[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 127: Tát Tuyết……
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng huấn luyện để lọt khí tức.
âm thanh truyền đến tai thú nhân sót một chút.
Tất cả đều rõ.
Không ai chuyện.
Cửu Phương Túc Giới hỏi: “Cô đang uống gì?”
Vẫn chẳng ai để ý đến .
Cửu Phương Túc Giới thể hiện sự cố chấp khác thường, hỏi tiếp: “Cô đang uống gì?”
Lâm Tốc nhướng mí mắt, tinh thần thể mất kiểm soát hiện , bực bội tới lui cửa.
Hắn cào móng lên cửa, cổ họng gầm gừ đe dọa.
Trong mắt Lâm Tốc còn chút ý : “Sao, cũng ?”
“Không.”
Cửu Phương Túc Giới chút biểu cảm: “Cô uống thứ đó khiến thoải mái, chuyển đau của mất hiệu lực . xem cô đang uống gì.”
Ý thức cuộn thành một cục, hai móng che tai tự động chìm giấc ngủ.
Vẻ mặt Vưu Tuyết càng lạnh nhạt: “Không .”
Ôn Vân Tụ vẫn lặng lẽ cụp mắt. Màu mắt sâu thẳm, khó cảm xúc.
Khi báo tuyết bịt tai , định phá cửa xông .
Một tiếng xé gió vang lên lưng .
“Đừng phiền cô .”
Ôn Vân Tụ từ từ dậy, từ cao xuống.
Tinh thần thể mang theo lệ khí cắm rễ sàn, chút lưu tình xuyên qua vai Cửu Phương Túc Giới.
Cửu Phương Túc Giới kêu một tiếng, ngã xuống đất. Cơ thể nhúc nhích , ngẩng đầu, đồng t.ử trống rỗng như sông băng: “Đóng băng.”
Băng sương nhanh chóng lan dọc theo hoa tulip.
Lâm Tốc lạnh lùng xem.
Không ngăn cản, cũng chẳng gì.
Những cảm nhận truyền tới từ dấu ấn đủ giày vò, sự kiên nhẫn của Ôn Vân Tụ cạn sạch.
Hắn giẫm lên lưng Cửu Phương Túc Giới, gần như thô bạo túm tóc kéo lên. Mu bàn tay nổi từng đường gân xanh, gương mặt Ôn Vân Tụ như phủ một tầng âm u: “Đừng phiền, hiểu ?”
Cùng lúc đó.
Bên trong cánh cửa.
“…… Sữa của độc.”
Tô Dương chẳng còn bao nhiêu sức, giơ tay đẩy .
Cô tưởng đẩy Ân Thố xuống, nhưng thật lòng bàn tay chỉ khẽ đặt lên.
Sữa tươi ngọt như uống mãi hết.
Bụng căng trướng.
Ân Thố vẫn cứ ôm cô.
“Be be là thỏ con của .”
Hắn run dữ dội hơn, mặt đỏ bệnh hoạn, phân biệt là mồ hôi thứ gì khác.
Trong cảm nhận, gian chật hẹp đến vô hạn.
Phần uống nổi tràn khỏi khóe môi, dính bên má.
Trên hàng mi Tô Dương cũng đọng giọt trắng sữa.
Khi cô nuốt xuống vô thức siết chặt thú bông thỏ trong tay, thở phía đầu càng thêm gấp gáp.
Tô Dương túm chặt đuôi thỏ tay.
Ân Thố đáp bằng lực tương tự, ôm chặt cô.
Qua lớp đồ tù mỏng, thể cảm nhận cơ bụng rắn chắc của .
Tô Dương đầu váng mắt hoa, thần trí mơ màng.
Sữa chắc chắn độc.
Cô ngẩng đầu hé miệng hít thở.
Khóe môi vẫn ướt, cô l.i.ế.m nhẹ.
“Không uống nữa……”
Hơi thở vẫn phảng phất vị ngọt, phả lên n.g.ự.c .
Nơi đó hỗn độn một mảng.
lúc Ân Thố cúi đầu xuống.
Đồng t.ử co thành chấm cực nhỏ đột ngột giãn .
Hắn run bần bật.
Giơ tay, móng nhọn xé đứt xiềng xích.
Phải uống.
Phải nuốt xuống.
……
Yêu cầu liên lạc điện thoại vang lên, phá vỡ sự im lặng ngoài cửa.
Là cuộc gọi chính thức của đội tuần tra.
Ôn Vân Tụ nhận máy: “ là Ôn Vân Tụ.”
Đội tuần tra Đế Quốc cũng phụ trách tuần tra quanh trường, hai bên từng tiếp xúc.
Đầu dây bên vang hai tiếng rè rè.
Có tiếng sột soạt kỳ quái truyền đến.
Giống một sinh vật chỉ lang thang nơi sâu thẳm tối tăm, đến nổi da gà.
Loáng thoáng như còn tiếng giãy giụa nghèn nghẹt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-127-tat-tuyet.html.]
“Suỵt, đừng ồn.”
Cuối cùng cũng .
Giọng trong trẻo ngọt ngào.
“ mượn điện thoại tìm chị, các yên lặng . ngủ dậy, đầu đau, tuyệt đối đừng ồn .”
Bộ phận tuần tra gần học viện nhất.
Còn đến giờ nghỉ trưa, cửa sổ cửa chính đóng kín.
Người ngang chỉ thấy một mảng trắng lớn.
Thứ như lớp sa mỏng nhẹ bao phủ bộ căn phòng.
“Hôm nay đội tuần tra nghỉ ?”
Ngoài cửa chẳng thấy thông báo.
Người qua đường một cái, nghĩ nhiều mất.
Zero rời mắt.
Hắn chiếc bàn ở chính giữa, hai chân lơ lửng chạm đất.
Xung quanh đều là tơ nhện.
Zero tùy tiện kéo nghịch, với Ôn Vân Tụ ở đầu dây bên : “ , một trong những thú nhân của chị. Là thú phu đầu ?”
Ôn Vân Tụ: “Phải thì ?”
“ chỉ SS+.” Khóe môi Zero cong lên hai lúm đồng tiền nhỏ.
Bề ngoài còn nhỏ tuổi, nụ ngọt ngào, khó phân nam nữ.
lời độc địa vô cùng: “Vô dụng như , dựa chiếm vị trí đầu tiên. Chị là đủ , các c.h.ế.t hết ?”
“Đều là thứ vướng víu. sẽ xử lý các mới tìm chị.”
“ đang ở bộ phận tuần tra cách học viện một nghìn mét, dám tới ?”
Cúp điện thoại.
Zero vui vẻ đung đưa chân.
Hai tay chống bàn, ngả về , ngẩng mặt trần nhà.
Ở đó tơ nhện chằng chịt, treo bộ thành viên đội tuần tra.
Đối diện ánh mắt kinh hãi của họ, Zero giơ tay hiệu im lặng.
Trên mu bàn tay mọc một con mắt, đồng t.ử như xoáy nước.
“Yên lặng, hứng g.i.ế.c kẻ yếu.”
-
Trong trường, hết cuộc gọi, Vưu Tuyết hỏi:
“Là Zero. Cậu ngoài . Anh định đến điểm hẹn?”
Ôn Vân Tụ “ừ” một tiếng, ngón tay khẽ chạm dấu ấn bên cổ.
Vưu Tuyết: “Xem hôm đó vẫn ngửi thấy mùi.”
“Sớm muộn gì cũng đối đầu.” Ôn Vân Tụ dậy. “Ở đây giao cho em xử lý.”
Vưu Tuyết hỏi tiếp: “Không cần mang hỗ trợ? Chính diện giao đấu đối thủ của .”
Khóe môi Ôn Vân Tụ khẽ động: “Không cần. Kiến Nguyệt chẳng cũng sắp tới ?”
Vưu Tuyết kiểm tra vị trí: “Một giờ camera ở thành phố bên cạnh, đang bay về phía .”
Ngừng một lát, : “Anh dẫn Kiến Nguyệt sang đó?”
Ôn Vân Tụ phủ nhận: “Trước khi giải quyết Ân Thố, cứ để bọn họ tự g.i.ế.c lẫn , tiêu hao sức lực .”
Đỡ ai cũng tới tìm Tô Dương.
Vừa một kẻ thích g.i.ế.c, một kẻ c.h.ế.t, cứ để hai họ đ.á.n.h .
-
Sắp độc c.h.ế.t .
Cơn nóng từ dày lan tứ chi xương cốt, suy nghĩ cô kéo giằng.
Lúc thì nhớ bên là Ân Thố, lúc thấy dễ chịu.
Muốn……
Muốn……
Không thể thưởng cho .
Tô Dương tới đây để dạy dỗ , tự dâng tới cửa.
Cô lắc đầu cố giữ tỉnh táo.
Trong sữa thỏ thể thành phần kích thích phát tình.
Cô bao giờ cấp thiết như , bứt rứt đến mức bắt đầu .
Rất no, nhưng đói.
Cơn ngứa ở nơi chẳng thể gãi tới.
Tô Dương thở gấp hai , cố chống đỡ lệnh: “Phun t.h.u.ố.c an thần.”
Đây là loại t.h.u.ố.c Hắc Tháp chiết xuất chế tạo từ m.á.u Kiến Nguyệt, thể khiến sinh ảo giác nhanh chóng ngủ.
Cấp bậc càng cao, hiệu quả càng nhanh.
Sương mù lan .
Ân Thố dừng bất động.
Tô Dương run tay đưa ngón lên môi cắn, lúc mới giật phát hiện môi nóng bỏng.
Cô kìm nổi nữa: “Em ngoài……”
Trong cơn mơ màng, cửa mở, nhiều vây quanh cô.
Tô Dương thấy Ôn Vân Tụ, Tạ Lợi cũng khôi phục.
Cô giữ chút tỉnh táo cuối cùng, vươn tay về phía thanh niên tóc bạc.
“Tát Tuyết……”