“Gai ở đây cũng thể mềm, thử ?”
Ánh mắt Tô Dương chút lóe qua bắt lấy.
Lúc ẩn lúc hiện giữa môi răng hé.
Đầu lưỡi l.i.ế.m qua khóe môi, mang theo một chút ánh ẩm.
Trên Lâm Tốc sức hấp dẫn trưởng thành mà khác .
“Sao?”
Giọng Lâm Tốc mang ý khàn, cách gần đến mức cô cảm nhận nóng trong hô hấp lướt qua má.
“Vừa chẳng lắm ? Tiểu Sở Nam thuần tình gì đó, phản ứng cơ thể gì đó…… nữa? Sợ ?”
Tô Dương ha hả hai tiếng, cố kìm động tác định ngả né tránh:
“Em sợ gì, đ.á.n.h chẳng thưởng .”
Đuôi mày Lâm Tốc nhướng, hiểu cô kiên định hiểu lầm kiểu gì, cũng lười cãi chuyện đó.
“Thích nhiệt tình với em ?”
Hắn hỏi, giọng lười biếng nhưng phảng phất vẻ nguy hiểm. “Bây giờ đủ nhiệt tình ? Hay cởi luôn cái áo ?”
Tô Dương chỉ chỉ trỏ trỏ: “Thế mà cũng gọi là nhiệt tình? Chậc, còn nghiệp xuất sắc lớp nam đức, đến Tát Tuyết cũng bằng.”
Chó con cực kỳ ý thức phục vụ.
Hắn vui khi thể khiến Dương Dương thích vui vẻ.
Cô cách khiêu khích thật.
Phe mèo phe ch.ó xưa nay hợp. Nếu cô Vưu Tuyết thì còn đỡ, ít nhất năng lực việc của Vưu Tuyết Lâm Tốc công nhận.
Con ch.ó ngốc Tát Tuyết mà hơn ?
Lâm Tốc tức đến bật .
Ngay đó vén áo lên, nắm tay Tô Dương áp lên cơ bụng.
Eo thon chắc khỏe, hoa văn xanh đậm bên hông phập phồng theo nhịp thở, kéo dài xuống biến mất bên cạp quần.
“Thế nhiệt tình ?”
Tay cô dẫn dọc lên , những rãnh cơ rõ nét lướt qua lòng bàn tay, rịn mồ hôi mỏng.
“Thế thì ?”
Tô Dương rút tay , “ gì ghê gớm ”.
bàn tay cô suy nghĩ riêng.
Cứ như dính , bám chặt cơ bụng .
Lồng n.g.ự.c Lâm Tốc rung lên.
Hắn trêu chọc.
Trước khi Tô Dương thẹn quá hóa giận, dẫn tay cô phủ lên n.g.ự.c .
Ngửa đầu, một tiếng thở dốc thoát khỏi môi.
Nghe đến Tô Dương suýt sinh “chi giả” trong tưởng tượng.
“Thích thế ?”
“Ôn Vân Tụ bọn họ chắc dám quá mức. Ăn dịu dàng nhiều , nếm thử kiểu thô bạo sâu hơn ?”
Chỉ khác biệt mới khiến nhớ lâu.
Lâm Tốc hiểu rõ đạo lý .
Tô Dương sắc mê hoặc, d.a.o động một thoáng.
Không thể trách cô.
Phụ nữ t.ử tế nào chịu nổi kiểu quyến rũ thế .
Chỉ một thoáng cũng Lâm Tốc đang chằm chằm biểu cảm của cô bắt .
Sau đó cúi đầu hôn cô.
Trước khi môi răng chạm , dừng .
Nhận cô kháng cự mới áp xuống.
Đầu lưỡi tách môi răng, những gai ngược nhỏ khẽ lướt qua đầu lưỡi cô, kéo theo cảm giác tê rần, châm chích lạ lẫm.
Thật, thật sự giống.
Tô Dương cảm nhận cánh tay siết chặt eo , cảm nhận lồng n.g.ự.c áp sát đến khó thở, cảm nhận nhiệt độ gần như hòa tan cô.
là mị ma tới đây mà.
……
Trước khi chạm vật thể và vượt quá giới hạn, Tô Dương đẩy nhẹ .
Lâm Tốc từ từ thả lỏng cánh tay.
Lưỡi Tô Dương đau tê, còn thích.
Khả năng điều khiển gai ngược thật sự tệ, tự trải nghiệm, đáng để học.
vội học, đợi Tạ Lợi lớn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-133-thich-nguoi-nhiet-tinh-voi-em-a.html.]
Tô Dương lau miệng, thở đều hỏi: “Anh thật , đảo các đảo Ngưu Lang ? Sao cái gì cũng dạy ?”
Lâm Tốc cũng chẳng bất mãn với cách hình dung .
Hắn tựa , l.i.ế.m khô độ ẩm nơi khóe môi.
Không để tâm : “Ngưu Lang…… cũng gần như .”
“Rất nhiều thú nhân đảo thuộc phái thủ cựu, tuân theo quy định nghiêm ngặt, đội mũ che kiểu cổ. Ngoài Thuần Dưỡng Sư , cơ thể thú nhân cho bất kỳ ai .”
“Thú nhân đảo cha ruột bên cạnh, đều đưa đến trường thống nhất giáo dục. Hiệu trưởng chính là á phụ của bọn , ông là cha nghiêm khắc nhất.”
“Nghiêm , với Cửu Phương Túc Giới ngoài thế nào?”
“Trốn . Lúc chạy, thấy tiếng, cứng đầu, nhất quyết theo. Để kinh động khác, chỉ thể mang cùng.”
“Thế gọi là trai, hai là em ruột ?”
Trước hỏi, Lâm Tốc đều thích .
Bây giờ là quan hệ từng hôn , Lâm Tốc lười biếng đáp:
“Không , đều là trẻ nhận nuôi. Anh chỉ xếp nên mới gọi như .”
Hắn rằng đảo từng kiểm tra sở thích của họ những điểm tương tự, suy đoán thể tìm cùng một Thuần Dưỡng Sư.
Trên đảo sẽ ghép những thú nhân như thành nhóm, để họ xưng em, thể cùng phục vụ một .
Tô Dương mà nửa hiểu nửa . Đến lúc yên tĩnh, cô mới chú ý dấu ấn khác thường và động tĩnh ngoài cửa.
“Là Tạ Lợi tới! Hôm nay đến đây thôi.”
Trước mặt trẻ con, Tô Dương cũng ngại tiếp tục.
Lâm Tốc “ừ” một tiếng từ mũi, im động.
Tô Dương thu đạo cụ, đầu : “Cái đó, đau ? Em lấy t.h.u.ố.c cho nhé.”
“Không cần, em còn đ.á.n.h đau . Ra ngoài , nghỉ một lát.”
Vết chỗ gân xanh nổi ở cánh tay vẫn tan.
Tô Dương ghé tới .
Lâm Tốc giơ tay che mắt cô: “Không bây giờ thì đừng tới trêu .”
Tô Dương vội chạy mất.
Đã tiếp theo là rắn nhỏ.
Không thể nuốt lời.
-
Vừa mở cửa, một bóng nhỏ nhào tới.
Mèo con nhảy lên , ngửi thấy mùi phát tình của báo đen trong phòng.
Đồng t.ử bỗng co .
Ánh sáng lóe mắt Tô Dương.
Đôi tay đang định đón mèo của cô khựng .
Cô trơ mắt mèo con biến thành .
Nhào tới ôm eo cô.
Ngẩng đôi mắt xanh biếc, lắp bắp :
“Mẹ ơi, cơ quan của con chẳng mệt chút nào, xin hãy yêu thương con thật mạnh, để con nở rộ.”
“???”
Mèo sữa biến thành bé trai bảy tám tuổi, hợp lý.
từ miệng bé trai phun lời ngông cuồng.
Không hợp lý chút nào.
Tô Dương sốc đến nghẹn lời, cuối cùng chỉ gom thành một câu: “Em, em bằng cách nào ?”
Tai mèo đầu Tạ Lợi bản nhỏ động đậy.
“Nghe ngoài cửa.”
Hắn căng khuôn mặt nhỏ, kéo vạt áo cô : “Mẹ ơi, cơ quan của con ưm.”
Mí mắt Tô Dương giật mạnh, vội bịt miệng mèo nhỏ đang bậy: “Mimi , cái thứ tuổi em bây giờ nên học. Ngoan, chúng học thứ lành mạnh nhé.”
Tạ Lợi nghi hoặc nghiêng đầu.
Khuôn mặt trẻ con vẫn còn tròn trịa, phía kéo tám chiếc đuôi mèo ngắn.
Tô Dương bế Mimi lên vuốt lông.
Mimi vùi đầu hõm cổ cô, đuôi ngoan ngoãn quấn lên.
Cô ôm mèo, vẫn bụng lấy thuốc, định mang cho Lâm Tốc.
Vào phòng phát hiện Lâm Tốc còn thảm, trong phòng tắm tiếng nước và tiếng thở khẽ khó nhận .
Bóng mờ mờ tựa lên vách kính.
Giọng thấp khàn gợi cảm.
Hắn đây là đang……