[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 156: Dù Sao Cũng Phải Cho Tôi Cơ Hội Thể Hiện Chứ

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Í…”

 

Nghe câu , Tô Dương lập tức ngửa , dùng hành động thể hiện sự ghét bỏ.

 

nếu cô thích minh tinh thì cũng một đấy.”

 

Khớp ngón tay Lâm Tốc gõ lên bàn hai cái: “Thú nhân cuối cùng cô ghép đôi ở Đế Quốc, ở quê chẳng là một đại minh tinh .”

 

Nói thật, nhắc thì Tô Dương cũng sắp quên mất .

 

Tạ Lợi ngừng ho, phụ họa: “Khóa học khép kín còn kết thúc, chắc sang năm cô mới gặp .”

 

Đến lúc thì muộn mất .

 

Tô Dương lẩm bẩm: “ thích minh tinh, thích tiền.”

 

Bị con tàu lắc nhịp nhàng đến chóng mặt, cô lên: “ choáng, một lát”, đôi chân bủn rủn chuyển tới giường.

 

“Uống chút t.h.u.ố.c nhé?”

 

Lâm Tốc mang t.h.u.ố.c tới, Tô Dương từ chối. Đây là đầu cô loại tàu , cũng mới thể say tàu.

 

dậy định nhận, Lâm Tốc đưa thẳng đến bên miệng: “Rửa tay .”

 

Tô Dương một cái.

 

Lâm Tốc cong môi: “Biết cô đồng ý cho thú nhân của cô, dù cũng cho cơ hội thể hiện chứ.”

 

Tô Dương còn thể gì, đành cúi xuống uống t.h.u.ố.c ngay từ tay .

 

Ánh mắt liếc xuống.

 

Tạ Lợi cúi đầu sửa chăn ở chân cô, như thể chú ý bên .

 

chỗ đó phẳng phiu lắm .

 

-

 

Cơn say tàu tới hùng hổ.

 

Lúc lên tàu còn nhảy nhót tung tăng, lên thì thoi thóp xác.

 

Để Tô Dương chuyển sự chú ý, giữ tâm trạng thoải mái.

 

Ngoài rắn ngoan ngoãn cho vuốt, Tạ Lợi cũng biến thành mèo con, mặc cô hít vò.

 

Cả một đại gia đình, cuối cùng đều dựa Lâm Tốc chăm sóc.

 

Khi Tô Dương thích đồ ăn tàu, còn chẳng chẳng rằng buộc tạp dề, thẳng bếp.

 

Da ngăm, n.g.ự.c lớn, m.ô.n.g cong, chân dài, thế mà đeo tạp dề, độ tương phản đúng là bao nhiêu cũng chán.

 

Tô Dương thấy tinh thần lên nhiều, cừu nhỏ cũng sức chống chân chui chơi.

 

Hai hôm nó còn ủ rũ vì say tàu, tinh thần thể báo đen cứ vòng quanh, trông thè lưỡi l.i.ế.m trán cừu nhỏ.

 

“Ăn cơm.”

 

Lâm Tốc bưng đĩa , tay nghề của cũng , Tô Dương thích ăn.

 

Lâm Tốc bên cạnh, vắt chân .

 

Bị quá lâu, Tô Dương mới ngậm thìa đầu.

 

Lâm Tốc tự nhiên mở chủ đề: “Trên đảo, cần đề phòng nhất là ba vị đầu bảng, họ là chủ trì chính. Thủ Tịch thuộc hệ thần thoại, thú nhân 3S, ai rõ tuổi, từng lộ diện.”

 

Tô Dương tò mò: “Thần bí ? Thật sự tồn tại ?”

 

“Có. Sự hiện diện của ngài mạnh. Chỉ cần là thú nhân, ai cảm nhận .”

 

Nghe thì vẻ lợi hại, nhưng trong trí tưởng tượng bay xa của Tô Dương, vị Thủ Tịch chính là một ông lão râu dài chạm đất, gần đất xa trời.

 

“Đệ Nhị Tịch……”

 

Nhắc tới vị , Lâm Tốc vò tóc, dường như nên sắp xếp lời thế nào.

 

“Cấp 3S. Người khó , tóm ông là á phụ của Cửu Phương Túc Giới, gặp cô sẽ .”

 

Tô Dương hiểu lắm cách xếp thứ tự của họ.

 

Á phụ của Cửu Phương Túc Giới là Đệ Nhị Tịch, á phụ của Lâm Tốc là Đệ Tam Tịch, Cửu Phương Túc Giới gọi Lâm Tốc là .

 

Nhìn kiểu nào thứ tự cũng đúng mà.

 

Nghe cô hỏi, Lâm Tốc : “Vì học dở, nào cũng rớt môn nghiệp nổi. Cho dù á phụ của là Thủ Tịch, vẫn xếp .”

 

“Anh còn đắc ý ghê.”

 

Tô Dương ý hỏi: “Anh là trai tân cấp mấy?”

 

Lâm Tốc tiếp lời: “Ăn cơm.”

 

Vốn cũng tò mò lắm, nhưng càng giấu giấu giếm giếm, Tô Dương càng .

 

Cơm cũng ăn, tàu cũng say nữa, cô dịch m.ô.n.g qua, huých vai : “Nói mà, mà.”

 

Ban đầu Lâm Tốc còn xoay cho cô chạm, miệng đừng đụng , ngả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-156-du-sao-cung-phai-cho-toi-co-hoi-the-hien-chu.html.]

 

cũng chẳng né xa, đến ghế còn nhích.

 

“Được , cho cô.”

 

Hai quậy một hồi cơm sắp nguội, Lâm Tốc giữ vai cô : “Cô ăn xong .”

 

Đợi Tô Dương ăn xong, đầy mong chờ sang.

 

Lâm Tốc dậy, co ngón tay.

 

Nhẹ tênh búng trán cô một cái.

 

Hắn bưng đĩa luôn, ném hai chữ: “Tự đoán.”

 

Tô Dương phồng má.

 

Cừu nhỏ: (Khó chịu) Bới móng! Lấy đà! Nhảy! Húc m.ô.n.g !

 

Vưu Tuyết đặt tổng cộng ba phòng, Tô Dương thấy cần thiết, mèo và rắn đều ngủ với cô, nhiều nhất chỉ cần cho Lâm Tốc một phòng riêng.

 

tối ngày thứ hai lên tàu, cô thật lòng cảm thán Vưu Tuyết sáng suốt.

 

Sau lột da , Dạ Quang chịu duy trì thú hình nữa. Có lẽ bản năng cũng hiểu một đạo lý:

 

Làm rắn, Tô Dương sẽ nuôi như rắn.

 

Hắn vĩnh viễn giành quyền giao phối.

 

bước kỳ giao phối.

 

Ban ngày khoang tàu rung lắc khiến chóng mặt, ban đêm sự rung lắc biến thành chiếc nôi.

 

Ban ngày Tô Dương ngủ nhiều nên vốn buồn ngủ, nhưng nhắm mắt cảm nhận sóng nước chuyển động, ý thức dần chìm mơ màng.

 

Trong cơn mơ màng, cô phát hiện điều khác thường bên tay.

 

Rắn thích cành cây ấm, khi ngủ trong bể, cơ bản đều cuộn tay Tô Dương. Vì yên tĩnh, cảm giác quen ban đầu qua , Tô Dương cũng từ từ thích ứng.

 

hôm nay vẻ bồn chồn.

 

Vảy sột soạt từ từ di chuyển, từng vòng nhỏ siết sát cẳng tay cô. Trong quá trình , con rắn vốn thu nhỏ bằng chiều dài chiếc đũa từ từ duỗi thẳng, chẳng mấy chốc dài hơn cánh tay Tô Dương.

 

Đầu rắn gác lên vai Tô Dương, thè lưỡi bắt mùi.

 

Ngoài giống cái, nơi còn khác.

 

“Xì!”

 

Ngay khoảnh khắc Dạ Quang thị uy, Tạ Lợi bật dậy tránh khỏi đòn tấn công.

 

Mèo con xù lông giường, đôi mắt phát sáng trong bóng tối.

 

Hắn Dạ Quang.

 

Rắn dùng đuôi quây Tô Dương , dựng lên, ngừng xua đuổi .

 

Tô Dương đ.á.n.h thức nhưng dậy nổi, chỉ ngẩng đầu: “Sao ?”

 

“Xì.”

 

Rắn đầu cúi xuống, đầu lưỡi chạm chóp mũi Tô Dương.

 

Sau đó cơ thể vặn vẹo, nửa hóa thành .

 

“Con đực, !”

 

Giọng Lâm Tốc phòng bên thấy, sang gõ cửa.

 

Vừa tình hình, hiểu.

 

Tình trạng của Dạ Quang vẻ nghiêm trọng. Hắn cho Tạ Lợi Lâm Tốc tới gần Tô Dương, dần biến thành cho phép họ ở trong căn phòng .

 

Trông khó chịu, chóp đuôi cứ run liên tục.

 

“Kỳ phát tình năm đầu trưởng thành cố nhịn cho qua, năm nay phát tình, tình trạng sẽ dội ngược gấp bội.”

 

Bị đuổi khỏi phòng, Lâm Tốc ngoài cửa : “Trước khi xuống tàu, nhất định kết thúc kỳ phát tình. Hành vi thế đảo chỉ bất lịch sự mà còn phạm pháp, sẽ trục xuất.”

 

Trong lúc , Dạ Quang vẫn liên tục nhảy qua nhảy giữa 【hung dữ với con đực】 và 【dính lấy giống cái】.

 

Tô Dương ôm con trăn nặng trĩu, miễn cưỡng dậy trong vòng đuôi rắn.

 

. Mọi ngoài .”

 

Lâm Tốc khựng : “Cô định đ.á.n.h dấu ? Không để dành tinh thần lực đ.á.n.h dấu Cửu Phương Túc Giới ?”

 

Lòng bàn tay mu bàn tay đều là động vật nhỏ đáng yêu.

 

Tô Dương vò khuôn mặt tinh xảo của Dạ Quang.

 

Hắn đặt cằm lòng bàn tay cô, chớp mắt cô.

 

Tô Dương cảm nhận tinh thần lực hiện tại của , trầm ngâm suy nghĩ.

 

“Thật thấy, bây giờ thể đ.á.n.h dấu hai cùng lúc.”

 

 

Loading...