[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 144: Anh Không Biết Nhiều, Nhưng Anh Sẽ Học

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ góc Tô Dương thể thấy hàng mi run ngừng và xương quai xanh nhô lên.

 

Cô và Tạ Lợi mắt to trừng mắt to.

 

Chóp mũi Tạ Lợi gần rịn mồ hôi, dám Tô Dương: “Em thích gọi thì , cứ gọi em như .”

 

Tô Dương thừa nhận, một tiểu vương t.ử xinh gọi khiến cô một cảm giác khó tả……

 

Hưng phấn?

 

“Không , thế , cách gọi cứ để cho Hoàng đế .”

 

Tạ Lợi mím môi: “Với , giờ chỉ gọi bà là , từng gọi kiểu mật như .”

 

Tô Dương thấy kỳ lạ: “Em tưởng quan hệ con hai khá ?”

 

“Mẫu .”

 

Má Tạ Lợi áp lên chân cô.

 

Hắn bất giác cọ nhẹ.

 

khi là , bà là Hoàng đế . Mọi chuyện đều ưu tiên lợi ích Đế Quốc. Đây là nhận thức chung của hoàng cung.”

 

“Mẹ là dễ gần, nhưng khi ghép đôi với em, ít trao đổi với bà. Bà bận, hai cũng chẳng chủ đề chung.”

 

“Cho đến khi ở bên em, bà mới nhớ tới .”

 

Tô Dương nghịch đôi tai mèo đàn hồi cực , nghĩ một lúc dang tay: “Được , ôm Mimi, để ôm nhé.”

 

Tạ Lợi vùi mặt bụng cô.

 

Tô Dương cúi ôm đầu lắc lắc, tiếc lời khen: “Mimi nhà chúng giỏi quá. Ai là Mimi tuyệt nhất thế giới nào?”

 

Tạ Lợi nhỏ giọng đáp, tiếng nghèn nghẹn run run: “Meo.”

 

……

 

Tạ Lợi khó khăn lắm mới trở về, thi đấu cũng mệt, Tô Dương ăn cơm tiêu hóa xong, phản bổ gần đây cũng hấp thu gần hết……

 

Nói nhiều như , tóm một câu: Hai chút gì hợp tình hợp lý.

 

Mèo con hình như cũng nhớ dữ lắm, nước mắt vốn nhiều, Tô Dương lau nước mắt cho , thấy tay áo cũng ướt.

 

Mặt vùi vai cô, thở dốc bên tai.

 

Tạ Lợi vẫn luôn quá ngại phát tiếng, khác với em lúc phát lực thì ồn ào .

 

Âm thanh nén từ sâu trong cổ họng, nóng hun hai choáng váng mê say.

 

Tám chiếc đuôi quấn về bọc Tô Dương thành bánh chưng, cô siết khó thở.

 

Nên may chỉ tám đuôi ?

 

Nếu tám mươi đuôi, hôm nay cô ủ nổi rôm c.h.ế.t trong đó mất.

 

Hệ thần thoại đúng là khác, lúc quầng sáng hồng phủ nữa, cô suýt buột miệng câu “tiểu ma tiên biến ”.

 

Ngọn lửa ấm áp đẽ nhảy cơ thể, Tô Dương thấy như đang tẩy kinh phạt tủy chỉ trong tiểu thuyết huyền huyễn.

 

Đến thú thế lâu như , thật Tô Dương khác nhiều so với lúc mới xuyên.

 

Ngoài cải thiện tố chất cơ thể, phản bổ còn hiệu quả dưỡng nhan, chăm da giữ tuổi, dưỡng tóc sáng mắt và nhiều thứ khác.

 

Giống Hoàng đế tuổi cũng nhỏ, vẫn như hai mươi mấy.

 

Tô Dương giơ tay quan sát cánh tay gần như thấy lỗ chân lông, môi Tạ Lợi lúc lúc lướt bên tai cô.

 

Thú nhân kiểu chuyện hút một điếu thuốc, họ thiên về ôm bạn đời, kề tai cọ má mà dịu dàng gần gũi.

 

Nỗi nhớ đều trút cho cô. Sau khi tắm rửa cùng chuyện, tai Tạ Lợi khẽ run.

 

Hắn nhớ âm thanh trong trứng, siết cánh tay.

 

Tô Dương loáng thoáng thấy tiếng bước chân, quá rõ.

 

Thảm hành lang khách sạn quá dày.

 

Cô định hỏi Ôn Vân Tụ về , ngẩng đầu, khóe môi mèo hôn.

 

Tạ Lợi thấp giọng: “Trước từng tiếp xúc khác giới, cũng xem những tranh dạy , nhiều, nhưng sẽ học.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-144-anh-khong-biet-nhieu-nhung-anh-se-hoc.html.]

“Em sờ ? Cho em sờ đuôi mới của ……”

 

Bước chân ngoài cửa tới gần bỗng dừng, ngay đó vang tiếng gõ cộc cộc.

 

Giọng Lâm Tốc lười nhác từ ngoài truyền : “Hội trưởng Ôn việc ngoài, bảo với Dạ Quang tạm thời qua đây.”

 

Tạ Lợi như , cổ họng thoát tiếng thở còn vụng về.

 

Rất lâu mới buông, gần như chạy trốn xuống giường mở cửa.

 

Ngoài cửa, nụ Lâm Tốc nhạt.

 

Hắn nghiêng dựa tường, khí trong phòng ập , gần như theo phản xạ nín thở, nhíu mày.

 

Lông mày nhanh giãn, Lâm Tốc lùi một bước, bất cần: “Nghe khỏi ? Chúc mừng nhé, em.”

 

Tạ Lợi kéo khóe môi, giơ tay đ.ấ.m nắm tay với .

 

“Nhờ cả.”

 

“Xì xì.”

 

Dạ Quang bên cạnh ngẩng đầu, lộ khuôn mặt diễm lệ mái tóc dài rối.

 

Xe cho rắn ngang nhiên lên xe, chỉ thể biến hình tới.

 

Giống cái ở trong, .

 

đồng thời nơi đó đầy mùi mèo nồng đậm.

 

Giống như đ.á.n.h dấu địa bàn, tràn đầy ý thức lãnh địa và tính công kích.

 

Nguy hiểm!

 

Đồng t.ử rắn hẹp , lưỡi rắn chẻ đôi dài mảnh thò khỏi môi, liên tục thè rút với tần suất cao, trong chớp mắt khiêu khích đến nổi chiến ý.

 

Hắn từ từ há miệng lộ răng nanh.

 

“Dạ Quang!”

 

Lúc nọc độc rục rịch, Tô Dương trong phòng xỏ dép lẹp xẹp chạy .

 

Cô phớt lờ con thỏ trong góc, đầu với rắn nhỏ.

 

Dạ Quang lập tức thu vẻ hung, đầu biến thành rắn ch.ó nhỏ, chỉ thiếu vẫy đuôi với Tô Dương.

 

Tô Dương lâu thấy hình của , thoạt còn lạ, nhưng nhanh chóng cảnh thuần thục chui áo chọc .

 

“Này , đừng húc. Bây giờ chứ rắn nhỏ, chui !”

 

Thấy vẻ định biến hình ngay tại chỗ, Tô Dương ngăn: “Cứ thế , đừng biến. Em thi thể mang theo, cũng tự bộ một chút , nữa chân thoái hóa luôn.”

 

“Xì.”

 

Dạ Quang lời biến rắn, nhưng vẫn kiên định cuốn lên Tô Dương vật trang trí, đưa tay ôm cô từ bên hông, đầu gác lên đầu cô.

 

Cử động của cũng đậm chất rắn, toát vẻ dính nhớp, quấn quýt.

 

Tô Dương sờ cánh tay , xúc cảm trơn mát.

 

Cô hỏi: “Lạnh ?”

 

Rắn nhỏ tìm giống cái ấm áp, bám lên cô như cuốn cành cây thích, chuẩn ngủ hoặc ngẩn .

 

Nghe hỏi liền mở đôi mắt ngơ ngác cô, chậm chạp thè lưỡi.

 

“Trời ấm còn ngốc ngốc thế?”

 

Tô Dương bóp đầu lưỡi, rắn cũng giãy, linh hoạt cuốn quanh ngón tay cô.

 

, là ngốc ngốc.

 

Phát hiện Tạ Lợi và Lâm Tốc nữa, còn cùng sang, Tô Dương cũng .

 

Lâm Tốc khựng một chút, tiếp tục: “Cũng chúc mừng hai thắng trận đầu.”

 

Tạ Lợi lộ chút , giọng còn mang niềm vui và nhẹ nhõm khó nhận : “Vì hứa giành hạng nhất với cô .”

 

Lúc nghiêng đầu, để lộ cổ.

 

Làn da mới sinh trắng quá mức.

 

Dấu hôn đó càng đỏ rực và chói mắt.

Loading...