Tay Vưu Tuyết đang đón cô khựng một thoáng, nhanh bế ngang cô lên.
“Ra ngoài .”
Không ai để ý Ân Thố quần áo xộc xệch vẫn đất.
Lâm Tốc nhanh chóng liếc qua một cái.
Trong phòng còn đọng mùi nồng đậm, Tô Dương uống thứ gì chẳng cần cũng .
Hừ.
Thủ đoạn thật.
Trên đường đưa Tô Dương tới phòng y tế, cô cũng chẳng yên phận.
Cô nóng đến mức cứ kéo quần áo .
Khí tức truyền ngoài, thú nhân ngang đều dừng ngửi.
Vưu Tuyết dùng ánh mắt cảnh cáo quét một vòng, chỉ thể dùng một tay giữ cổ tay cô, tăng tốc bước chân.
“Đừng vội, sắp tới .”
Lấy m.á.u kiểm tra, xác định chỉ là chịu ảnh hưởng kỳ phát tình của Ân Thố.
Giải tỏa xong là sẽ .
Vưu Tuyết mới đưa cô về ký túc xá.
Cởi tất, đặt cô trong chăn, chỉ để lộ khuôn mặt khó chịu của Tô Dương.
Lâm Tốc cầm khăn ướt tới, lau sạch khuôn mặt lem nhem của cô.
“Thứ gì cũng dám cho miệng, sợ con thỏ c.h.ế.t tiệt mang bệnh gì ?”
Khăn ướt mát lạnh, Tô Dương cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn chút.
Cô mát hơn, liền đá chăn , kéo tay Lâm Tốc đưa lên .
Cửu Phương Túc Giới ghé gần ngửi cô, lập tức lùi .
Hắn thích mùi dính Thuần Dưỡng Sư.
khi cô ngoài, chuyển đau của hiệu lực.
Báo tuyết khôi phục trạng thái bình thường, một bên bắt đầu ngẩn .
“Bác sĩ cần giải tỏa.”
Lâm Tốc lau cổ và xương quai xanh cho cô, nắm bàn tay cô, xoa phần thịt mềm trong lòng bàn tay.
Hắn như chuyện gì cong môi: “Kế hoạch ban đầu của cô chẳng là thứ ba đ.á.n.h dấu là Tát Tuyết ? Anh trai ? Sao còn ?”
Vưu Tuyết đỡ nửa của Tô Dương lên, cho cô há miệng uống nước.
Nghe , thản nhiên : “Chuyện cần bận tâm, việc còn xử lý là , các vị thể ngoài .”
Uống nước súc miệng, lông mày Vưu Tuyết vẫn nhíu.
Vẫn còn mùi sữa, đ.á.n.h răng cho cô.
Hắn lấy đồ rửa mặt trở về.
Tô Dương hiểu vì chẳng ai thơm thơm cô mà bắt cô đ.á.n.h răng.
Cô còn tưởng là hôn, phối hợp há miệng, kết quả một cây bàn chải nhét .
Lâm Tốc: “ cũng chẳng xen chuyện khác, nhưng chắc ?”
Vưu Tuyết lúc mới .
Ánh mắt hai giao .
Một đầy vẻ hứng thú, một lạnh nhạt.
Tô Dương giường khó chịu rên rỉ.
Vưu Tuyết bảo cô nhổ bọt , cô cũng phối hợp.
Khóe môi Lâm Tốc nhếch lên, nghiêng tiến tới.
Ngón tay móc phần thịt mềm cằm Tô Dương, khẽ bóp hai má cô, thấp giọng dỗ: “Nào, ngoan, nhổ .”
Giọng trầm từ tính mê hoặc: “Một lát gì cũng cho em.”
Đợi cô nhổ , tiện tay dỗ cô súc miệng, lau bọt bên khóe môi.
“Ừ, cừu nhỏ giỏi lắm.”
Vưu Tuyết lặng lẽ một chuỗi động tác của .
Lâm Tốc .
Trong túi vải, Dạ Quang phòng t.h.u.ố.c an thần quật ngã, đuôi cựa nhẹ, dường như sắp tỉnh.
Vưu Tuyết rời mắt, nhấc túi đưa cho Lâm Tốc: “Chúng thế nào liên quan đến . Quên , thói quen lưu tài liệu. Bao gồm cả đơn xin giải trừ quan hệ của .”
Lần đến lượt Lâm Tốc khựng , lâu mới bật một tiếng.
“Không hổ là phó hội trưởng chu mặt.”
Chỉ là nụ nơi khóe môi càng thêm khó đoán.
“Được, ngoài.”
Hắn nhận lấy túi vải.
“ giữ tới hôm nay mới lấy là gì?”
Vưu Tuyết .
Lâm Tốc nhướng mày: “Uy h.i.ế.p ? Hay lấy cái nhược điểm, bảo tránh xa cô ?”
“Anh nghĩ nhiều .”
Vưu Tuyết đặt đồ rửa mặt chỗ cũ.
Kéo chăn phủ lên đôi chân Tô Dương đạp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-128-ke-hoach-ban-dau-cua-co-ay-chang-phai-la-danh-dau-tat-tuyet-thu-ba-sao.html.]
“ chỉ đang trình bày sự thật mà thôi.”
Hắn “mời” tất cả ngoài.
Cửu Phương Túc Giới , Lâm Tốc đá một cước ngoài.
“Anh ở đây cô cũng chẳng sờ .”
Đợi trong phòng chỉ còn hai .
Cuối cùng cũng yên tĩnh.
Vưu Tuyết cụp mắt, ngón tay lạnh lướt hờ má Tô Dương.
“Anh là ai?”
“Em ai?”
Bàn tay khớp xương nổi rõ mát, nhưng cứ chậm chạp đang gì.
Phần da thịt chân vẫn còn tê ngứa ma sát.
Cổ phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Cô lờ mờ nhớ rời phòng huấn luyện.
Không Ân Thố, cô tự cọ cho quần áo lệch lạc, lòng bàn tay mát lạnh áp lên làn da đỏ lên khiến Tô Dương thoải mái thở dài.
Ngay đó bất mãn.
Vưu Tuyết cô kéo tới.
“Tát Tuyết……”
Cùng lúc, mới lên tiếng:
“Vưu Tuyết, cô đang gọi .”
Vưu Tuyết nhắm mắt một cái.
Ý thức từ lúc xông phòng huấn luyện tỉnh .
Trên đường , vẫn im lặng.
Vưu Tuyết giành của trai nhiều.
Hắn đưa tay tháo kính: “Em , trả cơ thể cho .”
“Vưu Tuyết……”
Ngón tay khựng .
Vưu Tuyết cúi đầu cô.
Có lẽ khó chịu quá, cô mở đôi mắt mơ màng phủ nước, đôi mày nhíu trông đầy tủi .
Bàn tay vươn nóng kinh .
“Dương Dương đang gọi cả hai chúng .”
Tát Tuyết nhỏ giọng: “Anh dùng cơ thể , em dùng tinh thần thể, như cùng xuất hiện. Sau đó, chúng đổi nhé?”
Tô Dương sữa của con thỏ dâm cho đầu óc nóng bừng, thật sự sắp thành xiên thịt cừu thơm phức.
Cô lượt gọi nhưng chẳng đợi thú nhân của , hỏi họ .
Bỗng một đôi tay run ôm cô lên.
Cơ thể cô đặt lên một cơ thể khác.
Được đặt ở chính giữa.
Người phía cúi xuống, khẽ chạm cô để trấn an.
“Dương Dương, Dương Dương tựa Vưu Tuyết , …… hôn em.”
Nụ hôn vụng về nhưng nóng bỏng, là Tát Tuyết.
Không bàn chải lạnh ngắt nữa.
Tô Dương nhiệt tình đáp ngay.
phía còn đầu mũi lạnh và đầu lưỡi mỏng đỏ.
Hơi thở rối loạn quyện .
“Dương Dương sẽ nhanh hết khó chịu thôi, gần đây học nghiêm túc. Anh và Vưu Tuyết, bọn đều là của em.”
Ánh mắt Tát Tuyết cô luôn đầy yêu thích và khao khát, mong nhận sự chú ý và đáp .
Nghe thấy giọng cô, càng dùng hết khả năng.
【Đã xóa】
……
Tô Dương thấy giọng Tát Tuyết, vẫn luôn gọi tên cô.
Ý thức hỗn độn hồi lâu, đột ngột ngậm miệng, chỉ thỉnh thoảng để lọt một chút âm thanh.
Sợi dây bạc lay động gương mặt, Tô Dương đưa tay túm lấy.
“Vưu Tuyết?”
Hơi dừng, đáp: “Là .”
Chó lớn phía hưng phấn chen tới, nước miếng còn nhỏ lên cô.
“Tát Tuyết……”
Vừa gọi tên Tát Tuyết, cô ép dồn lên, chạm bụng ch.ó con.
“Xin .”
Gương mặt lạnh nhạt của Vưu Tuyết cũng vì vận động mạnh mà ửng một lớp đỏ nhạt.
Ngón tay giữ eo cô căng chặt.
“ em vẫn luôn bảo mạnh hơn.”