[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 134: Hắn Vẫn Chỉ Là Một Đứa Trẻ Mà!

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Da đầu Tô Dương tê rần.

 

Nhìn đôi mắt tròn tò mò khám phá của Mimi, cô vội che tai lẻn .

 

Trên đường còn với Mimi rằng .

 

Mèo con Tạ Lợi nghiêm mặt, một câu.

 

Tối ngủ, Tô Dương dậy vệ sinh, phát hiện trùm chăn run lên từng đợt.

 

Đứa nhỏ ?

 

Cô vất vả chui khỏi chiếc đuôi Dạ Quang đang ngủ cùng hôm nay, lặng lẽ vén chăn.

 

Thấy mèo con nước mắt lưng tròng c.ắ.n môi, Tô Dương vội bế ôm lấy.

 

“Sao , gì thế?”

 

Cô dịu giọng lau mặt mèo nhỏ.

 

Nhớ đầu của hai , hình như Tạ Lợi cũng đau.

 

Hoặc đau thích.

 

Mắt cũng ướt ướt.

 

động tác của dứt khoát chẳng chút chần chừ.

 

Lúc mất kiểm soát, cơ bụng căng chặt.

 

Mỗi đều sâu nhất.

 

Á phi phi phi, bây giờ thể nghĩ cái ! Hắn vẫn chỉ là trẻ con mà!

 

Tạ Lợi mở miệng gọi một tiếng “”.

 

Gọi đến Tô Dương héo hẳn.

 

“Em cho gọi như , thích ?”

 

Tạ Lợi nhất quyết chịu tại , Tô Dương dỗ một lúc mới sụt sịt mở miệng.

 

“Hôm nay lúc ngủ em cũng ôm .”

 

Tô Dương mệt lòng: “Không …… thôi …… gọi thì cứ gọi.”

 

Sau tỉnh táo đừng hối hận là .

 

Ngày hôm cô uyển chuyển với Hoàng đế về cách xưng hô, hy vọng bà đừng để bụng.

 

Hoàng đế đầy thâm ý: “Cách chơi của hai đứa nhiều thật. Ta cũng là một mắt xích trong trò của hai đứa ?”

 

“Muốn gọi thì gọi.”

 

Bà xua tay, còn nổi hứng đề nghị: “Hay con em gái , chúng kết nghĩa kim lan. Con sẽ là nuôi của mèo con, cũng coi như giúp nó tròn mộng. Như đứa trẻ Vân Tụ còn gọi con là dì, khá thú vị đấy.”

 

Tô Dương vội vàng từ chối.

 

cúp liên lạc, cô tự ngẫm nghĩ hồi lâu, chắp tay lưng tới văn phòng hội trưởng.

 

Ôn Vân Tụ đang xử lý công việc, ngẩng mắt, ánh lộ vẻ dò hỏi.

 

Hoa tulip giá hoa vẫy gọi cô, Tô Dương thả cừu nhỏ chơi cùng.

 

Cô hắng giọng, bày dáng trưởng bối: “Vân Tụ , rót cho dì một chén .”

 

Ôn Vân Tụ: “……?”

 

Buổi tối.

 

Bị thong thả trêu chọc, lúc sâu lúc nông.

 

Mặt Tô Dương đỏ bừng, nắm áo vai Ôn Vân Tụ, hôn nhẹ bên tai hỏi:

 

“Có thích hoa của , dì?”

 

Tô Dương: Từ nay nghịch dại nữa.

 

-

 

Gần đây ăn no, phản bổ quá nhiều.

 

Chỉ riêng Ôn Vân Tụ cung cấp đủ, huống hồ còn thêm Tát Tuyết và Vưu Tuyết.

 

Dù dùng chung một cơ thể, lượng vẫn tính hai phần.

 

Có lúc Tô Dương hôn Tát Tuyết xong, đó Vưu Tuyết , cũng chẳng gì, chỉ cô.

 

Hai tay đan đặt đùi, ánh mắt cũng tạo áp lực.

 

Ban đầu Tô Dương còn hiểu.

 

Bị đến sởn da gà.

 

Hỏi Tát Tuyết em trai .

 

Tát Tuyết nghĩ một lúc, vô tư : “Hình như vui lắm, vì Dương Dương chỉ khen khen em .”

 

Vưu Tuyết cũng để tâm chuyện ?

 

Hắn cũng kiểu khen ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-134-han-van-chi-la-mot-dua-tre-ma.html.]

 

Xoa đầu Tát Tuyết, Tô Dương thể thoải mái “chó ngoan”, nhưng đối diện khuôn mặt bình tĩnh kiềm chế của Vưu Tuyết……

 

Cô vẫn thử nhích tới.

 

Khi đối phương lạnh lùng sang, cô giơ móng tay, đặt lên mái tóc bạc trắng của thanh niên.

 

Vưu Tuyết khựng .

 

Tô Dương thử xoa xoa: “Chó, ch.ó ngoan?”

 

Tóc Vưu Tuyết luôn chải gọn một sợi rối, vuốt ngược để lộ cả khuôn mặt, dây kính rủ nhẹ, đều toát vẻ lạ chớ gần.

 

Đột nhiên xoa rối tóc, vẫn bất động. Trước khi Tô Dương buông , nắm lấy tay cô.

 

Nghiêng đầu, môi khẽ chạm lòng bàn tay cô.

 

“Kiểu khen cứ để dành cho trai .”

 

Trong góc một con thỏ âm u chằm chằm.

 

Thỏ nhồi bông vẫn ở giường cô, luôn ngoan nên cô khóa tủ nữa.

 

Nhìn thấy nó liền nhớ , cô bế lòng nghịch.

 

“Hôm nay trang điểm cho thỏ con nhé.”

 

Tô Dương chỉnh váy hoa cho nó, cầm bông phấn dáng vỗ vỗ lên má thỏ.

 

“Đợi tìm phấn má, còn mới bóc nữa.”

 

Không ai mua về, một đống mỹ phẩm xuất hiện trong ngăn kéo của cô.

 

Tô Dương đặt thú bông xuống xé bao bì, đầu cầm thỏ lên thấy xúc cảm trong tay đúng.

 

Thú bông lông xù nhưng nhiệt độ, còn con thỏ cô chạm ấm.

 

Cũng váy hoa.

 

Con thỏ mở đôi mắt hồng non, tai rũ, nghiêng đầu cô.

 

Miệng ba cánh động đậy.

 

Tô Dương giả vờ phát hiện thỏ đổi chỗ cho thú bông, tiếp tục đặt nó đùi.

 

Thỏ nhỏ nhẹ mềm, cũng khá ngoan.

 

Tô Dương chấm chút phấn má đ.á.n.h mắt nó.

 

Đây chính là Ân Thố…… một tên thần kinh cấp SSS ngoan ngoãn mặc cô sắp xếp như , khiến cô nảy sinh cảm giác đắc ý và thành tựu khó tả.

 

Được đằng chân lân đằng đầu kéo chân nó, gãi lòng bàn chân.

 

Con thỏ phản xạ đạp đạp, chạy.

 

Chân thỏ đệm thịt, chỉ lông, mềm mại dễ sờ.

 

Bị sờ liên tục hai cái thành quen, chân cũng chẳng đạp nữa.

 

Tô Dương vươn móng vuốt ma quỷ tới chiếc đuôi nhỏ.

 

“Thỏ con thỏ con.”

 

Kéo đuôi nghịch, vén tai lên nghịch, nó ngoan đến mức Tô Dương tưởng nhận nhầm thỏ.

 

Nhận , ngẩng đầu cô giật .

 

Không vì gì khác, bên ngoài cửa kính ban công một đang bám.

 

Ân Thố thật.

 

Hóa con là tinh thần thể của .

 

Ân Thố thật xổm ngoài , giơ tay cào kính một cái.

 

Đầu ngón tay ma sát phát âm thanh sắc nhọn chói tai.

 

Tô Dương chịu nổi loại tiếng nhất, giữ móng .

 

Nhận thấy cô run một cái, Ân Thố càng hăng.

 

Không tiếng động há miệng khẩu hình: Be be be, thỏ con của .

 

Nhìn hưng phấn đến mức một tai dựng lên là chẳng ý .

 

Động tác của Tô Dương càng nhanh, trở tay vò n.g.ự.c tinh thần thể.

 

Chỗ đó sờ còn thích hơn, sức sát thương cũng cực lớn.

 

Chẳng mấy cái, áo Ân Thố thấm một mảng nhỏ.

 

Tô Dương đắc ý , thấy Ân Thố thở gấp hai cái, cong môi nở nụ .

 

Trước mắt bỗng hoa lên.

 

Chỉ trong một cái chớp mắt, Ân Thố từ ngoài cửa xuất hiện mặt.

 

“Be be be.”

 

Hắn híp mắt xổm Tô Dương, ngọt ngào lặp từ: “Thỏ con của , uống sữa sữa ?”

 

 

Loading...