[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 164: Hy Vọng Vị Thủ Tịch Kia Đừng Để Ý Đến Họ
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đệ Tam Tịch tức đến bật , xong ho sặc một hồi.
Ho đến lồng n.g.ự.c rung lên, lửa giận bốc cao, tự đuổi theo, đồng thời cưỡng chế hạ lệnh.
【Không tuân theo sẽ loại khỏi hàng trai tân cấp một】
Thân thể thú nhân sa đen khẽ chấn động, bỗng tăng tốc, với Tô Dương:
“Xin Thuần Dưỡng Sư, chúng đưa về. Cho dù dấu ấn cũng kiểm tra mới tính.”
Tô Dương đầu trừng Đệ Tam Tịch.
Bị trừng, Đệ Tam Tịch chột , bỗng quỳ xuống nhận .
nhanh nhớ đây Thuần Dưỡng Sư của , Vua Sừng Cừu.
Dù tính cách hai giống, khí tức khác .
Tinh thần thể của Vua Sừng Cừu cũng cừu, mà là heo rừng con đáng yêu nhất thế giới.
Tô Dương trợn một cái trắng mắt thật to với kẻ địch. Nếu còn khả năng thương lượng hòa bình, hôm nay cô nhất định dẫn báo tuyết .
“Đông Cứng Tinh Thần.”
Trong mắt Cửu Phương Túc Giới lóe sáng, tạm thời ngăn đám sa đen tới gần.
Cừu nhỏ cũng đầu gầm gừ kiểu cừu dữ với Đệ Tam Tịch, Đệ Tam Tịch khó khăn lắm mới dừng chân.
Hắn dám tới gần con cừu , liên tục lùi tránh cú húc.
Nhân lúc , Tô Dương thấy thú nhân cúi chào và chiếc xe điện ba bánh .
Xe !
Cô nhảy phắt lên: “Cho mượn nhé, cảm ơn!”
Không đợi trả lời, Tô Dương hét: “Cửu Phương Túc Giới, lên xe!”
Báo tuyết tiếng định vị, một cục to đùng nhảy , bánh xe cũng lún xuống. Tô Dương vội nắm chắc tay lái điều khiển hướng xe.
Cừu nhỏ đầu khoe đôi sừng nhỏ với Đệ Tam Tịch để thị uy, cũng “be be be” leo lên xe.
“Ngồi vững! Cất cánh…!”
Tô Dương vặn ga hết cỡ, xe ba bánh điện “phành phạch phành phạch” chạy .
Nhiều thú nhân cấp cao thế mà đuổi kịp họ, trơ mắt chiếc xe biến mất, Đệ Tam Tịch tức giận chửi:
“Đồ vô dụng.”
“Phì.”
Sau lưng vang tiếng khẽ, Đệ Tam Tịch càng giận: “Chẳng ông nhúng tay , thả ?!”
Đệ Nhị Tịch thong thả tới, lưng là vô thú nhân sa trắng.
“ mà, nhúng tay.”
Cho nên mặc Cửu Phương Túc Giới nhốt, cũng mặc Tô Dương đưa .
Đều liên quan đến .
Đệ Nhị Tịch tủm tỉm: “ là đứa trẻ hoạt bát, còn đáng yêu. Đến loại xe cũng lái, thật thông minh.”
Chỉ một thói quen nho nhỏ.
Sao thể kén ăn chứ. Như cơ thể hấp thu dinh dưỡng cân bằng.
Người nhà cô dạy ?
Nếu một đứa trẻ thế , chắc chắn sẽ nuôi dạy thật .
Để cô ngủ trong túi nuôi con của .
Đệ Nhị Tịch cau mày.
Thú nhân đang tỉa cành vội chạy tới báo: “Không thể chạy quá nhanh, phanh xe nhạy lắm…”
“Cái gì?!”
Giọng Đệ Tam Tịch cao vút: “Đồ phế vật, đến xe các ngươi cũng sửa! Mau đuổi theo cô !”
-
Tô Dương lái xe, cừu nhỏ ghế bên cạnh hóng gió, nhảy l.i.ế.m trán báo tuyết.
Báo tuyết trong thùng xe, bẹp thành cái bánh tròn, mặc cừu nhỏ chạy tới chạy lui an ủi.
Hắn lén hít mũi.
Bụng càng đói, dày nóng rát, cứ “ọc ọc” lớn tiếng phản đối.
Nước miếng báo tuyết sắp chảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-164-hy-vong-vi-thu-tich-kia-dung-de-y-den-ho.html.]
Dù vẫn thèm ăn, ăn cừu nhỏ.
Tô Dương đầu bảo cừu đừng l.i.ế.m nữa: “Mày thế tao lái .”
“Be!”
“Này, còn cãi…… đừng l.i.ế.m nữa, họ đuổi tới !”
Qua gương chiếu hậu thấy sa đen, rõ ràng trông nhanh, cách rút ngắn chóng mặt.
Xe ba bánh điện phát tiếng rền chịu nổi tải, lòng bàn tay Tô Dương toát mồ hôi vì cuống: “Anh cả ơi, xe nên bảo dưỡng !”
Đám thú nhân phía đuổi theo hét gì đó, nhưng ngược gió nên Tô Dương rõ.
“Họ đang hét gì ?”
Vừa dứt lời, phía xuất hiện khúc cua gấp.
Đồng t.ử Tô Dương rung mạnh, vội đạp phanh.
“Ơ? Sao phản ứng?”
Không kịp nữa, xe ba bánh điện drift qua cua theo một góc cực kỳ quái dị. Báo tuyết và cừu nhỏ trong thùng hất dính , hai con cuộn thành một cục lăn tới lăn lui.
“Be be be be be!”
Báo tuyết ngậm gáy cừu nhỏ, nhét nó xuống n.g.ự.c đè .
Thấy đám đuổi sát buông, còn sa trắng gia nhập, Tô Dương nghiến răng, lao thẳng từ con đường rợp cây rừng.
Cô như ruồi mất đầu đ.â.m lung tung, đầu với cừu: “Mày xem bản đồ !”
Đệ Nhị Tịch và Đệ Tam Tịch giống Hắc Bạch Vô Thường, chân chạm đất lướt . Trong rừng tối càng giống tới đòi mạng.
Tô Dương sợ, Tô Dương tăng tốc.
Tô Dương lao lên cầu.
Và vì chạy quá nhanh, rõ tấm biển 【Đảo Số Một, Nghiêm Cấm Đi Vào】 lướt qua.
Bị uy áp lãnh địa ép , Đệ Nhị Tịch và Đệ Tam Tịch đều dừng chân.
“Sao cô chạy đó?!”
Nhóm sa trắng và sa đen phía đáp xuống, dám tới quá gần, chỉ xa.
Đệ Tam Tịch bước nhanh hai bước: “Thủ Tịch thích khác quấy rầy. đưa cô . Hôm qua ông tới, tâm trạng Thủ Tịch thế nào?”
Đệ Nhị Tịch: “Không gặp.”
Hôm qua tới đây cũng nữa.
Hai qua lớp mạng che.
Mái tóc dài tím sẫm như thác đổ xuống vai, đuôi tóc cong, càng gương mặt trắng lạnh bệnh tật của Đệ Tam Tịch còn chút máu.
Người là do đuổi , nghĩa vụ đưa nguyên vẹn.
Đệ Tam Tịch nghiến răng bước tới. Cảm giác nghẹt thở lặng lẽ tràn từ sâu trong đảo, cơ thể đột ngột trĩu xuống, trong cổ họng nén một tràng ho nhỏ.
Khóe mắt thấy bóng trắng bên cạnh lay động.
“Khụ khụ… ông cũng ?”
Da Đệ Nhị Tịch nổi lớp trắng như sương, đường nét dần nhạt , đầu ngón tay trong suốt tiên, như sắp hòa ánh sáng. Giọng cũng nhạt đến gần như .
“Đứa trẻ nghịch ngợm, Thủ Tịch chắc sẽ tức giận vì chuyện .”
-
Xe ba bánh điện như ngựa điên tuột cương, vượt cầu tiếp tục đ.â.m ngang đ.â.m dọc giữa rừng nối liền. Thấy sắp lao thẳng xuống hồ, Tô Dương nhắm chuẩn bãi cỏ hét: “Một hai ba, nhảy!”
May mà cô từng học kỹ thuật ngã, co bảo vệ nội tạng. còn chạm đất, cổ áo ngậm giữa trung.
Hơi thở báo tuyết phả lên cổ cô, ấm nóng.
Tô Dương nghĩ chỉ là mũi khô, “ùm” một tiếng. Xe ba bánh kéo theo vệt bánh sâu, đập xuống hồ b.ắ.n bọt nước thật lớn.
Xung quanh tiếng chim chóc kinh động bay lên, yên tĩnh quá mức.
Báo tuyết nhả cô, để m.ô.n.g cô chạm đất. Hắn đổi hẳn vẻ nhàn nhã đó, lông dựng lên như gặp thiên địch, tới lui ngừng.
Cừu nhỏ thò đầu, dùng móng hiệu “be be” mách rằng bản đồ nơi .
“Biết . Đây thể là…… đảo của Đệ Nhất Tịch.”
Tô Dương quyết định ngay: “Chúng tìm đường xem vòng sang phía khác .”
Nghe bụng kêu lớn, bổ sung: “Tiện thể tìm chút đồ ăn.”
Không phát hiện gần như thể, chỉ hy vọng vị Thủ Tịch đừng để ý tới họ.