[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 154: Xin Người Rủ Lòng Thương

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

.

 

Cô thích .

 

Vưu Tuyết ở bên trong cơ thể, cảm nhận ấm từ bàn tay Tô Dương đặt đầu.

 

Bộ não nay luôn vận hành trật tự thể phân biệt, xử lý cảm xúc lúc .

 

Lồng n.g.ự.c chợt hẫng . Như giật mạnh khỏi tòa tháp trật tự tinh vi, đến nhịp thở cũng hụt mất một .

 

Vưu Tuyết nhắm mắt, chìm giấc ngủ.

 

Tát Tuyết đang bỗng ôm ngực, cau mặt lộ vẻ đau tim.

 

Tô Dương hỏi .

 

Hắn ghé tai : “Là cảm giác của Vưu Tuyết. Vưu Tuyết thông minh, nhưng hình như phân biệt cảm giác của , lúc nào cũng là của em. Thật là của cả hai bọn em.”

 

……

 

【Tát Tuyết con ngốc thế, đầu óc xoay

 

【Nhìn Vưu Tuyết thông minh bao】

 

【Giá mà con thông minh như Vưu Tuyết thì

 

……

 

【Vưu Tuyết con lạnh nhạt thế, con tình cảm

 

【Nhìn Tát Tuyết nhiệt tình bao】

 

【Giá mà con cởi mở như Tát Tuyết thì

 

……

 

Lần Vưu Tuyết ngủ bao lâu những tiếng hỗn loạn đ.á.n.h thức.

 

Hắn tỉnh trong cơ thể, lập tức tình hình bên ngoài, mà vẫn chìm trong giấc mơ .

 

Những giọng là của ai?

 

Hình như nhiều , nhưng ký ức.

 

Về quá khứ của , Tát Tuyết và Vưu Tuyết đều rõ lắm.

 

Họ đội tuần tra nhặt về ở biên giới Đế Quốc.

 

Sau khi tỉnh , ký ức của cả hai trống rỗng. Đế Quốc cho họ cơ hội học, Tát Tuyết vô tư vô lo, vui vẻ đồng ý học.

 

Vưu Tuyết từng nghĩ đến chuyện tìm hiểu quá khứ, nhưng nào cũng tiềm thức ngăn cản.

 

Đừng tìm, đừng truy cứu, cứ sống thật như thế .

 

Thế là bình an vô sự cho đến bây giờ.

 

“Vưu Tuyết tỉnh ?”

 

Trong lúc còn thất thần, tai bắt giọng Tô Dương: “ chuyện với Vưu Tuyết.”

 

“Được!” Anh trai hoạt bát đáp, xem tự dỗ xong.

 

Trước khi , còn l.i.ế.m lòng bàn tay Tô Dương.

 

Lòng bàn tay ngứa ngứa, Tô Dương trơ mắt biểu cảm của thanh niên đổi.

 

Cô tưởng Vưu Tuyết sẽ thu lưỡi , kiềm chế lau sạch cho cô.

 

cô đoán sai.

 

Da nếm là xúc cảm thuộc về cô. Vưu Tuyết khựng trong chớp mắt, nhưng rời .

 

Cách l.i.ế.m của trai chỉ khiến Tô Dương bật .

 

Hắn đổi sang một cách khác.

 

Răng c.ắ.n lấy một đoạn nhỏ đầu lưỡi đỏ thẫm, men theo mặt trong cánh tay lên. Đến khi cô vì cảm giác ấm nóng ướt át mà nhạy cảm co , Vưu Tuyết mới ngước mắt.

 

Đồng t.ử trắng bạc cô qua tròng kính, cảm xúc lắng sâu bên trong nhanh thu đáy mắt.

 

Đầu lưỡi mềm.

 

cảm giác hiện diện thể xem nhẹ.

 

Từ mặt trong cánh tay lên, lướt qua khuỷu tay bắp tay, cuối cùng dừng ở vai. Môi áp lên đó, thở ấm nóng lướt qua xương quai xanh khiến cơ thể cô khẽ run.

 

Sau đó, ngẩng đầu.

 

Đôi mắt ở ngay mặt.

 

Hơi thở rối, lồng n.g.ự.c phập phồng, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh tự chủ.

 

Chỉ đôi môi đỏ hơn bình thường một chút, ướt hơn một chút, khóe mắt cũng phớt một lớp đỏ mỏng.

 

“Tô Dương.”

 

Vưu Tuyết khẽ nhếch môi, nụ nhạt đến gần như thấy.

 

“Sau khi chuyện kết thúc, cô thể về sớm một chút ?”

 

Rốt cuộc vẫn thể giống trai.

 

cũng nhiều hơn.

 

Những trật tự, logic và khả năng tự kiểm soát mà luôn tự hào đều mất tác dụng mặt cô. Hắn chỉ khi đầu lưỡi trai l.i.ế.m qua lòng bàn tay cô, trong lòng dâng lên một thôi thúc từng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-154-xin-nguoi-ru-long-thuong.html.]

 

Hắn cũng .

 

Theo cách của riêng .

 

Vưu Tuyết tháo chiếc kính vướng víu xuống.

 

Không còn tròng kính che chắn, đôi mắt càng hiện rõ. Đuôi mắt xếch, lông mi dài, đường nét khuôn mặt càng rõ ràng, càng sắc sảo.

 

Lạ thật, rõ ràng vẫn là cùng một khuôn mặt, nhưng đổi chủ cơ thể thì cảm giác khác.

 

cũng sẽ nhớ cô. Khi rảnh cô thể trò chuyện với ? Với , công việc vẫn quan trọng đến mức chiếm bộ cuộc sống.”

 

Tô Dương đồng ý.

 

Vưu Tuyết hỏi: “Bây giờ thể hôn cô ?”

 

Đầu lưỡi lướt qua khe môi, mang tới một cơn tê rần.

 

Môi Vưu Tuyết mềm.

 

Hắn hé miệng.

 

……

 

Cùng lúc đó.

 

Quần đảo Nam Dữ.

 

Trước khi con tàu cập bến, từ xa thể thấy cảnh tượng quần đảo.

 

Mười mấy hòn đảo lớn nhỏ như những viên ngọc lục bảo rải mặt biển xanh biếc, đảo chính cao nhất, những đảo còn vây quanh như quần tinh chầu nguyệt.

 

“Đệ Tam Tịch, chúng sắp tới . Chuyện cần báo cho Thủ Tịch ?”

 

Giọng thuộc hạ truyền đến ngoài cửa phòng.

 

Bên trong, Đệ Tam Tịch thẳng lưng, hai tay đan đặt đầu gối.

 

“Tội nhân hối cải ?”

 

Thuộc hạ: “Không, vẫn luôn Thuần Dưỡng Sư.”

 

Đệ Tam Tịch kéo một nụ cay nghiệt lớp mạng che: “Kẻ bất trung bất khiết thể lọt mắt Thuần Dưỡng Sư. Hắn đang dối, đưa lên đây.”

 

Cửu Phương Túc Giới cùm trói cả tay lẫn chân, áp giải lên.

 

Trước đó, bắt quỳ trong khoang tàu sám hối.

 

Mấy ngày ăn gì, chỉ uống nước, đói đến mức vẻ mặt càng đờ đẫn.

 

Đệ Tam Tịch lạnh lùng , nghịch một cây roi dài đen tuyền.

 

Đầu ngón tay khẽ miết roi, thong thả xoay nó quanh lòng bàn tay.

 

“Y phục chỉnh tề, phô mặt ngoài, ngươi mất hết thể diện của chúng ! Bây giờ còn học dối.”

 

dối, Thuần Dưỡng Sư, hề tư thông khi mai mối.”

 

“Câm miệng!”

 

Đệ Tam Tịch đột ngột quất roi, tiếng roi xé gió, nện mạnh xuống mặt đất ngay đầu gối Cửu Phương Túc Giới.

 

“Thân thể thú nhân thuộc về Thuần Dưỡng Sư tương lai, cho nên cho dù ngươi dối, cũng sẽ đ.á.n.h ngươi.”

 

Ngón tay từ từ xoay chiếc nhẫn đá tím, Đệ Tam Tịch : “Sau khi về, tự khắc mặt trời sẽ thiêu đốt xác và linh hồn dơ bẩn của ngươi, ban cho sự thanh tẩy.”

 

“Bây giờ cho , ngươi ngoài bằng cách nào. Cửu Phương Lâm Tốc đang ở .”

 

Cửu Phương Túc Giới im thin thít.

 

“Ngươi tưởng bao che cho nó thì nó sẽ về cứu ngươi ? Không thể nào. Nếu mang họ 【Cửu Phương】, cả đời các ngươi đều tuân quy củ cho !”

 

“Đừng nghĩ tới chuyện trốn tránh tội nữa, á phụ của ngươi, Đệ Nhị Tịch, cũng vô cùng bất mãn với ngươi.”

 

Cửu Phương Túc Giới thất thần hồi lâu, bên ngoài vang lên tiếng tàu cập bến.

 

Lúc mới chậm chạp mở miệng: “Tính ông nóng nảy. Thuần Dưỡng Sư của , mất cân bằng nội tiết mới như .”

 

“Ông là lão độc nhịn đến phát điên, nên nội tiết mất cân bằng ?”

 

Con tàu rẽ nước, trong đôi mắt lạnh như băng của Đệ Tam Tịch cũng dâng lên nhiều cảm xúc hơn, xen lẫn giận dữ và mỉa mai.

 

Hắn tức đến ho sặc, vai lưng run nhẹ. Đôi môi lớp mạng che ửng lên một màu đỏ bệnh hoạn.

 

“Câm miệng! Khụ khụ… Thuần Dưỡng Sư! Khụ khụ…”

 

Hồi lâu mới miễn cưỡng bình tĩnh .

 

Đệ Tam Tịch nén giận lạnh: “Tốt nhất lúc chịu hình ngươi cũng giữ thái độ . Đưa xuống, tiếp nhận xét xử.”

 

Vung tay một cái, Cửu Phương Túc Giới liền kéo khỏi tàu.

 

Thú nhân xung quanh đều ăn mặc che mặt bằng sa mỏng, chợt thấy một khuôn mặt lộ ngoài đều chỉ trỏ bàn tán.

 

Đệ Tam Tịch xuống tàu, trở về hòn đảo của .

 

Cung điện rộng lớn, vắng lặng như c.h.ế.t. Những tấm gương phủ kín tường phản chiếu bóng .

 

Lúc Đệ Tam Tịch mới lượt tháo mũ sa, găng tay, cởi áo ngoài, quần…… cho đến khi còn mảnh vải.

 

Hắn đàn ông trần trụi trong gương, cúi đầu cầu nguyện.

 

“Thuần Dưỡng Sư của , thành tâm cầu xin gặp thứ ba của chúng , cầu xin rủ lòng thương thể mỹ .”

 

 

Loading...