[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 166: Bây Giờ Hắn Chỉ Đành Chăm Sóc Đứa Trẻ Cho Tốt
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi , gương mặt Đệ Tam Tịch chỉ cách cô một mét, nhưng một phần tư nén hương , Đệ Tam Tịch sẽ bỏ qua cho cô, bởi Tô Dương quyết định dối một câu.
Tuy từ nhỏ đến lớn cô chẳng mấy khi dối, nhưng cô cảm thấy logic hảo, thể thử một phen.
Tô Dương: “…… là bà mối. Xem mặt xong sẽ giới thiệu Thuần Dưỡng Sư cho ông.”
rõ ràng, lời dối hảo thất bại.
Đệ Tam Tịch tin, còn cho rằng ô uế, nhất quyết đuổi theo cô, miệng lải nhải những lời khó hiểu.
“Không thể nào, thể nào…… Toàn bộ thể xác lẫn tâm hồn của đều thuộc về …… hỏi bao giờ mới gặp , sẽ vén khăn trùm đầu của , lột quần nữa…… Chẳng lẽ là cô? Không đúng, đúng!”
Có vẻ điên thật .
Tô Dương đến báo tuyết cũng chẳng lo nổi nữa, cô thật sự chịu thua. Cô cái thể chất gì thế , gặp kẻ bệnh thần kinh thì cũng là điên, bình thường chẳng mấy ai.
Xin ông trời ban cho cô một bình thường mà.
Phía một tòa nhà, Tô Dương dễ dàng bật lên, giẫm cành cây nhô gần đó thoăn thoắt trèo lên mái, pháp nhẹ bẫng khác thường.
Ơ? Khả năng bật nhảy và leo trèo của cô hình như mạnh hơn ?
Tòa nhà kiểu cũ mái ngói xanh tường gạch đỏ lâu năm tu sửa, ngói giẫm lên kêu lạo xạo.
Một cụm dinh thự cổ rộng lớn, xa hoa tinh xảo vây thành sân tứ hợp hình vuông, mặt sân lát gạch xanh ngay ngắn bằng phẳng.
Tòa nhà lớn nhất chính giữa loang lổ bong sơn. Mặt trời giữa trưa chỉ đổ bóng xuống phía công trình, cửa sổ đóng kín tối mờ, bên trong im ắng.
Trong lúc bật nhảy, Tô Dương đầu , một đôi mắt tím sẫm ở ngay mặt.
Bị gương mặt đàn ông bất ngờ áp sát giật , Tô Dương theo phản xạ vung một cú đấm!
lúc mặt Đệ Tam Tịch đ.ấ.m lệch sang một bên, viên ngói chân cô cũng rắc một tiếng gãy đôi chính giữa.
Đệ Tam Tịch kịp kinh ngạc vì đầu tiên đ.ấ.m mặt vươn tay định kéo cô .
Đầu ngón tay chỉ sượt qua vạt áo cô. Đệ Tam Tịch thấy bóng đang tĩnh tọa trong phòng, vẻ mặt lập tức đổi hẳn.
Thủ Tịch……!
Ngói vỡ rơi lộp bộp.
Tô Dương giẫm hỏng mái nhà , rơi thẳng qua cái lỗ xuống nhưng chẳng hề hấn gì.
Bởi cô phát hiện rơi trúng một kẻ xui xẻo.
Không là Đệ Nhất Tịch đấy chứ??
Ý nghĩ lóe lên, cô thấy khó tin.
Thú nhân mạnh đến thể im cho cô rơi trúng ?
Người bên ấm, cô đè như thế cũng chẳng phản ứng.
Lông tơ Tô Dương dựng .
Không lẽ…… đây là c.h.ế.t?
Vị trí cô rơi xuống khéo, vặn hai chân đang xếp bằng của đối phương. Vải áo lạnh và trơn, áp má cô.
Đùi dường như vẫn còn đàn hồi, nhưng cô chẳng tâm trí mà cảm nhận thêm, lập tức bật dậy như lửa đốt mông, vội thanh minh: “Người do đập c.h.ế.t .”
Đệ Tam Tịch: “Suỵt!!! Im lặng.”
Cửa mở từ bên ngoài, Đệ Nhị Tịch cố tình hạ nhẹ động tác, thong thả bước .
“Ngoan nào, chúng ngoài, đừng quấy rầy ngài .”
Hắn tiến gần, mùi hương pha lẫn biển càng rõ rệt. Trước khi Tô Dương kịp mở miệng, ngón tay đeo găng đặt lên môi cô.
“Suỵt, hứa với cô, báo tuyết của cô sẽ .”
Sau khi rời khỏi cụm kiến trúc , Tô Dương đằng chân lân đằng đầu: “Thật còn một con báo đen nữa, các ông cũng thả nhé. Nhiều thú nhân như , thiếu cũng chẳng . Hãy thuận theo thiên tính, để một động vật hoang dã tự do tự tại .”
Đệ Tam Tịch lơ đãng trả lời. Hắn vốn quen để lộ mặt ngoài, gió thổi tới bắt đầu ho.
Tô Dương sợ mắc bệnh gì lây sang , lập tức dịch hẳn xa một chút, cố ý để lộ thái độ thật rõ.
Hai má Đệ Tam Tịch ửng đỏ, mắt phủ một tầng nước. Hắn cô, nhưng chạm mắt lập tức đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-166-bay-gio-han-chi-danh-cham-soc-dua-tre-cho-tot.html.]
Tại tim đập dữ dội như thế?
Hơi thở nóng lên, cơ thể tự động bước kỳ phát tình.
Không đúng, thể phản bội yêu.
Đầu óc rối bời, Đệ Tam Tịch chẳng còn tâm trí lo chuyện khác, vội đội mũ trùm rèm rời , bóng lưng loạng choạng.
Vừa trở về cung điện của , liền cởi sạch quần áo, quỳ gương sám hối.
“ với , Vua Sừng Cừu của ……”
-
“Hắt xì!”
Trên đường trở về, Tô Dương hắt một cái.
Lập tức thu hút sự chú ý của Đệ Nhị Tịch, hoặc đúng hơn, sự chú ý của vốn vẫn luôn đặt cô.
“Bị lạnh nên ốm ?”
Giọng Đệ Nhị Tịch đầy quan tâm. Thấy Tô Dương xoa mũi, trầm ngâm cởi áo ngoài khoác lên Tô Dương.
Bị chiếc áo mang mùi của bao bọc, da đầu Tô Dương tê rần, cô liên tục lùi tránh .
“Không cần, lạnh.”
“ cô đang hắt .” Đệ Nhị Tịch trìu mến : “Hay là dọa sợ ?”
“Đừng lo, , sẽ bảo vệ cô.”
Hắn quả thật . Tô Dương cứ thế đường hoàng dẫn báo tuyết ngoài, cũng chẳng còn ai đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c nữa.
thế cũng kỳ quái lắm chứ, tín hiệu thiện mà Đệ Nhị Tịch phát quá khác thường.
Bị đến cũng thấy tự nhiên, Tô Dương quyết định chuyển họa sang khác, co vai giả vờ đau khổ: “, Đệ Tam Tịch dọa đấy, chắc chắn bây giờ ông vẫn đang mắng lưng!”
Đứa trẻ đáng yêu mở to đôi mắt sáng . Ánh mắt cô lanh lợi tinh quái, rục rịch ủ mưu , dường như vô cùng mong chờ và Đệ Tam Tịch đ.á.n.h .
Mấy quả Tình Nhân đều chín nhũn, mọng nước. Có lẽ lúc ăn cô để ý, một chút nước quả dính lên cằm.
Mặt mũi lem luốc như mèo hoa nhỏ.
Nụ của Đệ Nhị Tịch càng thêm dịu dàng: “Ông sẽ bất kính với Thuần Dưỡng Sư .”
Bây giờ chắc đang hoài nghi nhân sinh .
Đệ Nhị Tịch bản địa sinh và lớn lên ở đây. Lúc gia nhập, Đệ Tam Tịch suốt ngày lẩm bẩm rằng Thuần Dưỡng Sư, còn hồi tưởng những khoảnh khắc ngọt ngào giữa và Thuần Dưỡng Sư.
“Lúc đó mới chín tuổi, thật đầu thấy , chẳng cảm tình gì, nhưng nhiệt tình, còn cứ cởi quần áo của .”
“Người tên Vua Sừng Cừu, cá đưa tới đây. Suy nghĩ của lúc nào cũng nhảy cóc như thế, chẳng hiểu nổi, cũng đang gì.”
“ cho tên của . Tuy thích mùi của cho lắm, nhưng vẫn cử hành nghi thức với .”
Nói đến đây, Đệ Tam Tịch thoát khỏi ký ức, biểu cảm méo mó: “ tìm thấy nữa. Nhiều năm như , cũng từng gặp thứ ba.”
Hắn tìm kiếm khắp nơi, mong thể gặp . Ngoài một cầu nguyện thành kính mỗi ngày, ban đêm cũng quỳ xuống khẩn cầu.
Mọi kỹ năng đều học đến điểm tuyệt đối, nhưng chẳng đất dụng võ.
Hắn cô độc nhẫn nhịn, khi chịu nổi cô đơn thì rừng tìm lợn rừng, hy vọng thể gặp Thuần Dưỡng Sư của .
Vì thế còn cố nhẫn nhịn áp chế cơn giận, đào tạo một nhóm thú nhân sa đen, nhưng bọn họ cũng tìm .
……
là một câu chuyện đáng thương đáng buồn.
Đệ Nhị Tịch xong chỉ thấy vô vị và thương hại, nhưng vẫn an ủi đồng nghiệp vài câu, tránh để nổi điên đập hỏng đồ đạc của .
Không thể yêu chờ đợi từ cái đầu tiên, khiến gặp động lòng là kẻ khác, đổi thành ai cũng hoài nghi cuộc đời.
chuyện đó chẳng liên quan đến .
Sa trắng của Đệ Nhị Tịch khẽ lay, dáng vẻ vẫn dịu dàng thong thả.
Bây giờ chỉ chăm sóc trẻ con cho thật .