vẫn rõ.”
Hoàng đế gật đầu.
Ăn xong chiều, Tô Dương cáo từ rời .
Trước khi , Hoàng đế nháy một mắt với cô: “À , đừng quên. Bốn tầng của Hắc Tháp vẫn còn cuối cùng.”
Hai phía đủ khiến Tô Dương bận tối mắt.
Cô uyển chuyển đáp: “Người đó để ạ.”
Khi rời hoàng cung, bên ngoài bắt đầu lất phất mưa, xe đưa cô đến cổng trường.
Tài xế đưa một chiếc ô cho Tát Tuyết.
Chó con xuống xe bung ô, Tô Dương bước màn mưa.
Khóe mắt vô tình liếc qua, Tô Dương “ơ” một tiếng dừng chân.
Lúc xuống xe Tát Tuyết ngửi thấy mùi xa lạ, chỉ là ch.ó con để tâm nên chẳng chú ý, lúc mới theo tầm mắt Tô Dương.
Dưới bóng cây hai bên đường một đó…… thoạt Tô Dương nhận là bé trai bé gái, chỉ tuổi còn nhỏ, tóc đen dài ngang vai, hơn mười tuổi.
Một chân trần ở đó, quần áo ẩm ướt dính sát , lấm nhiều bùn, vẫn thể màu nền là trắng.
Vải mềm để lộ cổ tay và đôi chân gầy guộc, xương mắt cá nhô rõ.
Trẻ lạc ?
Trước Tô Dương thường lướt thấy video kiểu “Đưa Bé Về Nhà” tìm trẻ thất lạc. Một đứa trẻ lớn chừng , đến giày cũng , cô độc đáng thương.
Cô tiến lên hỏi: “Chào em, em nhỏ, em lạc ? Ba em ?”
Cô từng gặp tình huống thế , cách chuyện với trẻ con. Vừa dứt lời, chính cô cũng thấy câu quá cứng nhắc.
đứa trẻ chẳng hề sợ lạ.
Đến gần mới rõ đôi mắt nó to tròn, đen như nho.
Nó Tô Dương hồi lâu.
Bỗng nhiên nở nụ .
Khóe môi hiện hai lúm đồng tiền ngọt ngào.
Nó vươn bàn tay nhỏ cũng dính đất, bẩn lem luốc túm lấy áo Tô Dương, để năm dấu ngón tay.
Giọng đứa trẻ mềm mại:
“Em nhà, cũng ba .”
“Chị ơi, chị đưa em về .”