[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 125: Quỳ Xuống

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưỡng dày mà bày vẻ mặt đó gì, cũng khiến cái bíp của cứng lên .

 

Tô Dương âm thầm nhạo Ân Thố “ ”, ngoài miệng : “Hôm nay quyết chiến một trận với , dám trong với ?”

 

đầu phòng huấn luyện .

 

Ân Thố thể theo.

 

rõ phía bẫy, với tính cách của cũng nhảy xem thử.

 

Cửa lặng lẽ khép .

 

Không khí tức nào khác, thậm chí chẳng cảm nhận nguy hiểm.

 

Ân Thố căn phòng trông giống phòng ngủ, vẻ mặt cực kỳ thất vọng.

 

“Á…… lâu như mới tới, be be be chỉ cho xem cái thôi ?”

 

“Nếu cô trò mới, chi bằng để tới!”

 

Ánh mắt nóng rực, tự vui vẻ : “ đổi ý , mang cô , nuôi cho béo múp.”

 

Người bình thường khó hiểu nổi lời nhăng cuội của kẻ thần kinh, Tô Dương cũng định cố cùng tần với .

 

Sau khi cửa khóa , hệ thống trong phòng lên tiếng.

 

【Chế độ tự động tắt, chế độ thủ công mở】

 

【Số trong phòng: 2】

 

【Vai trò: Chủ - tớ】

 

【Mời chủ nhân Tô Dương lệnh】

 

【Nếu thú nhân từ chối phối hợp, hệ thống sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế】

 

Đây là hệ thống Vưu Tuyết đặc biệt cho cô, tăng ca liên tục cuối cùng cũng kịp thành khi Ân Thố tới.

 

Ôn Vân Tụ thử cường độ, rằng phối hợp với thanh tẩy thì hẳn thể khiến Ân Thố ngoan ngoãn.

 

“Đây là cái gì?”

 

Ân Thố tò mò ngẩng đầu vị trí chip hệ thống.

 

Rục rịch giơ tay.

 

Vưu Tuyết Ân Thố là thiên tài về máy móc, thể để phá hệ thống.

 

Tô Dương giật tai thú bông một cái.

 

Ân Thố đau, sự chú ý lập tức kéo về.

 

Chủ nhân căn phòng Tô Dương phát mệnh lệnh đầu tiên:

 

“Qua đây, quỳ xuống.”

 

Vưu Tuyết: “?”

 

Bọn họ thể thật sự mặc kệ Tô Dương ở riêng một phòng với Ân Thố, nên khẩn cấp lắp thiết ghi âm để tiện cứu viện nếu tình huống.

 

Trước lúc , hội trưởng đúng là thể cứng rắn một chút.

 

ngờ cô cứng rắn đến mức .

 

Trong phút chốc, mấy ngoài cửa ghi âm đều im lặng.

 

Lâm Tốc bật một tiếng, khoanh tay dựa tường: “ thấy các cũng chẳng cần căng thẳng , cô còn thoải mái lắm.”

 

Cửu Phương Túc Giới né sang bên: “Đuôi cứ quất .”

 

Mọi qua.

 

Không từ lúc nào tai và đuôi Lâm Tốc lộ .

 

Chiếc đuôi lớn lông đen bóng đang bực bội quất tường.

 

Bị chằm chằm, chiếc đuôi cứng đờ.

 

Lâm Tốc c.h.ử.i khẽ một tiếng.

 

Vưu Tuyết tiếp tục .

 

Vừa bỏ lỡ tiếng Ân Thố, lúc hai bên trong đều gì.

 

Dạ Quang thò đầu: “Xì?”

 

Sao giống cái tiếng? Có gặp nguy hiểm ?!

 

Ôn Vân Tụ nhanh tay nhanh mắt dùng kẹp kẹp con rắn đang lao .

 

Bình thản đặt chiếc túi vải bên cạnh.

 

Đây là món Tô Dương mua mạng, gần đây cô thích đeo.

 

Bên trong mùi của giống cái, rắn nhỏ lập tức thu vẻ hung dữ, cuộn trong đó thè lưỡi.

 

Con mèo tám đuôi cũng chen , hai con đối khè xì.

 

Không ai đuổi ai, cuối cùng mỗi đứa chiếm một phần.

 

So với bên ngoài tạm coi là hòa bình.

 

Trong phòng như nước sôi lửa bỏng.

 

Sau khi Tô Dương câu , hứng thú của Ân Thố nhiều hơn hẳn kinh ngạc tức giận.

 

“Be be be, lời thì thế nhé!”

 

“Muốn thuần phục ? Người khác thì , nhưng cô thể thử nha.”

 

Ân Thố rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-125-quy-xuong.html.]

 

Cổ áo mở rộng, phần cổ lộ một vòng m.á.u khô, mang vẻ bệnh hoạn.

 

Rất giống quỷ cụt đầu lắp đầu trở .

 

Hắn bước về một bước.

 

Động tác nhẹ bẫng, bật nảy đặc trưng của thỏ, bàn chân chạm đất một tiếng động, nhưng khiến khí cả gian căng thêm vài phần.

 

Thân hình cao gầy, đồ tù rộng phủ lên , mỗi động tác đều hiện rõ đường eo và xương hông nhô.

 

“Be be be.” Hắn gọi, giọng ngọt đến phát ngấy, âm cuối kéo lên như móc câu. “Cô thuần phục thế nào? Ngay ở đây ?”

 

Hắn tiến thêm một bước, gần như dán sát cơ thể Tô Dương.

 

Hơi cúi đầu, đôi mắt hồng ở ngay mặt, sâu trong đồng t.ử lóe ánh sáng nguy hiểm.

 

Khóe miệng càng lúc càng nhếch rộng.

 

Hắn cúi , thở phả qua má cô.

 

Ánh mắt từng tấc như thực thể.

 

“Dùng cái ?”

 

Hắn vươn tay, đầu ngón tay khẽ chạm thú bông trong lòng cô. Cú chạm cực khẽ, nhưng mắt thú bông dường như sáng hơn vài phần.

 

“Hay dùng cách ?” Ngón tay đổi hướng chạm lên môi , , để lộ một chút đầu lưỡi hồng.

 

Môi đầy đặn, đỏ thẫm.

 

Đường nét gương mặt càng tinh xảo sắc bén, mang dáng vẻ mỹ nhân điển hình.

 

Nở nụ gần như ngây thơ nhưng tràn đầy ác ý, càng hiện vẻ quỷ dị.

 

“Cô là đầu tiên khiến hứng thú, mang cô . Ừm…… đặt ở nhỉ? Cất bộ sưu tập .”

 

Tô Dương chẳng rén.

 

Cô ôm thú bông, cũng nở nụ : “Vậy thử xem, chúng ai nhận thua .”

 

Đếm ngược bắt đầu.

 

Tô Dương tay một khung hình báo , đ.á.n.h úp thẳng ngực.

 

Thú bông và Ân Thố cùng lúc tác động.

 

Tô Dương tỏ thái độ cứng rắn, bày khí thế chủ nhân, cao giọng: “Thỏ con m.a.n.g t.h.a.i cho ? Sao bụng xẹp !”

 

“Mang t.h.a.i mà còn ngoan, thấy đúng là thiếu dạy dỗ!”

 

Bên ngoài. Vưu Tuyết đẩy kính, hội trưởng: “Anh dạy ?”

 

Ôn Vân Tụ mỉm : “Không .”

 

Lâm Tốc khẽ ho một tiếng.

 

“Các ? thấy cô chút khuynh hướng S.”

 

Mấy lắc đầu.

 

Vưu Tuyết: “Cô , phán đoán của sai.”

 

Lâm Tốc hỏi ngược: “Sao ?”

 

Vưu Tuyết: “…… Dựa phán đoán về tính cách của cô .”

 

Lâm Tốc: “Cô . Cô từng đ.á.n.h các ?”

 

Ôn Vân Tụ kinh ngạc ngẩng mắt: “Không. Bé cưng nhà tính tình như , bao giờ đ.á.n.h .”

 

Cùng lắm là cào , c.ắ.n vài cái, nhai cánh hoa, bóp nhụy hoa.

 

Đều là thú vui tình ái, chẳng cần với ngoài.

 

Lâm Tốc: “……”

 

Lâm Tốc nghiến răng.

 

Cười lạnh: “Hay lắm, hóa chỉ đ.á.n.h !”

 

Thủ phạm Cửu Phương Túc Giới cứ như chẳng liên quan.

 

Lâm Tốc tự dựa , giải thích: “ thấy cô nghiên cứu mấy thứ đó nên đưa cô vài cuốn hướng dẫn.”

 

Ánh mắt Vưu Tuyết lạnh xuống: “Anh đừng dạy hư cô .”

 

Lâm Tốc: “Thế nào gọi là hư? Đây là thẳng nhu cầu sinh lý cơ bản.”

 

Thú nhân cũng sẽ đấu đá tranh sủng.

 

Ở nơi Thuần Dưỡng Sư , sóng ngầm cuộn trào.

 

một là Vưu Tuyết vốn luôn lạnh nhạt, một là Lâm Tốc từng tuyên bố rời .

 

Bầu khí vì thế khó tránh khỏi trở nên tế nhị.

 

Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g giữa hai đến mèo sữa Tạ Lợi cũng cảm nhận . Hắn thò đầu khỏi túi vải, ánh mắt âm u dừng Lâm Tốc.

 

Giọng Lâm Tốc khựng một thoáng.

 

Ôn Vân Tụ thản nhiên : “Các vị chi bằng bản .”

 

“……”

 

Trong im lặng, chỉ giọng Tô Dương trong trẻo liên tục truyền .

 

“Nói, thích tinh thần lực lớn của chủ nhân !”

 

……

 

 

Loading...