[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 167: Nguy Cơ Bị Nẫng Tay Trên

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô nhà ?”

 

Tô Dương cảnh giác: “ giám hộ.”

 

cảm ứng qua dấu ấn rằng Tạ Lợi và Dạ Quang ngoài, trong mắt mới dâng lên chút vui mừng thì bên môi một vật mềm mại khẽ phủ lên.

 

Đệ Nhị Tịch cầm một chiếc khăn tay sạch sẽ, tỉ mỉ lau cằm cho cô, đưa tay định kéo tay cô, giọng mang vài phần khó đoán: “ giám hộ của cô ở đây, cũng chẳng chăm sóc cô cho .”

 

Tô Dương cúi đầu, thấy báo tuyết bên chân đang ngẩng lên , lông cằm cọ nước quả đỏ đỏ.

 

Hắn vẫn nhận , còn đang l.i.ế.m mép.

 

Tô Dương: Một tên ngốc.

 

Quay đầu liếc thấy vệt đỏ khăn tay, hình ảnh của trong gương. Mặt mũi lấm lem, chẳng khá hơn báo tuyết ngốc nghếch là bao.

 

Tô Dương: Hai tên ngốc?

 

Cô né bàn tay , qua loa lau sạch mặt chạy tới đón mèo và rắn.

 

Ban đầu còn cả một đám thú nhân đuổi theo bọn họ, nhưng khi Đệ Nhị Tịch hiệu, tất cả đều lui xuống.

 

cứu Cửu Phương Túc Giới .” Tô Dương ngẩng cằm, giọng đầy kiêu ngạo: “Chúng thể đưa về.”

 

Tạ Lợi Đệ Nhị Tịch bên cạnh cô, thôi.

 

Tô Dương nhận vẻ khác thường của , dẫn đám động vật nhỏ của về căn nhà tạm trú.

 

Còn chạm tay nắm cửa, cửa mở từ bên trong.

 

“Chào mừng ngài trở về.”

 

Đủ loại thú nhân, đủ loại giọng , hòa thành cùng một câu.

 

Cơ thể Tạ Lợi cứng đờ.

 

Những thú nhân sa đen thản nhiên như , phớt lờ thú nhân của Thuần Dưỡng Sư, tự vây tới, ngoan ngoãn lấy dép.

 

Tô Dương tiện để bọn họ phục vụ ngay mặt Tạ Lợi và những khác, hơn nữa cô cũng chẳng quen nhóm sa trắng mới tới.

 

Cả căn phòng gần như sắp chật kín .

 

Cô theo bản năng lùi một bước, tỏ ý từ chối.

 

Những thú nhân bụng, nhiệt tình chu đáo lập tức lộ vẻ thất vọng.

 

“Có chỗ nào khiến ngài hài lòng ?”

 

Từng thú nhân sa trắng quỳ mặt cô, lớp sa mỏng phác đường cong eo hông mắt.

 

Họ ngẩng đầu, đôi môi thấp thoáng lớp sa đầy đặn, ánh mắt long lanh: “Là vì chúng đột ngột tới đây ?”

 

Ai mà chịu nổi chứ?

 

Tô Dương đúng là trái đều đàn ông vây kín.

 

Tạ Lợi bước lên một bước, cất giọng khô khốc ngắt lời: “Không cần phiền các vị, những việc chúng thể .”

 

Nói xổm xuống, đưa tay định tháo giày cho Tô Dương.

 

Tô Dương nhấc chân, vịn vai , nhỏ giọng: “Không cần .”

 

Bên tay , rắn đang cuộn cũng hóa thành nửa nửa rắn, bắt chước theo.

 

từng những việc , thật sự vụng về. Kéo hai vẫn tháo , Tô Dương đang định cúi thì một thú nhân sa trắng nhanh tay tiếp nhận, chỉ một giây giày cởi xuống.

 

Đệ Nhị Tịch bên cạnh, khẽ lắc đầu, dịu giọng :

 

“Xem thành tích học tập của hai vị như ý. Thay vì nóng lòng ngoài sớm như , chi bằng về lớp học thêm.”

 

Tạ Lợi cảm nhận một tia giễu cợt như như hướng về phía .

 

Những thú nhân đ.á.n.h giá bọn họ, ánh mắt khinh thường, dường như đang : Chỉ bằng các ? Dựa cưng chiều?

 

Nhiều thú nhân nhăm nhe nẫng tay như , bảo hoảng trong lòng thì thể.

 

Quan trọng nhất vẫn là thái độ của Tô Dương.

 

Tuy cô quen phục vụ thế , nhưng rõ ràng cũng chẳng ghét, trái giống như phát hiện lục địa mới, xem họ còn thể gì.

 

Lòng Tạ Lợi chùng xuống.

 

Khó khăn lắm mới chờ đến tối, những thú nhân cuối cùng cũng rời .

 

Tô Dương nghiêm mặt: “Lâm Tốc chạy ? nhắn mà trả lời.”

 

“Để liên lạc với .”

 

Tạ Lợi gọi cho Lâm Tốc cũng ai , đành để tin nhắn.

 

【(Vị trí), tới đây hội họp, chúng cần rời càng sớm càng

 

Nếu còn , đừng , e rằng địa vị của họ cũng chen xuống mất.

 

Hít sâu vài , Tạ Lợi mới nhà.

 

Trong phòng đầy mùi của thú nhân xa lạ, Dạ Quang dán sát tường điên cuồng cọ mùi.

 

cách lấy mùi của che mùi kẻ địch rõ ràng chỉ là tự lừa , bởi ngày mai những vẫn sẽ tới.

 

Trong bếp, Cửu Phương Túc Giới cuối cùng biến thành , đang vùi mặt bát cơm ăn ngấu nghiến. Tô Dương bên cạnh vuốt đuôi .

 

Bị cô kéo mãi nên đuôi thu về.

 

Thấy ăn ngon lành, Tô Dương cố ý chọc: “Cho nếm một miếng.”

 

Cửu Phương Túc Giới ngẩn , hai má phồng lên, vẫn vô cảm nhai thêm hai cái.

 

Tạ Lợi còn tưởng chuẩn tâm lý một lúc, hoặc giả vờ thấy.

 

Không ngờ bới bới trong bát cơm của .

 

Tô Dương: “Làm gì đấy, tìm món thích để đưa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-167-nguy-co-bi-nang-tay-tren.html.]

 

Báo tuyết nào bụng như .

 

Hắn tìm miếng thịt non nhất, xiên lên đưa cho cô.

 

Tô Dương cảm động vô cùng, gạt cái nĩa đang dí sát mũi xuống một chút há miệng ăn luôn.

 

Cô còn chụp ảnh gửi cho Lâm Tốc khoe nữa.

 

Nhìn xem, nhường đồ ăn .

 

Đứa trẻ ngốc nghếch ở bên cô học cách nhường nhịn, Tô Dương vui mừng, dậy xoa đầu Cửu Phương Túc Giới.

 

Hắn cao quá, lên thật sự chẳng xoa tới.

 

Bên , Dạ Quang đ.á.n.h dấu mùi của xong, đầu bọn họ hồi lâu. Đuôi rắn lướt sàn, khẽ vang tiếng sột soạt.

 

Thân hình nửa nửa rắn duỗi ánh đèn, phần eo bụng mềm dẻo phủ một lớp vảy mỏng, sắc màu lộng lẫy như mộng. Phía là gương mặt yêu dị, lưỡi rắn khẽ thò từ khe môi.

 

Hắn và Đệ Tam Tịch đều vẻ ngoài diễm lệ, nhưng rắn nhỏ đơn thuần hơn nhiều. Vẻ diễm lệ của Đệ Tam Tịch lúc nào cũng mang gai nhọn.

 

Dấu ấn chớp tắt định, chắc chắn vững vàng như của Tạ Lợi. Vẫn là vì thanh tẩy sâu quá ít, nhất định củng cố thêm.

 

Đang nghĩ, đuôi Dạ Quang lướt tới bên chân cô. Giây , khẽ ôm cô từ phía .

 

Dạ Quang đặt cằm lên đầu cô, chóp đuôi quấn quanh cẳng chân, từ từ trườn lên.

 

Chóp đuôi ẩm lạnh chẳng hề ngoan ngoãn, linh hoạt chẳng kém cái lưỡi thể thắt nút của chủ nhân, men theo gấu váy từ từ quấn trong.

 

Không Cửu Phương Túc Giới ngừng ăn từ bao giờ, chuyển sang bọn họ.

 

thấy, Tô Dương vẫn thấy ngượng. Cô thúc khuỷu tay n.g.ự.c con rắn quấn , xé khỏi : “Làm gì đấy. Anh cũng ăn , nếm thử món tép lân .”

 

Lại là tép lân, chiên y hệt bưng lên, một sự cố chấp kiểu nếu hôm nay ăn thì ngày mai vẫn đưa tiếp.

 

Lần Tô Dương nếm thử, quả nhiên ngon.

 

“Leng keng.”

 

Chuông ngoài cửa vang lên.

 

Quần đảo Nam Dữ chuộng chuông cửa, cũng thịnh hành gõ cửa. Họ treo chuông bên ngoài, lắc một cái sẽ phát âm thanh trong trẻo như .

 

Tạ Lợi mở cửa.

 

Trong bếp, Tô Dương thấy những từ như “ngoài trời”, “suối nước nóng”.

 

Tai cô lập tức dựng lên.

 

Tạ Lợi đóng cửa, Tô Dương nhanh chân sáp tới: “Người suối nước nóng đúng ? thấy bản đồ ghi suối nước nóng, bây giờ thể ngâm ?”

 

Nhìn vẻ mong đợi của cô, lời Tạ Lợi định đều nuốt trở về.

 

“Được. Họ ở phía tây đảo, là suối nước nóng tự phun tự nhiên cạnh rừng mưa. Đồ dùng chuẩn sẵn, cô chỉ cần tới là thể dùng.”

 

Quá tuyệt, Tô Dương ngâm suối nước nóng từ lâu.

 

Cô vui vẻ tắm một lượt, trong phòng tắm còn loáng thoáng vọng tiếng hát.

 

Tạ Lợi bóng lưng cô, khẽ thở dài.

 

Anh họ ở đây, gánh vác cái nhà .

 

Hắn tới phòng khách, hạ giọng bàn bạc với hai bạn đồng hành mấy thông minh:

 

“Lát nữa nhất định một theo.”

 

Bên suối nước nóng e rằng kẻ cố ý chờ sẵn.

 

Dạ Quang lập tức thè lưỡi: “Con cái của !”

 

Đôi tai báo đen trắng của Cửu Phương Túc Giới giật giật, cảnh giác Tạ Lợi.

 

“Đến lượt ăn miệng .”

 

Cả hai đều .

 

Tạ Lợi lùi một bước, tranh với họ: “Vậy .”

 

Vừa cũng việc khác cần .

 

Đợi Tô Dương tóc còn ướt sũng , dẫn theo , cô cũng phản đối.

 

Cô hiểu nỗi lo của Tạ Lợi, cũng sợ đ.á.n.h lén .

 

Nếu đ.á.n.h dấu thú nhân, trong trường hợp sẽ sống cùng lâu dài, cô vẫn chọn bồi dưỡng và mài giũa tình cảm với .

 

“Đã cùng Dạ Quang , đến báo tuyết nhé!”

 

Dạ Quang lập tức cuộn .

 

“Xì……”

 

Tô Dương ôm an ủi: “Không dẫn theo, một của lâu quá.”

 

Lại còn hai cái, thể dùng cùng lúc hoặc .

 

Còn gai nữa.

 

Tô Dương lẩm bẩm trong lòng thêm:

 

“Hơn nữa chúng , chuyện trong suối nước nóng nhà mất vệ sinh lắm.”

 

Đợi cô dẫn báo tuyết rời , Tạ Lợi lấy một chồng sách từ trong tủ, đặt mặt Dạ Quang vẫn đang buồn bã.

 

Đây là sách lúc tranh thủ cất khi phá lớp học, chính là giáo trình nuôi dưỡng thú nhân phát đảo.

 

“Chúng thể cứ thua thế nữa, nhất định học nghiêm túc cái .”

 

Dạ Quang nghi hoặc thè lưỡi, từ từ ghé , ánh mắt dừng ở tên cuốn sách cùng, mấy chữ lớn đặc biệt bắt mắt:

 

Thuần Dưỡng Sư Trên Đầu Lưỡi

 

 

Loading...