[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 151: Nhóm Hậu Cung
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Tốc nheo đôi đồng t.ử dọc màu vàng sẫm trong bóng tối.
Nếu chuyện ngoài ý , thú nhân đảo tuyệt đối sẽ chủ động đến gần khác.
Ánh mắt của họ chính là thước đo vạch ranh giới, bảo vệ sự trong sạch.
Thế nhưng Đệ Tam Tịch dừng mặt Tô Dương.
Tô Dương đối mắt với một cái, tulip và ngọn lửa sân đồng thời biến mất.
Thái dương cô đau nhói, mắt trợn trắng ngất lịm.
……
【Nhật Ký Quan Sát Thú Nhân Của Tô Dương】
【Thi đấu với Mi Mi giành chiến thắng, thú nhân của thí sinh 8 đột nhiên nổi điên tấn công . Hóa cảnh đời tua chậm mắt ảo giác, mà là năng lực của vị Đệ Tam Tịch , thể đổi tốc độ trôi của thời gian…… Năng lực nghịch thiên quá 】
【 vẫn mạnh hơn một chút, hì hì hì hì hì】
【Tuy dùng năng lực xong là kiệt sức, bây giờ vẫn còn viện, nhưng mà, hì hì hì hì hì!】
【Cô Ma cuộc thi sẽ nghỉ, vẫn kỳ nghỉ nên gì】
【Vừa nhận điện thoại của đội tuần tra, Zero đợi đến khi ngủ , họ tiện tay rắc thêm cho cả đống t.h.u.ố.c an thần, chắc sẽ ngủ lâu. Tốt lắm, cứ ngủ , thì sợ bây giờ lợi hại thế , lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t mất】
Viết xong chữ cuối cùng trong nhật ký ở phòng bệnh, Tô Dương đặt dấu chấm, bỗng thấy phận thật kỳ diệu.
Từ khi cô đ.â.m xuyên thú thế, đàn ông cứ nối nhào tới, mấy chính thức còn đủ, “đồ ăn hoang” mọc lên như nấm mưa.
Ban đầu cô còn thấy nhiều, nhưng nhớ tới khoảnh khắc thứ dường như trong tay , Tô Dương khoái chí đến bật thành tiếng.
Lễ trao giải vốn diễn ngày thứ hai cuộc thi, vì Tô Dương nhập viện nên chỉ thể dời ngày, của Quần đảo Nam Dữ cũng rời .
Theo kế hoạch, xem xong trận đấu họ sẽ ngay, bây giờ án binh bất động, Tô Dương họ phát hiện hai con báo .
Hot search cũng đang đoán, còn bàn tán chuyện hóng hớt giữa trận đấu.
Tiêu đề giật gân, câu lượt xem đến mức nổ tung.
#Kiến Nguyệt Thư Phục#
#Kiến Nguyệt Là Cha Của Thú Nhân Hệ Thần Thoại#
#NgườiMẹBíẨnGiànhQuánQuân#
#TânSinhMạnhNhất#
#Đệ Tam Tịch Đang Nhìn Gì#
Để bảo vệ đời tư của cô, tin tức quá nhiều.
Tô Dương vẫn vui kìm .
Vui quá hóa buồn, bàn chân đá về , đập trúng chân bàn.
“Cốp” một tiếng.
Pháo hoa nổ vang.
Trên bục trao giải trận đấu, Tô Dương ở bậc cao nhất, giơ chiếc cúp lên.
Cô nở nụ rạng rỡ thật lớn với máy .
“Xin chào, đây là danh sách suất đến Núi Tuyết Lẫm Đông . Cô thể điền lượng và tên thú nhân mang theo mạng, thời gian từ tháng 10 năm nay đến tháng 2 năm .”
Tô Dương nhận tấm thư mời .
Bìa giấy cứng trắng như tuyết, in hình núi tuyết và bông tuyết, thôi thấy lạnh.
Con dấu thép của Liên Bang đó nổi lên, cô cầm nó bước xuống bục.
Được Tạ Lợi dắt tay, Tô Dương cúi đầu đường, đầu ngón tay miết theo hoa văn.
Tạ Lợi bỗng dừng .
“Bọn họ sắp , chúng chờ họ nhé?”
Những vị liệt phu giữ trinh tiết lưu mấy ngày cuối cùng cũng rời , cả hàng mặc đồ đen, trông cứ như góa chồng.
là , Tô Dương cũng thể yên tâm.
“Tạ Lợi.”
Hoàng đế gọi từ xa, Tạ Lợi nhúc nhích.
Tô Dương : “Mẹ tìm chắc chuyện, qua xem . Sau khi lớn lên còn gặp bà mà.”
Cô kiễng chân xoa đầu Mi Mi.
Tạ Lợi cúi đầu cho cô xoa: “Anh sẽ về ngay.”
Trước khi còn liếc Kiến Nguyệt đang lảng vảng gần đó một cái.
Kiến Nguyệt cau mày thanh minh: “Đừng , con của Thư Phục, cũng còn là cha nữa.”
Tô Dương: Giữ nụ .
“Còn vị Kiến Nguyệt nữa.”
Một bên cạnh hoàng đế tới, cầm hóa đơn : “Chi phí những công trình ngài hư thống kê xong, phiền ngài xác nhận thanh toán.”
Kiến Nguyệt như thấy.
Đối phương ho khẽ một tiếng, hạ giọng: “Ngài định quỵt nợ mặt Thuần Dưỡng Sư ? Làm sẽ để ấn tượng với đối phương đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-151-nhom-hau-cung.html.]
Lúc Kiến Nguyệt mới đầu.
Tô Dương nháy mắt hiệu, bèn khoanh tay hỏi: “Hóa đơn gì? Quỵt nợ gì? ghét nhất giữ chữ tín.”
Kiến Nguyệt vội : “ vô cùng giữ chữ tín.”
chỉ mang theo tiền xu, những tài sản khác đều ở biệt thự của , về lấy.
Càng càng giống bịa chuyện.
Tô Dương thấy đang khoác lác.
Để chứng minh tiền, Kiến Nguyệt bay về lấy.
Tô Dương thấy Tạ Lợi vẫn còn đang chuyện, vẻ nhất thời xong .
Cô nhắn cho một tin tự ôm cúp về khách sạn.
Dọc đường tâm trạng , cô khe khẽ ngân nga, cừu nhỏ nhảy nhót bên chân.
“Chúng cũng là giành hạng nhất đấy.”
Tô Dương xổm xuống, đầu kề đầu với cừu nhỏ, ôm cúp chụp ảnh selfie.
Vốn định gửi cho Ôn Vân Tụ, chuyện cố ý chọc cô còn tính sổ .
Tô Dương sợ ở bên ngoài xảy chuyện…… Người đều thú nhân đột phá khó như lên trời, đặc biệt là cấp bậc cao thế .
Cô sợ bỗng tin c.h.ế.t.
Suy nghĩ , cô vẫn gửi ảnh qua, nhưng chuyện với , thể hiện thái độ của .
Không bao lâu phát hiện Ôn Vân Tụ đổi ảnh đại diện thành tấm .
Lại một lát nữa, Vưu Tuyết nhắn tin.
【Ảnh đại diện mới của hội trưởng đáng yêu】
Tô Dương vẫn ý ngoài lời, đáp bằng sticker ôm mặt.
Đợi chuyển về Tát Tuyết, cún gọi điện lải nhải: “Dương Dương đáng yêu quá đáng yêu quá, tại Dương Dương gửi cho em…… Quả nhiên Dương Dương vẫn thích hội trưởng nhất.”
Vừa lẩm bẩm vẽ vòng tròn đất.
Tô Dương: “Được , gửi, ai cũng gửi.”
Cô dứt khoát lập một nhóm chat.
Lần ai cũng .
Tát Tuyết vẫy đuôi lưu ảnh xong.
Cái đuôi chầm chậm cụp xuống.
Ư…… Nhớ Dương Dương.
Tát Tuyết chạy tới tủ lấy một chiếc áo phông, thích thú ngửi tới ngửi lui.
Đây là quần áo Dương Dương từng mặc.
Quần áo của cô nhiều, chiếc mới mặc một .
Cún thật sự chịu nổi nỗi tương tư, nũng với Dương Dương nên mới xin chiếc áo .
Hàng mi bạc trắng run run, Tát Tuyết chui cả đầu trong áo, lập tức vui vẻ trở .
Ngay khi còn thè lưỡi l.i.ế.m thử.
Thì giọng em trai: “Được , thời gian ngoài chơi hôm nay kết thúc, việc.”
Tát Tuyết chịu ngẩng đầu, lầm bầm: “Thời gian ngoài chơi gì chứ, cho . Hôm nay rõ ràng là ngại trực tiếp xin Dương Dương ảnh nên mới để .”
Vưu Tuyết thản nhiên : “Anh nghĩ nhiều , thời gian ngoài cũng .”
Tát Tuyết: “Nói dối, cảm nhận .”
Vưu Tuyết coi như thấy, kiên quyết ngoài.
Tát Tuyết cuống lên: “Cậu nhớ cất áo của Dương Dương giúp .”
“Biết .”
Cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế , Vưu Tuyết thuận lợi tiếp quản ngẩng đầu lên.
Bị trai cọ cọ , còn hít phổi bao nhiêu , mùi hương vương áo thật nhạt, chỉ còn một chút ngọt ngào.
Vải mềm mịn, còn nắm đến nhăn nhúm.
Bàn tay đang cầm áo của Vưu Tuyết khựng , cẩn thận gấp gọn.
“Nếu cũng ngửi, thể cho mượn một . chỉ một thôi!”
Vưu Tuyết: “…… sẽ chuyện ngửi quần áo kiểu đó.”
Sau khi lập xong nhóm hậu cung, Tô Dương chần chừ lúc kéo .
Lâm Tốc, rốt cuộc nên cho đây.
Vừa nghĩ tới Lâm Tốc, thẻ từ vang “tít” một tiếng. Tô Dương còn đang nắm tay nắm cửa kịp mở, Lâm Tốc bên trong nhanh nhẹn lách .
Hắn thoăn thoắt lộn , Tô Dương chú ý thấy cánh tay dấu vết ăn mòn.
Cô còn kịp hỏi chuyện gì xảy , một cái miệng rắn dữ tợn thò giải thích nguyên nhân.
Lâm Tốc lùi hành lang, thở hổn hển : “Con rắn nhà cô đuổi như phát điên. chọc gì nó ?”