[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 155: Cấp Bậc Đều Đổi Bằng Não
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Nhiều khu vực liên tiếp mưa nhỏ, nhiều ngày thấy mặt trời, chỉ hạnh phúc của cư dân thủ đô giảm……】
Lại là một ngày mưa dai dẳng.
Người đường che ô, bước chân vội vã, ai để ý bản tin bên đường.
Phát xong dự báo thời tiết, màn hình chuyển sang thời sự.
“Sau khi Thuần Dưỡng Sư Sở Toàn trị liệu, tinh thần của phần lớn thú nhân Hắc Tháp hồi phục, thể thả về nhà. Sở Toàn cũng cấp quyền tự do trong phạm vi hạn ngạch……”
“Bây giờ chúng sẽ phỏng vấn một nhà thú nhân, đồng thời cũng là quý cô Minh Văn Tâm, giành hạng ba Ngôi Sao Học Viện ……”
Bản tin bên trong vẫn đang liên hồi, Ân Thố chẳng lọt tai.
Hắn ôm con thỏ bông của , xổm bên đường.
Vừa một bụng tới đưa ô, đến gần thấy lồng n.g.ự.c m.á.u me đầm đìa của , thấy động tác vẫn ngừng cào cấu, sợ đến mức đầu bỏ chạy.
Xem chẳng bao lâu nữa đội tuần tra sẽ tới phong tỏa nơi .
Ân Thố hiểu tại lồng n.g.ự.c cứ như gió lùa, m.ó.c t.i.m xem, xem nó còn ở đó .
Đầu móng vuốt ấn dùng sức, vẫn nắm .
Trước mặt dừng một đôi giày da nữ.
Mới tinh, dính một chấm bùn.
Ân Thố ngẩng đầu, hạt m.á.u b.ắ.n lên mặt con búp bê.
Trái tim đầu ngón tay ấm nóng, ướt át, vẫn còn đập yếu.
Ân Thố nghiêng đầu, thản nhiên nghĩ:
Bóp nát luôn .
“Ân Thố.”
Người dừng mặt lên tiếng.
Giọng mảnh, Ân Thố đoán lẽ là phụ nữ.
Sở Toàn .
“Cậu đây cũng đợi Tô Dương.”
Ân Thố dựng một bên tai trụi lông lên, lúc mới ngẩng mặt.
Hắn rút những ngón tay đẫm m.á.u , để ý vung rơi một chuỗi hạt máu, chào: “Ồ, hàng xóm.”
Sở Toàn dịu dàng .
Những gì cô vô ích.
Ít nhất, Ân Thố nhận cô.
“Sáng nay , hình như cô đang thu dọn đồ chuẩn xa. Không định dẫn theo ?”
“Cô nhiều thật đấy, be.” Ân Thố hì hì, nghiêng đầu khổ não: “Có thể xa một chút , be? Mùi cô khó ngửi quá.”
Sở Toàn để ý những lời .
Ân Thố đúng là kẻ điên, nhưng ngốc. Vì cô thật:
“ từ lâu , Thuần Dưỡng Sư bình thường thể chấp nhận .”
“Ơ, cô từng câu ?”
Ân Thố nghĩ một lúc chợt vẻ ngạc nhiên: “Ơ, từng chuyện với cô ?”
Sở Toàn gật đầu: “Tất nhiên.”
“A… nhưng nhớ.”
“Không .” Sở Toàn : “ độ tương hợp giữa và Tô Dương cao, nhưng độ tương hợp thể đại diện cho tất cả. nhiều thú nhân, thể chịu tính cách của , cho nên hôm nay mời gia nhập chúng .”
Cô đưa tay về phía Ân Thố: “ dám đảm bảo, ngoài , sẽ còn ai chấp nhận .”
-
“Không bỏ sót thứ gì.”
Vưu Tuyết giúp kiểm tra hành lý, nhanh chóng đặt vé tàu, vẫn còn dặn dò những điều cần chú ý.
“Tuyến đường an và mất ít thời gian nhất, để t.h.u.ố.c say tàu và……”
Hắn giờ chuyện chú trọng hiệu suất, đây là đầu Tô Dương nhiều đến .
Cô lén dịch tới phía , khẽ móc ngón tay .
Vưu Tuyết đẩy kính, che vẻ dịu dàng trong mắt.
Hắn nắm tay cô, khi tiễn cô lên tàu còn hạ giọng dặn: “Rảnh thì gọi cho .”
Tô Dương kiễng chân hôn má .
Khóe miệng Vưu Tuyết kéo lên.
Tô Dương cúi hôn chóp mũi tinh thần thể Tát Tuyết.
Cún nhe răng .
Đợi Tô Dương lên tàu, còn thấy bóng cô, đuôi Tát Tuyết mới ngừng vẫy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-155-cap-bac-deu-doi-bang-nao.html.]
Tát Tuyết rên ư ử con tàu khởi động rời xa, cuống cuồng tới lui bờ.
Cuối cùng kìm , cô cũng nhảy theo xuống nước.
“Ùm”, “ùm”, liên tiếp hai tiếng.
Một tiếng là chó, tiếng còn là?
Vưu Tuyết kìm mà liếc sang.
Ở đây còn tên ngốc thứ hai ?
Đến khi rõ là ai, chẳng thấy lạ nữa.
“Thư Phục, ùng ục…… Thư Phục, ùng ục……”
Anh trai bơi chó: “Ư ư ư.”
Kiến Nguyệt chìm xuống đáy: “Ùng ục.”
Vưu Tuyết: “……”
Không lên cấp 3S lẽ cũng là chuyện .
Hiện tại xem , cấp bậc đều đổi bằng não.
Hắn chụp ảnh gửi cho Tô Dương.
Nhìn sticker cô trả lời, chẳng hiểu trong lòng cũng nảy thôi thúc đuổi theo.
Không, quá ngốc.
Vưu Tuyết cất điện thoại.
Hắn sẽ chuyện ngốc nghếch như .
Còn tàu, nhận Tô Dương cứ ngoài cửa sổ, Lâm Tốc hỏi: “Nhìn gì , khó chịu , uống t.h.u.ố.c ?”
Tô Dương lắc đầu. Tàu chạy xa, còn thấy cảnh bên bờ.
Cô rời mắt: “Anh kể thêm cho về bên đó . Biết nhiều một chút, cũng dễ tìm cách ứng phó cho đúng.”
Phòng Vưu Tuyết đặt là hạng sang nhất, vốn khác đặt , là trả thêm tiền mới lấy .
Phòng lớn, cũng rung lắc mấy.
Tô Dương sofa ghi chép.
Tạ Lợi mang cốc tới, Lâm Tốc rót nước ấm, :
“Thú nhân Quần đảo Nam Dữ tìm Thuần Dưỡng Sư dựa cảm giác.
Họ tin rằng khi gặp yêu, cơ thể sẽ bước thẳng kỳ cầu ngẫu. Đó là biểu hiện của sự yêu thích theo bản năng.
Nếu còn thể tiếp tục gặp , còn cơ hội gặp mặt thứ hai, chứng minh đó là sự dẫn dắt của mệnh.
Nếu Thuần Dưỡng Sư cũng hấp dẫn mà chủ động đến gần thú nhân, chứng minh bọn họ trời sinh tương hợp.
Ba điều kiện đồng thời thỏa mãn, chính là tương hợp một trăm phần trăm, thể chuẩn cầu hôn.”
“Cho nên nếu hỏi chuyện cô với Cửu Phương Túc Giới, cô cứ theo quy trình .”
Lâm Tốc xòe hai tay: “ Cửu Phương Túc Giới phối hợp thì dám đảm bảo.”
Tô Dương thấy báo tuyết chẳng hiểu gì.
Nghĩ tới báo tuyết khô, Lâm Tốc ung dung tự tại, Tô Dương hỏi: “Anh thật sự định với bọn ? Chẳng thế là tự chui đầu lưới ?”
“ cũng Thuần Dưỡng Sư, sợ gì.”
Nghe , đầu ngón tay Lâm Tốc thản nhiên gõ nhẹ mép cốc, môi nhếch lên thành nụ như như .
Hắn ngả , cả chìm sofa mềm, tư thế lười nhác tùy ý, đôi đồng t.ử dọc nheo .
Đầu ngón tay nhẹ vuốt cằm, giọng thong thả thêm một câu.
“Trừ khi Thuần Dưỡng Sư nhận, cũng hết cách, chỉ thể bắt về chịu phạt. Ai bảo trao cả lẫn lòng, như báo tuyết, Thuần Dưỡng Sư thương yêu chứ.”
Tô Dương thấy trong mắt một chút chua chát phức tạp, nhưng nhanh vẻ đùa cợt ngông nghênh che lấp.
……Cái ánh mắt phức tạp, từng tầng từng lớp thế !
Tô Dương siết chặt cốc nước.
Không hổ là tuyển thủ chuyên nghiệp!
Lâm Tốc thấy vẻ hai mắt sáng lên của cô, kín đáo cau mày.
……Cô phản ứng kiểu gì ?
Tô Dương nghiêng tới: “ thấy…”
Lâm Tốc nghiêng tai: “Cô thấy?”
Tô Dương phấn khích: “Anh cân nhắc debut ? thấy sẽ nổi đấy!”
“Phụt… khụ khụ!”
Tạ Lợi lịch sự che miệng, giả vờ ho hai tiếng vụng về để che tiếng bật .
Lâm Tốc liếc một cái, xuống với vẻ bất cần: “Không, cân nhắc. sợ debut, tất cả đều yêu , thì lấy.”