[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 14: Đực Hay Cái

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạ Quang buồn ngủ đến choáng váng.

 

ngủ trong ký túc xá ngon, cái hang đào ở trường chẳng hiểu cũng khó chịu.

 

Mùa đông năm nay bứt rứt, lẽ sắp trưởng thành, kỳ sinh sản đầu tiên sắp tới.

 

bạn đời, cũng Thuần Dưỡng Sư, chỉ thể tìm chạc cây cuộn . Cho tới khi ngửi thấy mùi của Tô Dương.

 

Thơm thơm, dễ ngửi. Hắn từng ăn loại cừu nhỏ trắng trắng như , no lâu.

 

cô và tinh thần thể thể ăn, Dạ Quang chỉ đành bò tới cho đỡ thèm.

 

Lần đầu Tô Dương đưa , thấy lời cô .

 

【Chỉ cần độc, c.ắ.n cô là

 

Vừa một năng lực là 【Ngụy Trang】, hảo giả thành rắn độc là chuyện dễ.

 

Như . Cuối cùng thể ngủ đông t.ử tế.

 

Dạ Quang yên tâm để ý thức dần mơ hồ.

 

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê cảm giác túm lên…

 

Bàn tay ấm… nước cũng ấm…

 

Đôi tay dịu dàng gỡ thể đang cuộn của , như lông vũ lướt qua bụng…

 

Ấn lớp vảy đuôi

 

 

… Cô đang chạm chỗ nào ?!!

 

Con rắn tay như ngủ c.h.ế.t bỗng giãy lên, hắt cả mặt Tô Dương đang quan sát kỹ bằng nước.

 

Cô giữ con rắn trơn tuột: “Sao , ?”

 

Dạ Quang hoảng hốt, tỉnh ngủ.

 

Hắn dùng hết sức bật khỏi chậu nước, chạy trốn mất dạng. Động tác nhanh nhẹn đến mức hận thể mọc thêm hai chân.

 

Tô Dương giơ đôi tay ướt sũng, cừu nhỏ nên lời.

 

Điện thoại vang gấp một tiếng. Cô lau tay, thấy là tin nhắn của Vưu Tuyết.

 

Hắn gửi liên tiếp cả chuỗi.

 

Từ 【Khu Bạch Tháp sẽ rắn hoang chui .】 đến 【Cô bắt ở ?】 【Nó đang ở nhà cô ?】 tới 【Có thể là thú nhân, một thú nhân năng lực ngụy trang.】

 

Vưu Tuyết bận một lúc, bộ não đang vận hành tốc độ cao bỗng lóe lên ý nghĩ.

 

Hắn nhận gì đó đúng!

 

Vội mở ảnh độ nét cao, phóng lớn lên kỹ.

 

Khu Bạch Tháp bảo vệ nghiêm ngặt, thể rắn hoang . Trong thú nhân thể lặng lẽ xâm nhập cũng chỉ lác đác vài .

 

Trong nháy mắt, gương mặt mấy lướt qua đầu .

 

Tuy chỉ một là rắn, nhưng với tính cách đó, sẽ chủ động tới gần khác giới ?

 

… Vưu Tuyết do dự, nhắn sang khu bò sát: 【Dạ Quang ở ký túc xá ?】

 

Rồi với Tô Dương: 【Hắn hại cô ? lập tức dẫn qua. Trong vòng một phút sẽ tới.】

 

Nói xong dậy.

 

【Tô Dương: Không, hại , nó tự chạy mất

 

【Tô Dương: thấy chắc thú nhân … haha ⊙﹏⊙】

 

Nếu thật sự là thú nhân thì hổ c.h.ế.t mất.

 

Vừa cô còn ấn m.ô.n.g nó, định xem đực cái nữa.

 

 

“Có hai cách xác định rắn đực cái.”

 

Tô Dương lẩm bẩm, giảng cho cừu nhỏ: “Một là quan sát bên ngoài. Hai là phương pháp ép, chỉ thích hợp với rắn non. Nếu thấy hai bên lỗ huyệt lộn ống màu hồng ừm ừm, là rắn đực.”

 

cách dùng lực đúng thể gây chảy máu, mới nên thử. Tao thì khác, tao là tay lão luyện.”

 

“Be.”

 

Tô Dương ôm cừu nhỏ, hôn thật mạnh một cái lên trán nó!

 

Tự ở bên , quá tuyệt !

 

Lần theo vệt nước cũng tìm rắn chạy , Tô Dương tìm nữa, đóng cửa ngủ cùng cừu.

 

Ngoài cửa, trong phòng khách.

 

Dạ Quang đang ngụy trang thành một món đồ trang trí khôi phục hình dạng ban đầu, suy nghĩ lời cô .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-14-duc-hay-cai.html.]

Hồi lâu , chậm chạp nhấc đuôi che mặt.

 

-

 

【Không ở】

 

Sáng sớm.

 

Tát Tuyết mơ màng mở mắt, thấy dòng tin kỳ lạ từ thú nhân khu bò sát gửi tới.

 

Chiếc điện thoại vuông vức mang cảm giác kim loại lạnh lẽo, ngay cả ốp cũng là loại góc cạnh rõ ràng.

 

Nhận đây là điện thoại của em trai, đặt sang một bên, trả lời.

 

Hắn và em trai cách sống riêng, cũng can thiệp công việc của em, càng ký ức của em.

 

Tuy thỉnh thoảng chỉ trỏ lưng, nhưng Tát Tuyết hài lòng với cuộc sống , cũng cảm thấy vui.

 

hôm qua… ký ức dừng ở lúc xổm mặt Tô Dương.

 

Hắn cảm nhận cơn choáng quen thuộc khi em trai xuất hiện, nhưng kịp mất ý thức.

 

Em trai xuất sắc, chẳng thể để khác .

 

nếu cô chấp nhận thì ?”

 

Tát Tuyết cụp tai, buồn bã lẩm bẩm với tinh thần thể của .

 

thật sự thích cô …”

 

Tinh thần thể sấp đất, rên ư ử như cún con đá.

 

Đã ngày thứ ba mà vẫn nhận bất cứ tin ghép đôi nào, Tát Tuyết mới mấy , thật sự hoảng. Không ghép đôi chứ?

 

Hắn nhảy xuống giường vội rửa mặt. Ký túc xá thú nhân xa hoa như Thuần Dưỡng Sư nhưng cũng đều là phòng đơn.

 

Tình huống của đặc biệt, phòng rộng hơn khác. Bên trong và em trai mỗi một giường, tinh thần thể cũng hai ổ chó.

 

Hắn tranh thủ rời ký túc xá, đóng cửa thì một cánh tay khoác lên vai.

 

Mấy thú nhân họ ch.ó chờ ở đây từ sớm, hì hì kéo Tát Tuyết qua.

 

“Anh bạn, kết quả ? Hôm nay chẳng ai nhận tin?”

 

Kết quả ghép đôi sẽ gửi qua email.

 

Từ tối qua bắt đầu chờ, nhưng tới giờ vẫn ai nhận tin.

 

Khác với họ mèo, thú nhân họ ch.ó quan hệ với .

 

Họ quen sống theo đàn, bình thường cũng chơi .

 

Tát Tuyết thở phào: “Tất cả đều nhận ?”

 

Trước khi tới hỏi hội trưởng, tin tức cuối cùng cũng chậm chạp tới.

 

【Do thiết ghép đôi gen cập nhật, dữ liệu trì hoãn tới 12:30 hôm nay. Các thú nhân vui lòng chú ý kiểm tra. Thú nhân đạt 90% trở lên tập trung tại sảnh ghép đôi lúc 13:00. Hội học sinh】

 

Tô Dương cũng nhận thông báo tương tự, nhưng tạm thời cô rảnh nghĩ chuyện đó. Bởi vì cô phát hiện Thuần Dưỡng Sư còn tiết rèn luyện thể lực!

 

Hồi học, chạy 800m lấy nửa cái mạng cô, ngờ tới thế giới thú nhân vẫn chạy vòng.

 

Giáo viên phụ trách rèn luyện thể lực mặt lạnh như tiền.

 

“Dù Thuần Dưỡng Sư chỉ huy ở hậu phương, nhưng thể lực khỏe mạnh thì thể gánh lĩnh vực tinh thần hùng hậu. Dị thể xâm biến chẳng quan tâm em là Thuần Dưỡng Sư thú nhân! Tất cả chạy cho !”

 

Tần Tâm Khê run lên một cái nghiêng sang bên.

 

Tô Dương nhanh tay kéo cánh tay cô , thở hổn hển.

 

Cừu nhỏ của cô thì hoạt bát, nhảy tung tăng chạy xa từ lâu.

 

Tinh thần thể của Tần Tâm Khê chậm hơn nhiều. Bản Tần Tâm Khê chạy nổi, còn kéo ôm nó.

 

Đối với gấu koala, chạy bộ quả thật quá khó.

 

Thú nhân ở sân bên cũng đang huấn luyện.

 

So với Thuần Dưỡng Sư chỉ chạy bộ, lượng vận động của họ đáng sợ hơn nhiều.

 

Từng mồ hôi đầm đìa, nóng bốc lên gần như thành hình.

 

Thậm chí vì bên cũng Thuần Dưỡng Sư, họ càng hăng hái hơn.

 

Còn mấy cởi áo khoác khoe cơ, giáo viên thấy, mắng một trận bắt tập thêm.

 

Ánh mắt Tô Dương lướt qua mấy thú nhân đặc biệt nổi bật, vẫn thừa sức, chạm mắt Tát Tuyết.

 

Hắn toe vẫy tay, Samoyed vui vẻ chạy về phía Tô Dương, giữa đường giáo viên chặn .

 

Nhìn cục kẹo bông vui vẻ giáo viên mặt đen túm tai lôi về, Tô Dương cũng bật .

 

Tạ Lợi một lời, tiếp tục chống đẩy.

 

Lâm Tốc rời mắt, túm da gáy tinh thần thể báo đen, cho nó cứ sang bên đó.

 

 

Loading...