[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 153: Hắn Mới Là Người Bị Bỏ Lại

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Làm giống cái của !”

 

Rắn tiếng !

 

Niềm vui mừng của Tô Dương lộ hết mặt: “Anh ?”

 

Sau báo tuyết khai trí, rắn cũng tiếng !

 

Tô Dương vui mừng kiêu hãnh: “Tốt quá, nào, ngoan, thêm mấy câu . Nói theo : A…”

 

Dạ Quang: “Xì.”

 

“Không xì, là a!”

 

“Xì xì.”

 

“Chậc, Xì Xì là ai?”

 

“……”

 

Tuy mới chỉ hai câu, nhưng đây là một bước tiến lớn của lịch sử, một bước tiến lớn của rắn hoang nguyên thủy tiến hóa thành rắn hiện đại văn minh!

 

Cho đến khi khỏi hang, tâm trạng Tô Dương vẫn .

 

Dạ Quang mang theo lớp da rắn của , duy trì dáng nửa nửa rắn phía . Ra ngoài , dung mạo càng hiện rõ, da trắng mịn như trứng bóc vỏ, đường nét đến mức thể lọt top ba Đế Quốc.

 

Đẹp quá, Tô Dương quen: “Anh vẫn biến thành rắn .”

 

Từ lúc cô hang qua mười ngày, lâu lắm thấy mặt trời, Tô Dương nheo mắt giơ tay che nắng.

 

Trước mắt mờ mờ xuất hiện vài bóng .

 

“Mọi vẫn canh ở ngoài ?”

 

Tô Dương giơ tay, Tạ Lợi liền đưa tay nắm lấy, thấp giọng : “Cửu Phương Túc Giới Quần đảo Nam Dữ đưa .”

 

Tô Dương: “……Cái gì?”

 

Lâm Tốc nhảy từ cây xuống: “Trước đó ngoài giúp đòi nợ, gây một chút phiền phức, chụp lén truyền ảnh lên mạng, Đệ Tam Tịch phát hiện.”

 

“Bên họ đặt việc mạng, tên ngốc tự chui đầu lưới, chạy tới thuê cho .”

 

Lâm Tốc sờ cằm: “Lạ thật, mấy đó cũng theo kịp thời đại, bắt đầu dùng điện thoại ?”

 

Bây giờ lúc nghiên cứu họ dùng điện thoại , báo tuyết sắp kéo về phơi thành khô !

 

Tạ Lợi chuyện đuổi theo, nhưng đối phương rời khỏi lãnh thổ Đế Quốc.

 

Quần đảo Nam Dữ cách Đế Quốc mấy chục nghìn cây . Đừng mèo, chim bay qua cũng mất mấy ngày.

 

“Họ là giam giữ trái phép, thể lấy danh nghĩa Đế Quốc đưa Cửu Phương Túc Giới về ? Dù gì cũng là học sinh Đế Quốc.”

 

Lông mày Lâm Tốc ép xuống: “Rất phiền phức. Cô đám đó cố chấp đến mức nào .”

 

Loại chuyện liên quan đến ngoại giao thế , nghĩ cũng sẽ vòng vo đ.á.n.h thái cực, đến lúc chắc báo tuyết thành báo khô mất.

 

Tô Dương sắp xếp những tin tức .

 

Cân nhắc : “【Bất kỳ tiếp xúc mật nào nghi thức đều nghiêm cấm】. Vậy nếu với họ rằng và Cửu Phương Túc Giới cử hành nghi thức, là thú nhân của , họ quyền vượt qua để xử phạt thì ?”

 

“Dấu ấn ?” Lâm Tốc nhếch môi: “Không dấu ấn, thú nhân của cô. Huống chi nghi thức bên ngoài họ cũng công nhận.”

 

“Vậy qua đó đ.á.n.h dấu tại chỗ? Bên cho ngoài ? Chẳng địa vị cao ?”

 

Tô Dương ưỡn ngực: “ là Thuần Dưỡng Sư đấy! Cấp D! siêu mạnh! lệnh cho họ giao !”

 

Lâm Tốc cô, bật : “Cừu nhỏ kiêu ngạo. Được, cô cứ thử .”

 

Tô Dương lập tức lập kế hoạch: “Chúng xuất phát đến Quần đảo Nam Dữ ngay, giải cứu báo tuyết!”

 

-

 

Chuyện tới quá đột ngột, khi truyền đến tai Vưu Tuyết, nét bút của lệch khỏi trang giấy.

 

“Cô … rời khỏi học viện?”

 

Trong điện thoại, Tô Dương vẫn đang chỉ huy thú nhân thu dọn hành lý: “Giúp lấy chiếc áo .”

 

Giọng Tạ Lợi xa: “Mang thêm ít áo khoác , bên đó gió biển.”

 

Tô Dương đáp , che mic với : “Không cần lo, bọn sẽ về nhanh.”

 

Vưu Tuyết trấn tĩnh , phớt lờ tiếng ch.ó sủa của trai: “Được, qua ngay.”

 

Tô Dương buột miệng: “Ơ? Cậu cũng ?”

 

Cô vốn định dẫn theo.

 

Động tác lên của Vưu Tuyết khựng .

 

Tô Dương phát hiện câu nghĩa khác, giải thích: “Hội học sinh sắp xếp thời gian ? Lâm Tốc nhất đừng dẫn quá nhiều thú nhân, tưởng bận rời nên……”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-153-han-moi-la-nguoi-bi-bo-lai.html.]

Vậy để .

 

Nếu đổi thành trai thì ?

 

Vưu Tuyết cụp mắt: “Ừm, chỉ qua tiễn cô thôi.”

 

Hắn đặt bút xuống, đến ký túc xá.

 

Trong thời gian Tô Dương thi đấu, ký túc xá mới sửa xong và chuyển . Có đồ dùng sinh hoạt lấp đầy, lúc chuyện cuối cùng cũng còn tiếng vọng.

 

Việc chuyển nhà ở đây đều do một tay Vưu Tuyết lo liệu, những tới, căn nhà luôn quá yên tĩnh vì thiếu chủ nhân.

 

Hôm nay náo nhiệt hẳn lên, thấy ồn.

 

Vừa mở cửa, mùi hương của cô từ xa truyền thẳng tới chóp mũi.

 

Đậm hơn nhiều so với mùi còn vương quần áo.

 

Trước khi kịp sắp xếp suy nghĩ, tự động bước tới.

 

“Cậu tới .”

 

Giọng Tô Dương kéo Vưu Tuyết về thần.

 

nhận Vưu Tuyết đang thất thần.

 

Mặc bộ đồng phục đen thẳng thớm, cầu vai xám bạc và nút kim loại cổ ánh lên vẻ lạnh ánh sáng, Vưu Tuyết dùng đầu ngón tay đẩy gọng kính bạc, tự nhiên nắm lấy cổ tay đang buông bên cô.

 

Ánh mắt quét qua phòng.

 

Tạ Lợi và Lâm Tốc đang nhanh nhẹn gọn gàng xếp đồ. Ngoài cửa sổ, Dạ Quang cuộn bãi cỏ, há to miệng nuốt thức ăn.

 

Hắn lột da, đói, con cừu nhà ăn xử lý gấp đưa tới tươi thơm, nhưng giống cái cho ăn trong nhà.

 

Nuốt chửng cả con, bụng rắn phồng lên một cục lớn, cỏ tiêu hóa.

 

Tô Dương bên đó, cổ tay vẫn nắm, bèn giải thích đầu đuôi với Vưu Tuyết.

 

Nói xong trái : “Tát Tuyết ?”

 

Anh trai vẫn đang trong đầu.

 

Vưu Tuyết giữ thể diện cho nên thẳng, chỉ hỏi .

 

Tát Tuyết trời sập đất nứt, thút tha thút thít, gâu: “Sắp Dương Dương bỏ rơi ……”

 

Cảm xúc của trai vốn luôn dồi dào, nhưng lúc mãnh liệt đến mức Vưu Tuyết cũng cảm nhận sự hoảng sợ, cố giữ bình tĩnh: “Anh thì thôi.”

 

Vẫn , Tát Tuyết mới thấy mất mặt.

 

Hắn cả bụng lời , tiếp quản cơ thể còn kịp tháo kính “gâu” một tiếng òa , ôm chân Tô Dương: “Dương Dương đừng bỏ em!”

 

Vưu Tuyết thấy mất mặt, nhưng ngăn , lặng lẽ quan sát phản ứng của Tô Dương.

 

Tiếng vang trời, đến Dạ Quang cũng dọa ngẩng đầu.

 

Tô Dương vội cúi đỡ : “ bỏ mà.”

 

Cô lau mặt cho cún, thấy cả mắt lẫn chóp mũi đều đỏ, liền thật sự buồn.

 

Tô Dương chịu nổi cảnh cún ấm ức, dứt khoát xuống t.h.ả.m ôm : “ sẽ về nhanh. Không cho lý do, xe còn say xe nữa. Lần ngoài tàu mấy ngày, chịu nổi ?”

 

Tát Tuyết hít mũi, cọ lòng bàn tay cô, cố gượng : “Em chịu .”

 

Tai bật , Tô Dương bóp bóp.

 

Tát Tuyết ủ rũ, tự tưởng tượng chuyện gì, lúc ngẩng lên biểu cảm còn t.h.ả.m thiết hơn, dè dặt nhỏ giọng hỏi:

 

“Vậy khi chị trở về, em vẫn là cún chị thích nhất chứ?”

 

“Tất nhiên .”

 

Tô Dương lấy thư mời trong túi : “Ta-da~ xem lấy cái gì ! Đợi mùa đông sẽ dẫn tới đây du lịch miễn phí, thích ?”

 

Núi tuyết, nơi lạnh giá.

 

Tát Tuyết thích!

 

Hắn chút do dự gật đầu, đôi mắt sáng lấp lánh như nước rửa qua.

 

Dương Dương còn định dẫn núi tuyết, Dương Dương hề bỏ rơi .

 

“Cái giữ giúp .”

 

Đuôi Tát Tuyết cũng bật , vẫy đến mức hất vạt áo m.ô.n.g lên.

 

“Dương Dương thật.”

 

Hắn trân trọng ôm thư mời, hạnh phúc nheo mắt, với em trai.

 

ngay Dương Dương thích mà.”

 

 

Loading...