[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 126: Cái Kiểu Thần Kinh Gì Đây
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói, thích tinh thần lực lớn của chủ nhân !”
Trong phòng, Tô Dương hỏi một nữa.
Con thỏ thần kinh con dê lưu manh cho chấn động.
Tô Dương một tay đè Ân Thố xuống, phịch lên bụng .
Trong tay còn bóp n.g.ự.c .
Tấm gương đầu phản chiếu bóng hai .
Ân Thố động, thứ gì đó bật từ sàn nhà.
Vài tiếng giòn gọn vang lên.
Cổ tay cổ chân cố định ngay tại chỗ.
Cả tạo thành tư thế 【thái】.
Không đúng, “thái”.
Hắn , là 【đại】 mới đúng.
Tô Dương ngày nào cũng âm thầm nhạo .
“Á ha?”
Ân Thố ngẩng đầu, thấy xiềng khóa tứ chi.
Tô Dương cho bất kỳ thời gian thích nghi nào, tinh thần lực xông thẳng .
Đâu đầu , cô quen đường thuộc lối.
Gần như trong nháy mắt, tinh thần của Ân Thố tự động quấn lấy, đến bước chuyển tiếp cũng cần.
Môi hé, thở gấp, thở phảng phất mùi kẹo trái cây ngọt ngào.
Cả như một con búp bê tinh xảo đột ngột giật đứt bộ dây điều khiển, gần như rã .
Tô Dương tìm thấy tinh thần thể cụ tượng hóa trong lĩnh vực tinh thần của .
Tinh thần thể của Ân Thố cũng bao giờ phóng ngoài.
Không thấy thỏ tai cụp khiến cô tiếc, nhưng lúc chẳng còn tâm trí nghĩ chuyện khác.
Lĩnh vực tinh thần của Ân Thố quấn chặt lấy cô.
Quả thực thể là cả tay lẫn chân đều bám lên.
“Be be…… ghê quá…… thơm quá……”
Hắn cố tập trung ánh mắt lên mặt Tô Dương, hai má ửng đỏ, trán rịn những giọt mồ hôi nóng hổi li ti.
Bàn tay vốn chống lên Tô Dương định đẩy cô , lúc năm ngón co quắp, từ từ ấn lên vai Tô Dương.
Ép cô sát hơn.
Tinh thần lực của Thuần Dưỡng Sư bao bọc dày đặc.
Ân Thố nôn khan, ngửi thêm.
Hàng mi dài nước mắt sinh lý ướt, hai tai rũ bên mặt một đôi tay nắm lấy xoa bóp.
Ân Thố ngửa cổ, yết hầu gấp gáp chuyển động, hé miệng thè đầu lưỡi.
Không thích chạm, nhưng thơm quá, còn ngọt hơn cả loại kẹo ngọt nhất từng ăn.
Cô nhất định còn ngon hơn kẹo.
Bắt be be nhốt , giấu trong căn phòng đồ chơi của , dùng thú bông thỏ lấp đầy xung quanh be be.
Tất cả thỏ cùng ăn kẹo.
Hắn bất chợt ngoảnh đầu, c.ắ.n mạnh cổ tay Tô Dương.
Cổ tay đau nhói.
Tô Dương hít mạnh một , dùng sức rút tay về tát một cái.
Mặt Ân Thố đ.á.n.h nghiêng sang bên, màu đỏ càng đậm.
Hắn kìm lớn.
Đuôi mắt đỏ rực, sắc hồng như phấn má lan đến tận thái dương. Trong hốc mắt là nước mắt rịn vì kích động và ý , nhưng ánh mắt sáng đến kinh , điên cuồng mà trong veo.
Xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện cổ áo mở rộng, phủ một lớp mồ hôi mỏng, ánh lên độ bóng ẩm, càng làn da lộ trắng sáng.
Vì ngửa lớn, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Vạt áo xộc lên, để lộ một đoạn eo thon gọn.
“Ngọt quá, nước ngọt của be be.”
“Muốn cái đầu !”
Răng trông cũng chẳng sắc lắm, mà cú c.ắ.n để dấu răng rõ rệt tay cô, còn rách da một chút.
Tô Dương nghiến răng.
Túm cổ tay , cũng c.ắ.n thật mạnh xuống!
Cô c.ắ.n nương miệng, Ân Thố như chẳng đau, vui đến phát cuồng: “Ha ha ha ha ha!”
Miệng nếm thấy vị máu, Tô Dương buồn nôn, khan một tiếng.
“Be be, cô cũng m.a.n.g t.h.a.i ?”
“Đừng nôn m.á.u của chứ.”
Máu, Ân Thố từng đổ bao nhiêu.
vệt m.á.u đỏ tươi dính môi Tô Dương.
Hắn phấn khích đến cực điểm.
Muốn lấp đầy.
Đồng t.ử co thành đầu kim.
Xiềng xích kêu loảng xoảng, Ân Thố giơ tay.
“Đừng nhổ , nuốt xuống.”
Tô Dương: Giơ tay là tát.
Cái thứ phân biệt nổi ai chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-126-cai-kieu-than-kinh-gi-day.html.]
Đợi bình , cô lau miệng túm tai thú bông dậy.
“Người thể m.a.n.g t.h.a.i chỉ .”
Cô tránh sang bên, Ân Thố càng rõ bản trong gương.
Khuôn mặt đầy khát khao và tham lam, khác gì dã thú lên cơn ngoài .
Đây là…… ?
Ân Thố chắc chắn nghiêng đầu.
Còn kịp rõ.
Tay Tô Dương khép quanh thú bông thỏ.
Trước mắt Ân Thố nữa tan những quầng sáng mê loạn hỗn độn.
Trong lĩnh vực tinh thần của , một điểm trắng tuyết đang dần thành hình.
Cùng lúc , Tô Dương ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Chất lỏng mang vị trái cây chảy xuống.
In một vệt sẫm vạt áo trắng.
“Không uống m.á.u của , be be uống cái ?”
Ân Thố ưỡn đường eo mềm dẻo.
“ cái thể cho uống. Be be be, tới đây, cô nếm thử ?”
Tô Dương đối diện với đôi mắt đầy khiêu khích và ác ý của .
Cô lạnh, túm mạnh tai Ân Thố: “Anh tưởng dám?”
Đôi tai thỏ dày đặc thần kinh và mạch máu, cực kỳ nhạy cảm, vò đến đỏ lên.
Trong phòng nóng bức, đến gương mặt Tô Dương cũng ửng nhiệt, thở phả cũng ẩm ướt.
Quần áo đôi tay run kéo lộn xộn, nóng phả lên ngực.
Ân Thố chờ cơn buồn nôn quen thuộc, nhưng chỉ đợi một cơn đau nhói vì c.ắ.n mạnh.
Cô dùng răng nghiến nhẹ để biểu đạt bất mãn.
“Kỳ lạ, nôn nữa……”
Ân Thố sợ đau.
Càng đau càng hưng phấn.
Hắn thích đau khổ.
bây giờ như .
Ân Thố hình ảnh trong gương.
Tứ chi quấn lấy , bao bọc be be.
Hắn ngơ ngác hỏi:
“Be be, cô là thỏ con của ?”
……
Tô Dương định uống thật.
Cô nhào tới chỉ vì tỏ yếu thế để Ân Thố chiếm thượng phong.
Cô thật bá khí x.é to.ạc áo , xé đôi ném lên mặt !
Cười nhạo cái của ngay mặt!
Uống một ngụm nhổ ngay mắt .
Nói nước thỏ của khó uống c.h.ế.t !
Tiếc là chất lượng quần áo quá , cô xé ngay , chỉ thể kéo lên một chút chui đầu .
Như lép vế một chút.
nhanh cô cảnh tượng mắt cho kinh ngạc.
Đây vẫn là đầu cô tận mắt …… vệt trắng sữa men xuống vùng eo bụng, bên còn đọng một giọt sắp rơi rơi.
Trong lòng Tô Dương rút lui, nhưng Ân Thố cứ khà khà.
Lại đang khiêu khích!
Cô nhắm mắt, c.ắ.n răng quyết liều.
Nhanh nhẹn chen tới.
Áo Ân Thố cô đội lên thành một đường cong.
Từ cổ áo thể thấy đỉnh đầu cô.
Tô Dương rõ: “Cái sữa của ……”
Khi , đầu lưỡi lướt qua.
Chân cô đang đè Ân Thố cảm nhận vị trí vốn “ ” của .
Như cây khô gặp xuân, bừng lên sức sống.
Không ?!
Tô Dương nghi ngờ giấu bình nước nóng để giả vờ, giữ lòng tự trọng.
Cô định kéo “bình nước nóng” xem.
Vừa ngẩng đầu, gáy bàn tay lớn giữ .
Lại ấn về, vị sữa thỏ tươi ngọt trượt miệng nhiều hơn.
Ngọt như kẹo, còn mùi cỏ xanh, tanh, vô cùng mượt.
Yết hầu bất giác chuyển động.
“Ực” một tiếng.
Vẻ mặt Tô Dương kinh hoàng.
Cô cô cô uống xuống thật !!!