[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 123: Búp Bê
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáng ghét, đáng ghét!
Ân Thố thật đang ở trong ngục, túm chiếc vòng cổ màu đen nổi trận lôi đình mà chẳng gì .
Mang t.h.a.i giả biến mất, sữa cũng còn chảy, thuận lợi đưa phân học viện.
Vậy mà thua ổ khóa tủ.
Ân Thố còn lâng lâng sung sướng, giờ tới lui đầy sốt ruột trong phòng giam.
Ý thức phân tán sang phía phân , Ân Thố mài cả đêm, đến lúc mệt đến mức cáu bẳn nổi giận thì khóa cuối cùng cũng mở.
Thỏ nhồi bông lau trán, đẩy một khe nhỏ ngoài.
Sáng sớm thú nhân đều dậy, chỉ Thuần Dưỡng Sư vẫn lì giường.
Rèm cửa kéo kín, cô nghênh ngang cưỡi chăn, áo ngủ xộc lên để lộ một đoạn eo.
Còn hai bể kính cạnh giường cùng sinh vật bên trong, Ân Thố để mắt.
Hắn nhảy từng bước nhỏ, quanh phòng.
Rèm vẫn kéo kín, Thuần Dưỡng Sư ngủ đến trời đất tối tăm.
Ân Thố bám ga giường, vượt núi băng đèo bò lên.
Đi ngang qua chân Tô Dương, Ân Thố hưng phấn lớn, thỏ nhồi bông giơ cao tay lên.
Chưa từng ai khiến chịu thiệt lớn đến , trả thù!
Chỉ cần nghĩ đến chuyện sắp , Ân Thố thật trong ngục gần đến tận mang tai.
Cánh tay thú bông nặng nề hạ xuống! Mục tiêu nhắm thẳng bàn chân Tô Dương.
Hắn …… cù lòng bàn chân cô!
Tô Dương bỗng chạm đến phát ngứa, trong giấc ngủ liền theo bản năng tung chân đá.
Thú bông Ân Thố nhẹ bẫng bay vèo ngoài.
“……”
Đáng ghét quá!
Thỏ nhồi bông thể lên tiếng, cơ thể bông rơi xuống đất cũng chẳng âm thanh.
Hắn tự phủi bụi, chỉ thể hì hục trèo lên nữa.
Lần tránh bàn chân của be be be, chạy tới bên mặt cô.
Thỏ nhồi bông chằm chằm.
Không cù lòng bàn chân thì bóp mũi cô .
Ân Thố cố tách hai “bàn tay” tròn như quả bóng của thú bông .
Trong lúc kiên trì cố gắng, đồng t.ử màu hồng be be be thu hút.
Mũi miệng cô chẳng gì lạ, thứ khiến Ân Thố tò mò là cơ thể cô.
Dưới xương quai xanh là phần da thịt mềm mại, điều Ân Thố từng thấy.
Hắn cấu tạo sinh lý nam nữ khác , nhưng bao giờ chú ý đến chuyện .
Lúc ở trong ngục đột nhiên Tô Dương ôm lấy, chỉ thấy thứ gì đó đè lên ngực, khiến khó thở.
Chính là thứ đè khi đó ?
Ân Thố bóp mũi cô nữa.
Tay thú bông luồn chăn vén lên, thấy quần áo cô vướng víu.
Hắn kỹ.
Kỳ lạ, phụ nữ thứ ?
Ân Thố cố nhớ .
Phụ nữ, những ai là phụ nữ nhỉ?
Trong cuộc đời , từng cố ý phân biệt nam nữ. Tóc dài, giọng the thé là phụ nữ; tóc ngắn, giọng khàn thô là đàn ông.
Hắn thô bạo ghi nhớ như .
Dù trong mắt chỉ chia thành hai loại: qua đường và kẻ thù.
Loại nhàm chán, thỉnh thoảng chọc một chút cho đỡ buồn.
Loại thuận mắt, đều trêu đùa đủ g.i.ế.c c.h.ế.t.
Là gì cũng chẳng quan trọng.
Tên giám ngục họ Lai gì đó là đàn ông phụ nữ?
Chắc chắn là đàn ông.
Người khác bệnh cũng sai, tư duy của Ân Thố nhảy cóc hỗn loạn, thường xuyên chẳng .
Tô Dương, bỗng giữ sự tập trung lâu.
Be be be giấu thứ gì bên trong ?
Hì hì, vén xem.
Ân Thố thật trong ngục cũng yên tĩnh .
Mắt bất giác mở lớn.
Ngay khi sắp vén màn lên.
Một mèo một rắn phía lặng lẽ đến gần.
Còn Tô Dương mò mẫm hồi lâu vẫn ôm , vớ thú nhồi bông, mơ màng tưởng vẫn đang ngủ ở nhà Trái Đất, tiện tay ôm ngực.
Trong ngục, lông đuôi Ân Thố xù lên.
Be be be tới! Lại khiến m.a.n.g t.h.a.i ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-123-bup-be.html.]
Hừ hừ, tuyệt đối để cô như ý!
Thỏ nhồi bông đạp chân nhảy khỏi vòng tay.
Tô Dương cũng nhận gì đúng, tỉnh giấc.
Mở mắt thấy khuôn mặt lớn của thú bông dí sát.
Tô Dương: ==
Chẳng đáng sợ chút nào.
Đã để Ân Thố đây thì cô sớm chuẩn tâm lý , hơn nữa mặt thỏ nhồi bông dí sát cũng chẳng dọa .
Tô Dương bình tĩnh xuống giường, tiên cuộn rắn vuốt mèo. Tinh thần thể báo tuyết ngoài cửa tiếng liền dùng đầu đẩy cửa , ngậm quần áo cô kéo cô xuống tầng ăn cơm.
Tô Dương quấn rắn quanh cổ, ôm mèo cưỡi lên báo tuyết, ngáp một cái xuống tầng.
Ân Thố phớt lờ nghiêng đầu.
(=´∀`=)???
Hắn là loại dễ bỏ qua lắm ?
Ân Thố: “ giận đấy!”
Thỏ nhồi bông giậm chân liên tục.
Tô Dương ăn xem camera. Con thỏ nhồi bông chui chăn cô, nổi giận giẫm mạnh lên giường, còn hất chăn của cô.
“Đang gì ? Mang t.h.a.i giả đến hỏng cả đầu ?”
Hất một lúc bất động, vun chăn thành ổ vùi trong.
Ân Thố vốn định đến thực hiện kế hoạch trả thù.
Hắn cho be be be tay!
Ôm ác ý bò lên giường cô, khi cắt ga giường, ngửi thấy mùi của cô .
Cơ thể lập tức phản ứng theo.
Ân Thố cúi đầu .
Dưới tác dụng của t.h.u.ố.c ức chế, bộ phận cơ thể của từng phản ứng, nhưng lúc ảnh hưởng của t.h.u.ố.c dường như đang suy giảm.
Cảm giác kỳ lạ ập đến.
Không rõ là gì, cứ cào cấu khiến con thỏ ngày càng bực bội.
Liều mạng hấp thu mùi còn vương đó, Ân Thố trong ngục tạm thời bình tĩnh .
Hắn giơ tay, nắm lấy vòng ức chế quanh cổ.
Đầu ngón tay bật móng nhọn, móng cắm chặt khe giữa vòng cổ và da thịt, cơ bắp căng lên, bỗng dùng sức giật mạnh.
Xẹt!
Cơ chế phòng vệ bên trong vòng ức chế lập tức kích hoạt, màu sắc chuyển từ xanh sang đỏ, cảnh báo nguy hiểm nhấp nháy điên cuồng.
Âm thanh chói tai vang khắp nhà ngục.
Các phạm nhân tầng im thin thít như gà con.
Cũng chẳng phát điên như thường ngày nữa.
Khí tức của thú nhân cấp SSS tràn ngập trời đất, khiến chúng theo bản năng khiếp sợ.
“Lại là Ân Thố! Nhanh!”
Cai ngục nhanh chóng kéo đến.
Tầng -3.
Dòng điện cao áp điên cuồng chạy dọc thành kim loại bên trong.
Mùi cháy khét lan .
Dòng điện xuyên qua khiến Ân Thố co giật, đôi tai thỏ run dữ dội, gần như sắp gập xuống.
Răng cưa phía trong vòng cổ mắc lớp da thịt nông ở cổ, giật mạnh khiến răng cưa càng cắm sâu, m.á.u lập tức rịn từ vết thương.
Đau đớn dữ dội cùng dòng điện đồng thời nổ tung. Ân Thố rên khẽ, khóe mắt đỏ lên, nụ càng điên cuồng.
Đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m m.á.u dính từ vết thương ở cổ, ánh mắt nguy hiểm mà sáng đến đáng sợ.
Hắn tiện tay ném chiếc vòng ức chế giật phăng .
Hắn thở gấp, đến lúc ngẩng đầu, màu hồng vốn nhạt nơi đáy mắt nhuộm thêm một tầng đỏ gần như yêu dị.
“Be be be, chúng chơi một trò mới nhé.”
“Đoán xem, cái nào là , cái nào là búp bê.”
……
Tô Dương nhặt thú bông lên.
Vừa nó đột nhiên cắm đầu ngã xuống, lăn lông lốc đất.
Nhặt lên phủi bụi, chẳng hiểu cô thấy mắt thú bông sáng hơn một chút.
Tô Dương nó im lặng một lúc.
Vưu Tuyết : “Nếu yên tâm thì ném nó ngoài.”
Tô Dương: “Không, em đang nghĩ một vấn đề.”
Cô con thỏ: “Thú bông liên thông giác quan với Ân Thố, nhưng năng lực em thương…… chẳng chính là búp bê đồng cảm của ?”
Đây gửi lời đe dọa, rõ ràng Ân Thố tự đưa điểm yếu của tới cửa.
Chơi thế nào mới là vấn đề.
Tô Dương quanh, đầy ý .