[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 143: Không Cần Anh Nữa

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tai thỏ Ân Thố túm, nghiêng đầu liên tục xin tha: “ sai sai ……”

 

Tô Dương cầm d.a.o đ.â.m , Ân Thố né, ngược đưa xương quai xanh tới.

 

“Be be đ.â.m chỗ .”

 

Là nơi dấu Công ty Viên Đường.

 

Ân Thố nắm cán dao, ấn da thịt.

 

“Vừa xé dấu . là thỏ con của chủ nhân, khắc nhãn của chủ nhân lên ?”

 

Cảm giác vướng cản khi mũi d.a.o đ.â.m da thịt quá rõ rệt, Ân Thố còn tiếp tục dùng sức, bộ dạng như quyết khoét hẳn miếng thịt đó khiến Tô Dương buồn nôn.

 

Kiến Nguyệt phớt lờ sa sút: “Thư Phục.”

 

Ân Thố: “Í, mới thư phục!”

 

“……”

 

Hắn vẫn hì hì.

 

Tô Dương hít sâu.

 

Cô bỗng rút tay: “Anh khó chịu, đau khổ đúng ? Vậy chúc mừng, sẽ nữa.”

 

Mũi d.a.o dính máu, cô ghét bỏ đặt sang một bên lau sạch.

 

“Là nghĩ sai. Anh điên quá triệt để. Dù cấp bậc cao đến , cũng đáng để dùng tính mạng dẫn dắt. Thuần Dưỡng Sư của . Bây giờ, rời khỏi phòng .”

 

Căn phòng yên lặng một lúc.

 

Ân Thố nghiêng đầu, nụ kéo rộng dần biến mất, trái tim vô cớ co : “Be be?”

 

Bị Tô Dương lạnh lùng cắt ngang: “Đừng gọi như . Sau với còn quan hệ, ngoài!”

 

Cô đẩy Ân Thố rời phòng, đẩy hành lang.

 

Rút con thỏ nhồi bông trong túi ném mặt : “ bao dung nổi , đừng đến tìm nữa.”

 

Thỏ nhồi bông đập lên mặt, Ân Thố nhặt lên ôm trong lòng.

 

Ngơ ngác Tô Dương: “Chủ nhân be be? là thỏ con của cô mà, cô cần nữa ?”

 

Đáp chỉ là một câu nhẹ tênh, cô thậm chí .

 

, cần nữa.”

 

Cửa khép .

 

Đèn hành lang luôn sáng, tắt.

 

Ân Thố như hiểu nổi ý câu đó.

 

Be be cần nữa……

 

Hắn cúi đầu lồng n.g.ự.c bê bết máu.

 

thủng thành lỗ ?

 

Bên trong đang ào ào lọt gió.

 

-

 

Tô Dương một lời trở về, thú nhân trong phòng đều sắc mặt cô, dám lên tiếng.

 

Thuần Dưỡng Sư lúc nào cũng thể bỏ thú nhân, nhưng đây là đầu Tô Dương thẳng thừng đuổi một .

 

Kiến Nguyệt cũng dám lên tiếng. Khi Tô Dương giơ tay chỉ, ngoan ngoãn tự rời .

 

Tô Dương giữa hai em họ, cố quên mớ chuyện lộn xộn.

 

Cô còn thi đấu, thể để ảnh hưởng.

 

Tạ Lợi từ từ nhích tới: “Em đừng lời , bà chỉ góc độ lợi ích Đế Quốc.”

 

Tô Dương mơ màng “ừ” một tiếng.

 

Đợi cô ngủ.

 

Ôn Vân Tụ kéo chân Tô Dương đang đè lên , vén chăn dậy ngoài.

 

Ân Thố vẫn xổm ngoài cửa nhúc nhích, Ôn Vân Tụ để ý.

 

Đóng cửa , vị tanh ngọt ngứa trong cổ họng thế nào cũng ép , ngón tay áp môi , ho một ngụm máu.

 

Màu đỏ tươi.

 

Tức giận công tâm.

 

Ôn Vân Tụ bình tĩnh lau m.á.u bên môi.

 

Nhân viên khách sạn ngang nhỏ giọng hỏi: “Ngài cần giúp đỡ ?”

 

Ôn Vân Tụ: “Phiền cho một tờ giấy, cảm ơn.”

 

Giọng nhẹ, sợ trong phòng tỉnh.

 

Đợi lệ khí cuộn trào tạm thời ép xuống, mới trở phòng ngủ.

 

Tai Tạ Lợi xoay về hướng : “Anh họ?”

 

Ôn Vân Tụ: “Không .”

 

Hắn .

 

Nhiệt độ bản tulip cao, chăn đệm vì rời lạnh.

 

Hắn lặng lẽ khép mắt.

 

một cơ thể ấm mềm chen lòng.

 

Tô Dương xoay ôm eo , áp mặt tới.

 

Tạ Lợi phối hợp buông tay, ôm từ phía .

 

mèo vốn cũng thích phía .

 

Tinh thần thể tulip sự xoa dịu của khí tức cô xào xạc co về.

 

Ôn Vân Tụ vuốt mái tóc dài rơi n.g.ự.c .

 

-

 

Ngày hôm Tô Dương tỉnh dậy, tâm trạng điều chỉnh .

 

Ôn Vân Tụ gọi cô dậy , rửa mặt ăn sáng xong, thời gian đến sân thi .

 

Trận đầu cô, Tô Dương xem ở hậu trường khác thi thế nào .

 

Tần Tâm Khê ngửi thấy mùi hóng chuyện liền tới.

 

“Đây là sắp thi nên lớn ? còn tưởng hai dùng mèo con thi chứ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-143-khong-can-anh-nua.html.]

Cô ghé Tô Dương hạ giọng: “Biến lớn biến nhỏ thế nào, dạy thú nhân nhà với? cũng thử gọi mềm mềm một tiếng .”

 

Tô Dương: “Bây giờ cũng gọi mà?”

 

Tần Tâm Khê: “Thú nhân như tháp sắt như núi dùng giọng thô gọi , thấy hợp ?”

 

“Không hợp. thấy họ hợp gọi nương t.ử non hơn.”

 

Tô Dương thành thật lắc đầu, cơ bắp cuồn cuộn thú nhân của cô : “Rất sức hút ngược .”

 

Thú nhân: “……”

 

Hắn thấy .

 

Tạ Lợi cũng hai chuyện, nhiệt độ mặt hề hạ.

 

là lâu lắm thấy loại mèo ngọt ngoài mặt kiêu mà thật ngượng thế .

 

Toàn là thần kinh.

 

Mấy tên thần kinh còn đang khán đài xem cô thi.

 

Tô Dương phớt lờ các ánh mắt đó, bộ chú ý tập trung lên đối thủ.

 

Minh Văn Tâm phái thú nhân hổ mạnh nhất, cơ bắp cuồn cuộn, há miệng gầm hổ vang rền.

 

Tầm của Tô Dương đồng bộ với Tạ Lợi, đối thủ vốn tạo áp lực cực mạnh dường như cũng chậm .

 

Gã to con chỉ toát vẻ phô trương thanh thế.

 

Tô Dương dường như cũng biến thành mèo nhỏ nhẹ bẫng, linh hoạt bật nhảy. Cô cũng đang lăn, nhảy, bật móng sắc cào mạnh về mắt hổ.

 

Lĩnh vực tinh thần của Tạ Lợi bây giờ rộng và vững hơn, Tô Dương là cảm nhận rõ nhất.

 

Bên trong hồng phấn một mảng, khi cô sẽ ngượng ngùng mà dè dặt bao quanh.

 

Một khi gặp kẻ địch hóa thành lửa cháy hừng hực.

 

Hình như còn lớn hơn lĩnh vực tinh thần của Ôn Vân Tụ.

 

Tạ Lợi, bây giờ là cấp nào ?

 

Ý nghĩ lóe qua, Tô Dương bắt một sơ hở của hổ, lập tức chỉ huy: “Chân !”

 

Minh Văn Tâm chậm hơn một nhịp mới mở miệng.

 

Vị trí của Thuần Dưỡng Sư cao hơn, góc rộng hơn. Họ quan sát cục.

 

muộn.

 

Trận đầu tuyên bố thắng, chân Tô Dương lâng lâng trở về hậu trường.

 

“Kỳ diệu thật.”

 

với Ôn Vân Tụ như .

 

Thi xong một trận, buổi chiều việc, Tô Dương đưa Tạ Lợi kiểm tra lĩnh vực tinh thần.

 

Gần đó cơ sở kiểm tra công lập, đều xem thi nên trong đó ít .

 

Đăng ký, hẹn lịch phòng kiểm tra, tổng cộng đến nửa giờ.

 

Máy nhanh cho kết quả:

 

【Tinh thần thể: Hệ thần thoại - Mèo Chín Đuôi】

 

【Cấp bậc: SSS】

 

【Năng lực ( ): Lời Chúc Của Mèo Chín Đuôi】

 

Bác sĩ phụ trách kiểm tra kinh ngạc: “Đây còn là thú nhân hệ thần thoại đầu tiên của Đế Quốc!”

 

Tin tức lập tức báo lên.

 

Thật chẳng cần báo, Hoàng đế .

 

Dù Đế Quốc, Liên Bang, Tây Lục Quần đảo Nam Dữ, thú nhân hệ thần thoại đều đếm đầu ngón tay.

 

Livestream cuộc thi xông bảng nóng, Tô Dương khỏi cơ sở kiểm tra phóng viên tin kéo đến bao quanh.

 

“Cô là Thuần Dưỡng Sư của thú nhân hệ thần thoại ? Xin hỏi chúng thể phỏng vấn ?”

 

May mà địa vị Thuần Dưỡng Sư ở Đế Quốc cao.

 

Dù vác camera, ai dám tự tiện bật máy khi cô đồng ý.

 

Tô Dương đương nhiên từ chối.

 

giành hạng nhất cuộc thi nổi tiếng, bây giờ.

 

Nhất là lúc cô mua kẹo cao su, đang chu môi thổi bong bóng biểu diễn.

 

-

 

Thoắt cái thành SSS, cuộc sống Tạ Lợi cũng chẳng ảnh hưởng gì.

 

Hắn kể cho Tô Dương ký ức thời gian .

 

Từ lúc vẫn còn là một quả trứng.

 

Tô Dương: “Lúc đó ? Em ngay phim truyền hình em mở phí mà!”

 

Tạ Lợi: “Lúc đó chỉ chút ý thức, mới âm thanh.”

 

Trong trứng thấy gì, chỉ ở cạnh Thuần Dưỡng Sư.

 

Xung quanh mùi cô, cho nên thể yên tâm lớn lên.

 

Tô Dương “” một tiếng.

 

Khách sạn bây giờ chỉ hai , gần đây Ôn Vân Tụ luôn bận.

 

Rèm cửa kéo một nửa, Tô Dương xếp bằng giường, thả một chân xuống.

 

Tạ Lợi ghế nhỏ xoa bắp chân cho cô.

 

Còn cứng miệng: “Anh xem mấy phim đó.”

 

Tô Dương: Được , xem, chỉ thấy nội dung phim, cũng thấy lời Lâm Tốc thôi.

 

Cô ảo não: “Thật em chuẩn cho một nghi thức chào mừng long trọng, chào mừng trở về.”

 

Tạ Lợi lắc đầu.

 

Lại nhanh chóng liếc cô.

 

Chân Tô Dương hết mỏi, thu về hỏi: “Sao ?”

 

Thu nửa chừng, Tạ Lợi như hạ quyết tâm.

 

Hắn hít sâu, đặt cằm lên chân cô.

 

Nhịn hổ gọi: “Mẹ.”

 

 

Loading...