[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 135: Bây Giờ Tôi Muốn Kiểm Tra Anh
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:29:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gọi ai là thỏ con hả!”
Tô Dương túm tinh thần thể dạng thỏ trong tay, hung hăng vò.
Ngoài miệng chẳng nể nang: “Anh biến thái , nghiện đấy chứ?”
“ nha đúng nha!”
Tư duy của kẻ thần kinh khó đoán, Ân Thố gật đầu liên tục. “Be be thế khiến kỳ lạ lắm, cô uống thêm chút mà, thêm chút thôi.”
Lúc ngậm thể cảm nhận cổ họng cô nuốt xuống.
Một phần của be be be ăn mất.
Chỉ nghĩ thôi lông đuôi Ân Thố dựng lên, cứ đẩy n.g.ự.c về phía mặt Tô Dương.
“ là của be be be, bé cưng uống sữa sữa.”
“Anh rối loạn nhận thức giới tính ! Mẹ cái đầu !”
Túm đuôi tinh thần thể, Tô Dương giơ chân đá .
“Anh nên gọi là gì! Ai mới là thỏ con!”
Đầu gối Ân Thố mềm oặt, đất lăn lộn, miệng si mê.
“Đuôi…… ha…… chủ nhân, là thỏ con.”
“ là thỏ con của chủ nhân, chủ nhân be be, uống sữa của thỏ con ?”
Hắn đất, eo bụng Tô Dương giẫm.
Cứ nắm chân cô mà chào hàng: “Rất dinh dưỡng đó!”
Ngon bổ, uống xong Tô Dương cả ngày đói, tinh thần lực còn tăng vọt.
Thấy cô , Ân Thố mời chào: “Tới mà~”
Tô Dương nâng cằm từ xuống: “Cầu xin .”
“Cầu xin cô.”
Ân Thố chẳng chút liêm sỉ nào, túm tai thỏ kéo giọng dài: “Cầu xin cô mà.”
Đôi tai thỏ trắng chính túm trụi một mảng, lộ phần da hồng đáng thương bên .
Tên biến thái tay với bản cũng ác như .
Báo tuyết đau còn chẳng hành thế .
Tô Dương thầm chê, : “Vậy dậy, quỳ xuống.”
Lần Ân Thố mấy câu vô nghĩa kiểu “ lời thì thế ”.
Không be be be, bứt rứt như mất một phần cơ thể, thấy cô cảm xúc mới dịu xuống.
Không hai lời bò dậy quỳ tới, tha thiết ngẩng mặt.
Hắn khép hai đầu gối quỳ đất, tay đặt gối, mắt chớp: “Be be be~ chủ nhân~”
Đôi mắt đá quý hồng vô cơ phản chiếu mặt cô.
Tô Dương ôm thỏ, thấy quỳ ngoan thì bắt đầu suy nghĩ.
“Nghe lời mới lợi ích, ? Bây giờ kiểm tra .”
Chân giẫm lên vai , Tô Dương nhớ giáo trình.
Trong mấy cuốn Lâm Tốc gửi một cuốn sách báu tên 《Kỹ Xảo Thuần Thú Xiếc》, về cách tạo gian khép kín tương tự đoàn xiếc để khiến thú nhân lời.
【Trước tiên mài bớt nhuệ khí, đó tăng tình cảm, dùng mồi nhử và cơ chế phần thưởng để tạo phản xạ điều kiện, cuối cùng cần duy trì lâu dài】
Người thứ cũng là thần nhân. Nói thật Tô Dương thấy giống khống chế tinh thần, đổi sang thú nhân khác cô .
Ân Thố……
Hắn vẫn đang mong ngóng cô, vạt áo cũng sắp ướt hết.
Trước tiên mài nhuệ khí.
“Anh.” Tô Dương đè chân xuống, lệnh. “Chân mỏi , bóp cho .”
Ân Thố dễ dàng lời, chỉ là động tác hấp tấp, chẳng bài bản.
Con thỏ sức.
Tô Dương thu chân, sai việc. Ân Thố cầm chổi bận đến xoay vòng.
Tô Dương vốn tưởng thể rối tung, nhưng dọn xong cực kỳ sạch.
“Chủ nhân be be~”
Hắn xong việc, tắm qua chạy tới tranh công, hai má đỏ vì nhịn. Chỉ ngực.
“Căng căng.”
Thế chắc tính là .
Tinh thần thể trong lòng trái ngược chủ nhân, từ đầu đến cuối yên tĩnh ngoan ngoãn, trông hệt thú bông.
Tô Dương cứ ôm trong tay.
Nhìn Ân Thố, cô đại phát từ bi: “Vậy miễn cưỡng uống một chút. Anh đừng phát tình ảnh hưởng đến .”
Cô tới gần, Ân Thố kích động khó kiềm chế, gần như múa tay múa chân.
Chủ động vén áo, lộ bụng săn chắc: “Ừm ừm~”
Không quần áo ở , trắng sạch, cũng bộ bẩn đó.
Thỏ tai cụp thích sạch sẽ, thường xuyên tự rửa mặt.
Giữa ban ngày ban mặt Tô Dương uống sữa, ít nhiều vẫn ngại.
Ân Thố chẳng chút băn khoăn, tay dài chân dài ôm chặt cô.
Vùi mặt hõm cổ cô, tham lam ngửi mùi .
“Be be be tuyệt quá, đáng yêu quá.”
Cơ thể run nhẹ, từ n.g.ự.c đến eo bụng, từng tấc cơ đều căng lên thả lỏng theo mỗi cô nuốt, đó căng.
Hắn lẩm bẩm lộn xộn ngừng: “Be be, be be be của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-135-bay-gio-toi-muon-kiem-tra-anh.html.]
Ở trong lòng thật đáng yêu, uống sữa thật đáng yêu, là chủ nhân của , là bé thỏ của .
“Tinh thần thể của nhờ be be mới thành hình đó be~”
Ân Thố kỳ lạ. Năng lực của mạnh nhưng thể cụ tượng hóa tinh thần thể.
Trước ở Công ty Viên Đường, dù điện giật kích thích thế nào, nhiều nhất cũng chỉ thú hóa , tinh thần thể vẫn xuất hiện.
Bây giờ điện giật, xuất hiện.
Ngay trong lòng cô.
Ân Thố bật .
Tiếng dội trong lồng ngực, Tô Dương thấy như đang bình nước ấm.
“ no .”
Trước khi kỳ phát tình của ảnh hưởng.
Cô giãy khỏi cái ôm nghẹt thở của Ân Thố, giơ tay lau khóe môi.
Mặt Ân Thố sụp xuống ngay.
“Mặt mũi gì thế, vốn dĩ cũng hết mà.”
Tô Dương bày khí thế chủ nhân: “Bản dinh dưỡng đủ, ép cũng chẳng nữa.”
Ân Thố sờ thử.
Quả thật hết .
Hắn quên hôm nay ăn gì , thể đúng là ăn nên cung cấp nổi.
“ ăn ngay, be be be chờ !”
Ân Thố bật dậy chạy mất dạng.
Tô Dương cảm nhận một lúc.
Lần kỳ phát tình của ảnh hưởng.
Cảm nhận sự tồn tại của Ôn Vân Tụ ở phòng bên, Tô Dương cũng dậy đ.á.n.h răng.
Ôn Vân Tụ tới từ lâu, ngoài cửa một lúc sang phòng bên chờ.
Lúc Tô Dương ngậm lấy Ân Thố, dứt khoát uống sạch phần sữa của .
Không ăn, chạy xa quá, tinh thần thể trong tay Tô Dương liền biến mất.
Đi , trở về Hắc Tháp chứ.
…… Thực tế đúng là cô đoán trúng.
Leonis nhịn cơn nổi giận.
Nhìn vượt ngục ngoài, bây giờ nghênh ngang trở về: “Anh coi nhà ngục là nhà ăn miễn phí tiệm giặt quần áo hả?!”
Hôm qua về tắm lấy quần áo, hôm nay về ăn cơm.
Leonis: “Cấm ! Vượt ngục thì cút ngoài cho , đừng !”
Ân Thố phớt lờ năng lực của cô, vui vẻ bẻ đũa.
Dù thích, nhưng nghĩ ăn dinh dưỡng để nuôi be be, liền liều mạng nhét rau miệng.
Vừa ăn cà rốt : “Không , ăn cơm nuôi bé. Loại đàn ông như thể hiểu .”
Leonis: “???”
Ân Thố dựng một tai: “Kỳ lạ be, hôm nay bên yên tĩnh ?”
Leonis lạnh.
Tại yên tĩnh, đương nhiên vì chạy hết !
Kiến Nguyệt mở đầu thật!
“Khi nào thực hiện lời hứa?”
Ân Thố trái .
Leonis: “Đừng giả vờ , thì với Tô Dương.”
“Anh coi như nắm điểm yếu của be?”
Khóe miệng Ân Thố càng kéo rộng.
“Thế ! Không mặt be be!”
Chuyện của còn cần khác kể ???
Lời dứt, Leonis lập tức lùi .
muộn.
Chỉ mấy tiếng ầm ầm, mặt đất nổ tung, công trình rung dữ dội, phạm nhân còn trong nhà ăn hét lên chạy trốn.
Bụi tung mù mịt, Leonis nổ đến mặt đầy tro đen.
Ngực cô phập phồng dữ dội.
Cái, tên, thần, kinh, !!!
Đây là một trong những nguyên nhân cô thể đồng cảm với Ân Thố.
Lúc bắt ngục , còn luật sư tự nguyện biện hộ cho Ân Thố, cho rằng việc trả thù Công ty Viên Đường là hợp tình hợp lý.
khi hỏi Ân Thố, :
“Trả thù? nha, trả thù bọn họ. Hơn nữa thể để thí nghiệm của họ tiếp tục chứ, nếu tiếp tục, nuôi thể thứ hai thì còn là kẻ mạnh nhất độc nhất nữa.”
Lúc kiềm , kết quả giám định tâm thần cũng từng bình thường, vì chẳng ai lời thật giả.
Bên một phiền phức còn giải quyết, bên cấp báo Kiến Nguyệt chạy khỏi bệnh viện.
Tìm vợ tìm vợ, não yêu đương đến ch.ó cũng chẳng thèm ăn!
Leonis nhịn nổi nữa, gọi thẳng cho Tô Dương:
“Tiền thưởng đều cho cô, mau lĩnh mấy tên !”