Tô Dương quét xong, như chuyện gì đầu liếc con thỏ bên .
Một cục trắng tuyết lẫn sợi lông tạp, tai cụp xuống.
Tô Dương chép miệng hai tiếng: “Ân Thố?”
Hắn thú hóa đáng yêu vô hại thế ?
Con thỏ: Âm u chằm chằm, từ từ chìm xuống, trốn mất.
Tô Dương lẩm bẩm: “Uống hai ngụm sữa mà uống đến ngốc ? còn tìm tính sổ .”
Tiếng ồn ngoài cửa dừng, Tô Dương mặc kệ , đóng cửa hạ giọng thật nhanh:
“Vừa con nhện chữ trần phòng tắm của em!”
Đám thú nhân liền ngừng chua ngoa ghen tuông, chen chắn cô tràn phòng tắm.
Nhện và thỏ đều biến mất. Vẻ mặt Vưu Tuyết trầm xuống, với Lâm Tốc.
Hai tự chọn vị trí, bắt đầu tìm kiếm kiểu trải thảm.
Kết quả đương nhiên chẳng thu hoạch gì.
Ra ngoài , Tô Dương lục lọi tìm một tờ giấy, cầm bút xoèn xoẹt.
【VÀO PHÒNG PHẢI GÕ CỬA!!!】
Lâm Tốc thành tiếng, bất lực hỏi: “Em cho ai xem ?”
Tô Dương chỉ phòng tắm: “Hai tên đào phạm lễ phép.”
Lâm Tốc: “Em cũng chúng lễ phép , em thấy tác dụng ?”
Có tác dụng Tô Dương vẫn , ba dấu chấm than đại diện cho sự bất mãn của cô đối với việc thú nhân tự tiện xông .
Quay đầu thấy vẻ mặt Vưu Tuyết vẫn dịu, Tô Dương khựng hỏi: “【Zero】 thật sự lợi hại ?”
“Mấy đ.á.n.h thắng ?”
Mấy im lặng.
Lòng tự trọng của giống đực khiến họ trực tiếp thừa nhận.
Vưu Tuyết gật đầu: “Có thể là kẻ mạnh nhất Đế Quốc.”
“Thế Ân Thố và Kiến Nguyệt?”
“Kiến Nguyệt giỏi công kích tinh thần, bản ít năng lượng, thích đ.á.n.h .”
“Ân Thố từng chính diện giao đấu với Zero.”
Huống hồ còn lời.
“Không lời thì dạy dỗ thật mạnh!”
Một hai lắm chuyện thế, Tô Dương lục từ trong hòm một chiếc roi da, hung hăng vung thử.
Tư thế khiến mí mắt Lâm Tốc giật một cái, giơ tay chộp lấy ngay.
“Quất ngược . Em mà quất thế thật thì đ.á.n.h là chính em.”
Tô Dương đầu, chân thành : “Vậy dạy em .”
Lâm Tốc buông tay.
Nắm cây roi, chậm rãi miết: “ dám , kẻo dạy hư em.”
Ai ?
Tô Dương lập tức bảo đảm: “Không ai cả, dạy em .”
Thấy vẫn trầm ngâm, cô nhớ trong mấy mẹo nhỏ Hoàng đế gửi , thỉnh thoảng nũng sẽ đạt hiệu quả bất ngờ.
Tô Dương thành thạo chớp mắt với .
Ngốc c.h.ế.t , quyến rũ cũng .
Trong lòng nghĩ , khóe miệng ngừng nhếch lên.
Lâm Tốc thật cho cô xem thế nào mới gọi là quyến rũ.
Hắn hắng giọng, cố ý ngừng thật lâu mới : “Được thôi, miễn cưỡng dạy em. chuyện tiện quá nhiều .”
“Em hiểu, em hiểu.”
Tô Dương gật đầu như gà mổ thóc. “Vậy lát nữa bắt đầu……”
Chưa hết, thấy đầu Tát Tuyết rũ xuống, cô nhớ còn hứa cùng phòng huấn luyện chiến đội, vội đổi lời:
“Vậy để vài hôm nữa, đợi em chính thức đ.á.n.h dấu Tát Tuyết……”
Vưu Tuyết sang.
Tô Dương khẩn cấp bổ sung: “Và Vưu Tuyết.”
Lâm Tốc: “Hừ.”
Bận thật đấy.
Hắn thuận miệng hỏi: “Thế Zero thì , em xử lý thế nào? Đi đến điểm hẹn ?”
Tô Dương suy nghĩ: “Đi, nhưng hôm nay . Đợi em học xong .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-130-thu-phuc-la-ai-ten-kho-nghe-qua.html.]
Khóe miệng Lâm Tốc giật một cái: “…… Cậu chờ em ?”
“Thử xem.”
Tô Dương chọc điện thoại.
Lâm Tốc cô gọi cho Ôn Vân Tụ: “Còn đ.á.n.h ? Anh với Zero giúp em một tiếng, em khổ luyện công pháp để sướng c.h.ế.t, bảo đợi một thời gian hãy tới.”
Lâm Tốc: “……”
Vưu Tuyết: “……”
Ôn Vân Tụ: “……”
-
“Làm sướng c.h.ế.t?”
Tại hiện trường đ.á.n.h .
Xung quanh tan hoang.
Tơ nhện dày đặc phong kín thành một gian đáng sợ, thiếu niên nửa nửa nhện mạng nhện hạ xuống.
Nửa là cơ thể mỏng phẳng, nửa là bụng nhện phủ màu lam kim loại nặng nề.
Tám chân nhện dài mảnh chống mạng, đầu chân sắc như dao, gọn gàng xuyên thủng cơ thể một con bướm nữa.
Má dính m.á.u tươi b.ắ.n lên.
Thiếu niên ngẩng đầu, khóe môi vốn rũ xuống cong thành một đường lạnh lẽo quỷ dị.
Đầu ngón tay lau vết máu, từ từ đưa miệng.
Tám con mắt rải rác cơ thể vui vẻ cong lên.
Con ngươi như mạng nhện, màu sắc sặc sỡ.
Cơ thể run lên vì nếm thấy mùi máu, Zero miễn cưỡng tìm chút lý trí trong cơn g.i.ế.c chóc.
“Được thôi, chờ chị.”
Ánh mắt quét qua Ôn Vân Tụ, đầy ác ý và oán độc:
“Cho các sống thêm vài ngày.”
“Ngày ở bên chị, các nhất định c.h.ế.t.”
Ôn Vân Tụ nhạt: “Ai c.h.ế.t còn .”
Đàn bướm ủ rũ bay qua đầu bỗng tinh thần: “Là Thư Phục ? Cậu tìm Thư Phục?”
Zero chẳng tình cảm gì với bạn tù, đ.â.m một cái.
Kiến Nguyệt để tâm, gấp gáp tiếp: “Con rắn của cô còn sống, luôn thành thật.”
Zero: “Anh nhăng cuội gì thế, qua đây đ.á.n.h với !”
Kiến Nguyệt: “ thừa nhận ghét các , nhưng vẫn động tay g.i.ế.c các .”
Zero: “?”
Hắn bỗng nhếch nụ châm chọc: “Ha, Thư Phục là ai? Người ? Tên khó thật.”
Đánh với lâu như , Kiến Nguyệt chỉ thấy mệt chứ sát ý.
, đàn bướm đồng loạt đầu: “Cậu …… gì?”
Zero ngửi thấy mùi phẫn nộ, cả hưng phấn hẳn lên: “Không Thuần Dưỡng Sư của đấy chứ? Loại như cũng tìm Thuần Dưỡng Sư ? Chắc chắn là một con xí mù mắt. Khá xứng với đấy.”
Hắn cố ý chọc giận Kiến Nguyệt, chỉ để chịu đ.á.n.h nghiêm túc.
Thỏa mãn , đ.á.n.h đến chẳng trời đất là gì.
Ôn Vân Tụ dịu giọng với Tô Dương qua điện thoại: “Đừng để ý, bậy.”
Tô Dương thấy.
Điện thoại vẫn cúp, cô đến tức đầy bụng, ấn tượng về Zero rơi thẳng xuống đáy.
“Anh với Kiến Nguyệt giúp em,” Tô Dương lớn tiếng, “nếu chịu lời, Thư Phục sẽ cân nhắc gặp .”
Ôn Vân Tụ hai thật sự lao đ.á.n.h , : “Không vội, một lúc nữa thoát .”
Cúp máy, Tô Dương vẫn còn tức.
Má chọc một cái.
Cửu Phương Túc Giới: “Phồng lên, giống bánh bao.”
Tô Dương chọc xì : “Chỉ ăn.”
Cửu Phương Túc Giới trông vẻ phục câu .
Tô Dương : “Em cố gắng trưởng thành thật nhanh. Tát Tuyết, Vưu Tuyết, thôi, phản bổ cho em!”
Tát Tuyết lập tức quên chuyện cãi , lè lưỡi híp mắt: “Gâu ư.”
Tô Dương giao mèo con Tạ Lợi dính cho Lâm Tốc: “Anh trông giúp em một lát.”
Lâm Tốc mèo.
Mèo giơ móng với .