[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 146: Báo Tuyết Không Còn Là Của Cô Nữa À?

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Tô Dương xuống lầu thì gặp Minh Văn Tâm, hai chạm mặt ngoài hành lang.

 

Cô còn tưởng Minh Văn Tâm thua trận sẽ vui lắm, ai ngờ tâm trạng cô ngoài dự đoán.

 

Vừa đối mặt với cô, đối phương còn một câu: “Thú nhân của đúng là lợi hại, nhưng cũng sẽ thua nữa.”

 

Hỏi Tần Tâm Khê, cao thủ hóng chuyện , cô mới chị gái của Minh Văn Tâm bắt đầu điều trị, hiện đang dần chuyển biến .

 

“Sở Toàn thật sự lợi hại, thanh tẩy nông của cô thể đạt hiệu quả như thanh tẩy sâu của khác. Sau khi điều trị diện rộng cho tầng Hắc Tháp, cô giảm án đến mức chẳng bao lâu nữa là thể tù.”

 

Tô Dương: “Thế chẳng Hắc Tháp sắp trống ?”

 

Tần Tâm Khê tiếc nuối lắc đầu: “Chỉ cần xâm biến còn tồn tại thì thể trống .”

 

Phía , Cô Ma vỗ tay hiệu im lặng, hai liền im bặt.

 

Cô Ma sẽ dựa theo đối thủ do hệ thống phân phối để lập phương án tác chiến, tài liệu gửi đến tay từng . Giảng sơ qua bộ một lượt xong, cô khô cả cổ.

 

Uống một ngụm nước, Cô Ma : “Lần , ngoài khoản tiền thưởng lớn, ba hạng đầu của Ngôi Sao Học Viện còn tặng một suất đến Núi Tuyết Lẫm Đông của Liên Bang.”

 

Tất cả đều “oa” lên một tiếng, chỉ Tô Dương, từ nơi khác đến, ngó nghiêng cất giọng nhà quê: “Đó là ?”

 

Tần Tâm Khê: “【Dung Dịch Khai Phá Lĩnh Vực Tinh Thần】, chứ?”

 

Đương nhiên , đó là loại t.h.u.ố.c thể giúp đột phá lĩnh vực tinh thần, chỉ một chút thôi cũng bán giá trời, Tô Dương còn đặt một phần.

 

Nhớ chuyện đó, cô vội lấy điện thoại xem, thấy đơn đặt vẫn còn thì mới thở phào.

 

Tần Tâm Khê: “Nguyên liệu của nó ở ngay nơi đó. Để bảo vệ sự định của hệ sinh thái, nơi lâu mở cửa với bên ngoài.”

 

Ngay cả những nốt tàn nhang nhỏ mặt cô cũng lộ vẻ khó hiểu: “Ngôi Sao Học Viện lấy suất kiểu ?”

 

Không coi thường Ngôi Sao Học Viện, dù đây cũng là giải đấu chính thức.

 

những năm thì từng phần thưởng như .

 

Hai đoán tới đoán lui, Minh Văn Tâm bên cạnh cuối cùng cũng kìm mà chen lời.

 

“Đó là vì hội đàm đa phương quốc tế sắp diễn gần đây. Để thể hiện thiện chí, Liên Bang mở các suất .”

 

Tô Dương hỏi: “Chỉ một suất thôi ?”

 

Minh Văn Tâm: “Sao thể, mỗi quốc gia ít nhất ba suất.”

 

Tần Tâm Khê: “Chuyện chắc khá rõ, dù nhà ngoại giao mà.”

 

Nhà ngoại giao.

 

Tô Dương chỉ từng thấy tivi.

 

Minh Văn Tâm khẽ cong khóe môi.

 

“Cũng bình thường thôi, chỉ . Hai ngày tới chắc đại diện sẽ cử sang, sáng mai bản tin buổi sáng sẽ đưa tin.”

 

Cô Ma gật đầu, tiếp lời: “ các em cứ yên tâm, chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến thi đấu. Cứ cố hết sức là .”

 

Tô Dương cùng đồng thanh đáp .

 

Trước khi , cô vẫn còn xoa tay nghĩ bụng, chẳng đây chính là chuyến du lịch săn kho báu miễn phí ?!

 

Điện thoại rung ong ong, liên tiếp xuất hiện mấy tin nhắn mới.

 

【Ôn Vân Tụ: Bé cưng, đoàn khách nước ngoài của Quần đảo Nam Dữ đến sớm . Mấy ngày tới đại diện học viện tiếp đón họ, ban ngày thể ở bên em, tối qua nhé?】

 

Chắc là tiện, nếu gọi điện trực tiếp .

 

Tô Dương cũng gõ chữ trả lời: Ừm ừm, cứ bận việc của , tối cũng đừng chạy qua nữa, vất vả lắm đó.

 

【Ôn Vân Tụ: Sao thể vất vả .】

 

Tô Dương gửi cho một biểu tượng hôn hôn, tin nhắn của Vưu Tuyết và Tát Tuyết lượt bật lên.

 

【Tát Tuyết: (mất mát)(mất mát)(mất mát) Dương Dương, Vưu Tuyết dùng cơ thể, cho tìm em.】

 

【Vưu Tuyết: Ngày mai sẽ ngang qua khách sạn, em ăn gì ?】

 

Không ngờ một sự kiện mang tính quốc tế như thế thể ảnh hưởng đến cô.

 

Tô Dương đăng lên vòng bạn bè.

 

Chúng cũng là tham gia hội đàm đa phương nhé.

 

cái tên Quần đảo Nam Dữ quen tai quá, chẳng quê của Lâm Tốc ?

 

Nhớ từng lén chạy ngoài, Tô Dương vội về báo tin.

 

Phòng của Cô Ma ngay tầng , tuy lớn nhưng cũng chứa nổi quá nhiều , nên thú nhân theo.

 

Chia tay các bạn học xong, cô tự chạy về, tiếng bước chân nhẹ thoăn thoắt thính giác nhạy bén của thú nhân bắt .

 

Chiếc thang máy lên “ting” một tiếng mở , bên trong chật kín thú nhân nhưng yên tĩnh vô cùng.

 

Họ mặc áo choàng đen đồng bộ, lớp sa đen phủ từ đỉnh đầu thẳng xuống tận mu bàn chân, ngay cả một chút da tay cũng lộ ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-146-bao-tuyet-khong-con-la-cua-co-nua-a.html.]

 

Khi cứ như những bóng ma, vì Tô Dương thấy.

 

Bỗng lọt mắt, cô cuống quýt phanh nhưng kịp.

 

“Á á á!”

 

Mắt thấy cô sắp ngã, cả nhóm đồng loạt động đậy.

 

Vốn dĩ họ chắp hai tay bụng , duy trì tư thế trai tân cấp một hảo.

 

Giờ đây, những bàn tay vươn khỏi lớp sa dài, bên đeo găng tay hoa văn tinh xảo phức tạp và nhẫn đá quý tượng trưng cho phận.

 

khi họ chạm Tô Dương, đầu ở chính giữa khẽ nhấc một ngón tay, viên đá tím sang trọng trầm quý điểm đó phản chiếu ánh đèn trắng ngoài hành lang.

 

Tô Dương một sức mạnh vô hình đỡ cánh tay, vững .

 

Lực xa cách mà kiềm chế, lịch thiệp chỉ chạm quần áo cô nhanh chóng rút .

 

Người đầu cất giọng lạnh lùng tao nhã: “Xin hãy cẩn thận.”

 

Những còn thu tay, nhường vị trí, hiệu cho cô .

 

Khi lướt qua , họ thoảng qua một mùi hương thanh nhã đậm đà.

 

Tô Dương từng ngửi thấy mùi hương như .

 

Tĩnh mịch, thần bí.

 

ngoái đầu bóng lưng nhóm về phía thang máy.

 

Vừa lên đến tầng thấy Tạ Lợi đang chờ ở đó.

 

“Mau mau, thôi thôi.”

 

Tô Dương kéo phòng.

 

Vào trong chỉ thấy Dạ Quang đang ngẩn , thấy Lâm Tốc .

 

Tạ Lợi : “Anh huấn luyện xong, tắm .”

 

Vừa đ.á.n.h xong, Tạ Lợi tắm vội trong phòng ngủ chính vì đón Tô Dương.

 

Giờ ăn mặc chỉnh tề, chỉ còn vương chút nước.

 

Lâm Tốc đang xử lý vết thương trong phòng tắm, lúc vẫn .

 

Vừa dứt lời, cửa phòng tắm động tĩnh.

 

Mùi sữa tắm sạch sẽ theo cánh cửa mở cùng tràn .

 

Lâm Tốc chỉ quấn một chiếc khăn tắm, hiếm khi hào phóng để trần nửa .

 

Hắn tùy ý lau tóc, giọt nước trượt một đường .

 

Cơ bắp chính là món quà tuyệt nhất của đàn ông.

 

“Về sớm ?”

 

Thấy cô, Lâm Tốc nghiêng : “Cứ tưởng đến tối em mới về chứ.”

 

Làm , đường nét eo của càng rõ hơn, hình xăm bên sườn kéo dài theo đường cơ thể, còn mấy vết thương.

 

Tô Dương hỏi .

 

Lâm Tốc liếc một cái: “Không .”

 

Tiện tay túm quần áo mặc .

 

Tô Dương kể tin cho .

 

“Người quê tới , họ bắt các về ?”

 

Nghe xong, sắc mặt Lâm Tốc trầm xuống.

 

cũng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trở dáng vẻ thường ngày, vắt chân dựa , cánh tay duỗi dài đặt lên lưng ghế sofa.

 

“Không , họ chính xác bọn . Hơn nữa ngoài lâu như , quy củ cũng hỏng gần hết , bắt về cũng chẳng tác dụng.”

 

Lúc còn Tô Dương.

 

Tô Dương ngả : “Nhìn em gì, em hỏng quy củ của các .”

 

Lâm Tốc: “, em . Em hôn , đ.á.n.h , cũng chẳng đụng tên ngốc . Tất cả đều nện hết lên .”

 

Biết ngay tối hôm đó cũng tỉnh mà.

 

Tô Dương: “……Em đụng Cửu Phương Túc Giới chẳng bình thường ? Em là Thuần Dưỡng Sư của , vui lòng để em đụng.”

 

Lâm Tốc nhếch môi mỉa: “Theo cách của chỗ bọn , .”

 

Sao cơ, báo tuyết còn là của cô nữa ?

 

 

Loading...