[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 129: Không Được Gọi Bậy Đâu Nha
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
……
Sữa của đắn nào thể kích thích phát tình chứ!
…… Đàn ông đắn cũng chẳng tiết sữa mà!
Tô Dương vùi mặt lông chó.
Phía còn cánh tay ôm lấy cô.
Đến đoạn cô cũng chẳng hai họ đổi thế nào.
Đến giai đoạn khóa kết thì càng thể tách .
tư thế thì chẳng hề đơn điệu.
Cơ thể ch.ó con thể thành cú ngoặt 180 độ.
Thế tính là ba cùng…… ắt thầy .
Chấn động!
Ngon!
No .
Tô Dương ợ một cái.
Trong bụng ấm áp, hình như vẫn còn hương sữa.
Ngửi thêm, trong khí hình như cũng mùi thơm, là mùi bữa sáng.
Chẳng bao lâu, cô tiếng bước chân cố ý nặng hơn.
Vưu Tuyết dậy phía cô.
“Lâm Tốc lên .”
Tắm tắm xong, Tô Dương mặc chỉnh tề đồ ngủ.
Nghe cô đầu .
lúc thấy Vưu Tuyết bên giường, đang cài cúc áo sơ mi.
Vùng eo bụng che một nửa, giấu dấu răng cô c.ắ.n đường nhân ngư.
Đôi mắt kính cụp xuống, hàng mi đổ bóng nhỏ mắt, vẻ mặt cấm d.ụ.c mà tập trung.
Kiểu lúc mới dữ nhất.
Tô Dương chép miệng.
Rúc lòng Tát Tuyết.
Chó con nhiệt tình l.i.ế.m liếm liếm.
Bây giờ càng kiêng dè, chỗ nào cũng liếm.
Tô Dương còn kịp ngăn, Vưu Tuyết sang : “Anh, cô ăn sáng .”
Tát Tuyết tiếc nuối thu lưỡi về.
Cửa gõ, quả nhiên Lâm Tốc lên đưa đồ ăn.
Hắn , cánh mũi Tô Dương động.
“Ngửi gì thế?”
Lâm Tốc đặt bữa sáng của cô lên bàn, thấy cô định dậy liền giơ tay ấn trở về: “Em cứ đó.”
Hắn nhanh nhẹn dựng bàn nhỏ, Tô Dương tựa Tát Tuyết ăn cơm.
Phải thật, hầu hạ thế thoải mái.
Canh tươi, hương thơm nức mũi.
Tô Dương múc một thìa, ngửi thấy mùi gì đó ngoài cửa.
“Bên thứ gì ?”
Vưu Tuyết ăn mặc chỉnh tề một nếp nhăn, găng tay để lộ nửa ngón.
Nghe nghiêng đầu: “Nọc độc của Dạ Quang.”
Hôm qua Dạ Quang tỉnh nhanh, phát hiện giống cái ch.ó cướp mất, còn cho phòng nên nổi trận lôi đình ngoài cửa.
Sợ Tô Dương giật , chỗ nọc độc của ăn mòn vẫn sửa.
“Bây giờ em ngửi mùi ?”
Lâm Tốc hỏi.
Tô Dương gật đầu xong mới vui mừng: “Tinh thần lực của em chắc chắn tăng !”
Ngoài phản bổ của ch.ó con, còn sữa thỏ, hình như đặc biệt bổ dưỡng.
Bây giờ cô thấy thể tát mười Ân Thố.
Gọi cừu nhỏ sờ thử, sừng đầu cừu nhú một chóp hồng.
Đầu nó ngứa nên cứ húc .
Tát Tuyết cực kỳ hoan nghênh, vẫy đuôi lớn mặc nó húc tùy ý.
“Thế Dạ Quang ? Tạ Lợi bọn họ hết ?”
“Meo.”
Vừa nhắc Tạ Lợi, mèo con vểnh đuôi trèo từ ngoài cửa sổ.
Dọa Tô Dương vội vàng đón .
“Mimi còn nhỏ, thể trèo tường chứ? Đây là tầng hai đấy!”
Mèo con Tạ Lợi ngẩng khuôn mặt nhỏ trong lòng cô, meo meo kêu, đáng yêu đến mức Tô Dương hôn liên tục mấy cái thật mạnh lên trán !
Mèo con mềm như nước, đuôi quấn cổ tay cô mềm mại ngửa, lộ chiếc bụng lông xù.
Tô Dương vùi mặt hít mèo.
Chậm nửa nhịp mới rõ Lâm Tốc đang gì.
“Kiến Nguyệt với Zero đ.á.n.h dữ dội trong khu đô thị, Dạ Quang hỗ trợ sơ tán .”
Xúc xích nướng giận dữ rời trong trạng thái vô cùng giận dữ.
Nếu gọi , khi đang giữa chừng phá cửa xông .
Khóa kết thứ thể tùy tiện gián đoạn.
“Dạ Quang, ừm.”
Tô Dương âm thầm bảo đảm với rắn nhỏ trong lòng: Người tiếp theo, tiếp theo chắc chắn là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-129-khong-duoc-goi-bay-dau-nha.html.]
Cô chuyển đề tài.
“Kiến Nguyệt tới từ lúc nào? Zero là thú nhân ở tầng bốn Hắc Tháp ?”
Nam quỷ Kiến Nguyệt rơi xuống nước mất tích trở về, Tô Dương bất ngờ.
Hắn luôn miệng c.h.ế.t, nhưng sức sống dai như gián.
Còn .
Vưu Tuyết : “Là , cũng ngoài .” Không nhắc chuyện đang tìm Tô Dương khắp nơi.
Dù trong thời gian ngắn, Zero cũng chẳng gặp Tô Dương.
“Thế Ân Thố ? Hắn chạy , vẫn ở phòng huấn luyện ?”
Vưu Tuyết cũng Ân Thố ở .
Tô Dương khinh thường hừ một tiếng: “Chắc chắn xổm đó trộm, nghĩ ý .”
Cô tức tối ăn một miếng, thấy báo tuyết đang l.i.ế.m mũi thì đút cho Cửu Phương Túc Giới để đỡ thèm.
Lâm Tốc: “Anh ăn , đừng cho ăn nữa.”
Tô Dương hai , rốt cuộc vẫn thích báo tuyết hơn, thiên vị : “Không , dù gì em cũng ăn hết.”
Trái tim cô là quả sầu riêng, phía nào cũng .
Lâm Tốc mặt sang bên, tránh , nghiêng dựa cửa sổ ngoài.
Cửu Phương Túc Giới như chim non há miệng.
thìa thứ hai của Tô Dương còn đưa miệng , mèo con trong lòng xù lông , một móng cào về phía Cửu Phương Túc Giới.
Hắn tiếng gió, nhanh chóng né .
Tô Dương giữ móng mèo : “Mimi cào.”
“Meo meo meo meo meo!”
Mèo con Tạ Lợi kêu thật to.
Mấy thú nhân hiểu tiếng mèo đều lộ vẻ cổ quái.
Lâm Tốc càng sặc một tiếng, đầu hỏi: “Cậu gọi em là…… gì?”
Tô Dương: “Hả? Cậu gọi em gì? Bé cưng? Dương Dương?”
Tát Tuyết dùng mũi húc cô.
Tô Dương tiện tay xoa đầu chó: “Được , Dương Dương để gọi.”
Lâm Tốc: “…… Có lẽ lúc phá vỏ đầu tiên thấy là em, sinh hiệu ứng chim non……”
Hắn tiếp nữa. Tạ Lợi đúng là nở từ trứng, nhưng chim.
“Thôi, đến lúc đó để tự giải thích.”
Tô Dương một suy đoán khó tin, bưng mèo con lên đối diện với .
Mèo con chớp đôi mắt long lanh, ánh mắt đầy ỷ .
Tô Dương: “Cậu …… chẳng lẽ gọi em là ?”
Không ai trả lời tức là mặc nhận.
Tô Dương bỗng từ vợ thăng chức thành , luống cuống .
Mèo con chờ mãi vẫn vuốt, dè dặt chủ động cúi đầu cọ lòng bàn tay cô.
Giọng nhỏ mềm: “Mi……”
Tô Dương: “……”
Không gọi bậy nha!
-
Sau thanh tẩy sâu là thời gian thú nhân và Thuần Dưỡng Sư ở riêng. Lâm Tốc đợi Tô Dương ăn sáng xong liền bê đồ , tiện tay túm luôn con báo tuyết tình hình.
mèo con Tạ Lợi nhất quyết chịu nhúc nhích, chân Tô Dương khè tất cả .
Còn cãi với Tát Tuyết đang cố giảng đạo lý.
Tô Dương chẳng hiểu tiếng mèo tiếng chó, ôm cừu cúi lẻn phòng tắm.
Cuối cùng cũng yên tĩnh hơn một chút.
Đàn ông nhiều quá thỉnh thoảng cũng đau đầu.
Tô Dương nhắn hỏi Ôn Vân Tụ thế nào , xem video gửi về.
Trong video lúc sáng lúc tối, hai thú nhân cấp SSS đ.á.n.h dữ dội.
Ngay đó là tin nhắn thoại của Ôn Vân Tụ: “Kiến Nguyệt đ.á.n.h Zero nữa, nhưng Zero hưng phấn quá dừng . Không ai thương, bọn chỉ ngoài quan sát.”
“Còn em thì , bé cưng, cơ thể chỗ nào khó chịu ?”
Hơi khó chịu, như thể nút chai vẫn rút .
Tô Dương ngại .
Xác nhận hoa hoa rắn rắn của an , cô thở phào.
Mới thở nửa chừng, cô thấy một con thỏ đang âm u trong bồn tắm.
Con thỏ cô, bỗng ngẩng đầu nhe răng cửa về phía góc phòng.
Tô Dương ngẩng đầu theo.
Không từ lúc nào trần nhà một con nhện nhỏ xổm.
Tơ nhện xiêu xiêu vẹo vẹo.
Tạo thành mấy chữ.
Zero cảm nhận chị đang con nhện nhỏ của , khóe miệng cong lên.
Tối nay 22:00, gặp về, chị nhé.
……
Tô Dương miễn cưỡng nhận nội dung.
Sau đó bật nhạo thật lớn: “Nhện ở , giăng lưới còn ! Thế mà bắt sâu nhỏ ?”
Cô video đăng lên mạng công khai “bạo lực mạng” con nhện.
Cầm chổi nhảy lên quét sạch tơ.
“Đi , nhà sâu nhỏ, sang chỗ khác kiếm ăn.”
Zero: “……”