Thú nhân cần ngủ quá nhiều, sáng sớm Lâm Tốc xuống chạy bộ.
Khi trở về, Tát Tuyết và Vưu Tuyết , Tô Dương đang rửa mặt.
Tạ Lợi ở đó, chắc là lấy bữa sáng cho cô.
Rửa mặt xong cô bôi bôi trát trát đồ dưỡng da, Lâm Tốc tựa cửa, những đường gân xanh cánh tay vẫn lắng xuống nổi rõ từng sợi.
“Anh dùng phòng vệ sinh ?”
Tô Dương tăng tốc: “Em sắp xong .”
“Không cần.”
Lâm Tốc động tác của cô, luồn ngón tay tóc vuốt , để lộ nét mày mắt sắc bén, ngông nghênh.
Hắn bộ tùy ý nhắc tới: “Người xuất hiện trong buổi phát trực tiếp hôm qua chính là Đệ Tam Tịch của bọn , cũng là á phụ của .”
Tô Dương nên phàn nàn chuyện gói kín như bánh ú mà cũng tính là “lộ diện” , nên kinh ngạc vì như mà cũng nhận .
Lâm Tốc tiếp: “Mỗi kỳ thi của bọn đều do ông đích giám sát. Khi học dùng mô hình, vì như thế là tôn trọng Thuần Dưỡng Sư tương lai, chỉ dùng thức ăn hoặc dụng cụ để hỗ trợ.”
“Có nhiều môn, ví dụ trò dùng lưỡi thắt nút cuống đào mà em từng chơi.”
Nói liếc Dạ Quang một cái: “Chỉ là kiến thức nhập môn cơ bản của bọn .”
Thật cũng chẳng cần giải thích trường học dạy thế nào.
đang rảnh gì , thêm một câu cũng chẳng mệt.
Tô Dương hiểu chuyện để gì, chủ đề cũng chẳng liên quan, chỉ “ồ ồ” đáp .
Lâm Tốc: “Tạ Lợi , hôm nay còn thi đấu. Có việc gì để .”
Hắn còn khá nghĩ cho em đấy.
“Sắp về .”
Tạ Lợi mang về nhiều bữa sáng, đủ cho ba họ ăn.
Không phần của Dạ Quang.
Rắn rắn cũng cần.
Ba ăn cơm, chẳng ai chuyện.
là đ.â.m lưng em t.ử tế, nhưng hôm qua cũng đánh, lửa giận trút hết, còn mặt Tô Dương.
Lâm Tốc thấy còn điều gì với Tạ Lợi nữa.
Vết thương đến giờ vẫn đau, thằng nhóc Tạ Lợi tay quá nặng.
Đều là thú nhân của Tô Dương, chuyện tính, cứ dựa bản lĩnh mỗi .
Lâm Tốc chuẩn sẵn để ứng phó thủ đoạn, chờ đối phương chiêu thì phá chiêu.
Kết quả Tạ Lợi chẳng gì, cũng thêm gì.
Thậm chí còn cố hết sức thu địch ý.
Thời gian còn chỉ chuyên tâm thi đấu.
Một bụng sức lực của Lâm Tốc chỗ dùng.
Hắn hỏi: “Không chứ, em, tối hôm đó thật lòng ?”
“Anh thấy .” Tạ Lợi “ừ” một tiếng hỏi ngược: “Nếu thì ?”
Hắn thật sự chỉ sợ nếu còn tỉnh thì sẽ bỏ phía . Mẹ nhiều thú nhân lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt như .
Lâm Tốc hiểu nhiều thứ, cũng là khiến cảm giác bất an mạnh nhất.
Tạ Lợi mím môi, liếc Tô Dương ở phía hạ giọng.
“Cái chuyện gai ngược của các mềm xuống…… thể dạy ?”
Lâm Tốc đ.á.n.h giá một lúc.
Hóa là nghĩ nhiều.
“Được.”
Lâm Tốc đồng ý dứt khoát: “Lát nữa gửi hướng dẫn cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-148-anh-phai-di-roi.html.]
-
Tô Dương hai họ hòa .
Cô mơ mơ màng màng, nhưng hậu cung hòa thuận là .
Giải Ngôi Sao Học Viện còn gì hồi hộp. Nếu đây còn thể tranh đấu quyết liệt, khi Tạ Lợi thăng thành thú nhân SSS hệ thần thoại, chức vô địch gần như thể định sẵn.
Cho thú nhân 3S tham gia giải tân sinh viên như thế đúng là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà, giờ Tô Dương soi gương cũng đeo kính râm.
“Tiền đồ sáng quá , chói mắt thế .”
Nghe cô lẩm bẩm, phía truyền đến một tiếng khẽ.
Tô Dương vui mừng đầu, tháo kính râm xuống.
“Anh xong việc ?”
Là Ôn Vân Tụ mấy ngày gặp.
Trên mặt lộ chút mệt mỏi, dang tay đón lấy cơ thể cô nhào tới.
Hai quấn quýt một lúc, Ôn Vân Tụ kể về công việc gần đây.
“Hội đàm đa phương vẫn đang diễn . Lần chủ yếu bàn bạc địa điểm tổ chức kỳ 【Ngọn Cờ Vĩnh Hằng】 tiếp theo, cùng với việc xây dựng 【Cơ Sở Dữ Liệu Tương Thích Thú Nhân - Thuần Dưỡng Sư】 xuyên quốc gia.”
Dữ liệu ghép đôi vốn bắt nguồn từ đây, nhưng ghép đôi xuyên quốc gia thì vẫn là đầu tiên.
Tô Dương ôm tinh thần thể hoa tulip của , kinh ngạc đến mức bàn tay đang nghịch cánh hoa cũng dừng .
Hoa tulip vặn vẹo, cọ cọ ngón tay cô hiệu tiếp tục.
Tô Dương: “Bây giờ Thuần Dưỡng Sư ít đến mức ? Những quốc gia khác cũng nhiều ?”
“Đương nhiên, nếu mô hình méo mó như Quần đảo Nam Dữ thể tồn tại lâu đến thế.”
Ôn Vân Tụ cô chăm chú, khẽ thở dài: “Em , bọn may mắn đến mức nào.”
Tô Dương hì hì: “May mà em tới, nếu cũng độc cả đời .”
“ .”
Ôn Vân Tụ cúi đầu cọ chóp mũi cô: “Cảm ơn bé cưng giúp thoát kiếp độc .”
Mặt nước c.h.ế.t lặng của cuộc đời ném một gợn sóng, gợn sóng càng lan càng rộng, cho đến khi khuấy động cả mặt hồ.
Thú nhân chung đều lo âu chia ly.
Là ngày đêm ở bên cô, triệu chứng của Ôn Vân Tụ chỉ thể nặng hơn.
buộc rời .
“Bé cưng, .”
“Hả? Anh ? Công việc xử lý xong ?”
Hắn vẻ mặt nghi hoặc của Tô Dương.
Ôn Vân Tụ dịu dàng từng chữ: “Không, rời xa em một thời gian, thể mấy tháng, cũng thể lâu hơn.”
Cô mở to mắt, lộ vẻ luống cuống .
Ôn Vân Tụ cẩn thận tìm kiếm, xác nhận thấy sự nỡ đậm đặc.
“Tại , chuyện gì ? Không thể ……”
Nghe câu hỏi của cô, tay áo cô nắm thật chặt.
Nội tâm Ôn Vân Tụ thỏa mãn.
Hắn che giấu cảm xúc , đó cô hề phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào.
Cũng như sự u ám tàn nhẫn ngừng sinh sôi trong đáy lòng lúc .
Chính là như , nhất định nỡ.
Sao thể chuyện chia tay nhẹ tênh như thế chứ.
Cô nhất định ngày nhớ đêm mong, trằn trọc khó ngủ.
Giống như .