[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 17: Thú Phu Đầu Tiên

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chân cũng sắp biến thành đuôi

 

Dạ Quang hoảng hốt trốn .

 

nơi quá trống trải.

 

Thế là nhanh trí học theo con mồi từng săn đây, ngã ngửa giả c.h.ế.t.

 

Chỉ cần im đất, giống cái khả năng cảm biến nhiệt sẽ thấy .

 

Dạ Quang nhắm mắt nghĩ.

 

Nghe thấy giống cái kêu lên kinh ngạc, những xung quanh cũng sang.

 

Con ch.ó trắng chạy tới đầu tiên: “Hắn ngất !”

 

Tiếng giống cái lẩm bẩm đầy khó tin nhỏ, nhưng Dạ Quang vẫn luôn chú ý cô nên thấy.

 

: “【Nhìn ai đó c.h.ế.t】, trời ơi, thức tỉnh năng lực ?”

 

Chó trắng kêu gào cấp cứu, giống cái hồn giơ tay chạy tới.

 

“Để ! sơ cứu… ờ, nhưng tính là động vật? Kệ .”

 

Nói xong, Dạ Quang cảm thấy cô lật .

 

Mặt ngửa lên , giống cái đưa tay kiểm tra thở của .

 

Dạ Quang theo bản năng nín thở.

 

“Xong , hình như thở nữa.”

 

Giống cái luống cuống vén tóc lên.

 

“Để bắt mạch…”

 

Nhìn thấy mặt , cô “a” một tiếng.

 

Lòng bàn tay của động vật m.á.u lạnh mồ hôi vì căng thẳng.

 

Tô Dương rõ gương mặt .

 

Mái tóc dài rối tung trải mặt đất, càng tôn làn da trắng lạnh như tuyết. Những đường vảy nhỏ màu xanh nhạt kéo chéo lên từ bên cổ và mép gò má vẫn biến mất.

 

Mang vài phần xinh phi nhân loại, khó phân biệt nam nữ.

 

Hắn co nhẹ đất, cơ thể mang tư thế phòng thủ.

 

vì quá và vẻ ngoài yếu ớt, trông chút… đáng thương?

 

Ngón tay Tô Dương vẫn đặt động mạch lạnh ngắt bên cổ . Cảm giác đầu ngón tay trơn mát, khác da .

 

Rắn … Tô Dương tách một ngón tay, tò mò sờ vảy .

 

Rắn đặc biệt nhạy cảm với tiếp xúc, cô cảm nhận cơ đầu ngón tay co khẽ.

 

Sờ một cái, mạch đập nhanh hơn.

 

Sờ thêm một cái, lồng n.g.ự.c rắn phập phồng.

 

Sờ tiếp, tay cô Ôn Vân Tụ chặn .

 

Anh mỉm hiệu: “Hắn tỉnh .”

 

Rắn nhỏ giả nổi nữa.

 

Quả nhiên mở mắt.

 

Đôi mắt quá, quyến rũ quá!

 

Mái đầu bạc của Tát Tuyết ghé tới, tâng bốc: “Bác sĩ Dương Dương diệu thủ hồi xuân!”

 

Tô Dương ngượng ngùng gãi đầu: “Đâu , còn gì mà.”

 

Tát Tuyết: “Cô tới gần là tỉnh, đây là trị liệu cần vật thật, trường phái y học mới! Dương Dương, chiều nay chúng nghỉ, lát nữa bãi cỏ chơi ném đĩa ? bắt đĩa giỏi lắm!”

 

Samoyed kích động giậm chân: “Gâu! Gâu!”

 

Tô Dương: “Được .”

 

Lâm Tốc khẩy: “Nhàm chán, đây.”

 

Hắn , đương nhiên những khác cũng cản.

 

Tô Dương báo đen bên chân đang thong thả l.i.ế.m móng, nhỏ giọng hỏi: “Tinh thần thể theo chủ nhân ?”

 

Bóng lưng Lâm Tốc cứng .

 

Tạ Lợi bớt căng thẳng, con ngươi mèo khẽ liếc bạn .

 

Cô Ma nhắc: “Tô Dương, em nên chọn một .”

 

“Vâng.” Tô Dương thích hợp nhất.

 

Đuôi mắt Ôn Vân Tụ khẽ cong lên.

 

Tô Dương hắng giọng.

 

“Nếu hội trưởng đồng ý, phiền tiếp xúc với ?”

 

Ứng viên thú phu đầu tiên xác định.

 

-

 

điều đó nghĩa những khác còn liên quan đến Tô Dương.

 

Kể từ khi dữ liệu 100% xuất hiện, bảy gắn nhãn thuộc về Tô Dương.

 

Trừ phi Tô Dương rõ rằng thích, nếu cả đời họ đều mang tên Tô Dương.

 

Cũng sẽ Thuần Dưỡng Sư nào khác nhận họ.

 

Trong thời gian , họ thể bồi dưỡng tình cảm với cô, để khi lĩnh vực tinh thần của Tô Dương tăng lên thì thuận tiện đ.á.n.h dấu.

 

Buổi chiều Tô Dương hẹn Tát Tuyết. Ôn Vân Tụ với tư cách chọn cũng ý tranh, chỉ mỉm họ tụ chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-17-thu-phu-dau-tien.html.]

 

“Cậu rộng lượng thật.”

 

Lâm Tốc kéo tinh thần thể của , hỏi Tạ Lợi: “Đi huấn luyện ?”

 

Tạ Lợi vô thức liếc Tô Dương.

 

Cô đặt tay lên đầu chó, tinh thần thể ch.ó và chính chủ đều híp mắt hưởng thụ.

 

“Đi.”

 

Họ cùng ngoài.

 

Ôn Vân Tụ đang chuyện với Dạ Quang, chỉ còn chủ nhân báo tuyết vẫn luôn thất thần.

 

Hắn suy nghĩ một lát im lặng tới mặt Tô Dương.

 

Trông quá lạnh lùng, vẻ gần như biểu cảm, ánh mắt cũng đông cứng, chẳng chút d.a.o động.

 

Tô Dương ngẩng đầu, căng thẳng.

 

Cô thấy lên tiếng: “Bao giờ thể đ.á.n.h dấu?”

 

Dừng một chút, bổ sung: “Rất gấp.”

 

Tô Dương: “Lĩnh vực tinh thần của xâm biến ?”

 

“Không.”

 

“Vậy…”

 

Chủ nhân báo tuyết nghiêng đầu, lạnh nhạt : “Được đ.á.n.h dấu, nhà ăn giảm giá.”

 

Tô Dương: “?”

 

Dạ Quang chậm rãi co khe góc tường, Ôn Vân Tụ tới, dịu giọng giải thích.

 

“Sau khi thú nhân đ.á.n.h dấu, Đế Quốc cũng sẽ cho phần thưởng. Ví dụ nhà ăn giảm nửa giá, miễn giảm tiền điện nước ký túc xá, v.v. Theo năng lực của em tăng lên, thú nhân của em cũng thể miễn bộ chi phí.”

 

Tô Dương lúc mới : “Nhà ăn với ký túc xá còn thu tiền ?”

 

. Hơn nữa giá cao.”

 

Thú nhân ăn nhiều, một ngày tiêu hao thể lực càng ăn khỏe. Giá thịt trong nhà ăn đắt đỏ, kiểu thùng cơm như chủ nhân báo tuyết thì sinh hoạt phí mỗi tháng chỉ đủ sống.

 

Ngoài mặt là đại lão lạnh lùng trong top mười.

 

Sau lưng dè sẻn từng chút, nghèo đến mức đủ tiền ăn.

 

Đang , bụng kêu “ục” một tiếng.

 

Chủ nhân báo tuyết cũng hổ, bình tĩnh như thể âm thanh chẳng do phát .

 

“Ục”, “ục”, liên tiếp mấy tiếng.

 

Tô Dương: “Ờ…”

 

Cô lấy đồ ăn vặt miễn phí trong túi : “Anh ăn ?”

 

Hắn nhận lấy: “Cảm ơn.”

 

Mặt cảm xúc, ăn từng miếng nhỏ, hai má phồng lên.

 

Tô Dương sự trân trọng và thành kính với đồ ăn từ động tác của .

 

Mặt lạnh mà đáng yêu thật. Tô Dương cong mắt: “Anh tên gì nhỉ?”

 

“Cửu Phương Túc Giới.”

 

“Cửu Phương? Họ hiếm thật.”

 

“Ừ.”

 

Hắn ít , mỗi trả lời cũng đặc biệt ngắn gọn.

 

Mấy ngoài.

 

Tô Dương thấy tinh thần thể của phía , cẩn thận dùng mũi ngửi để dò đường, bèn lén vẫy tay mặt họ.

 

Nhận luồng khí, Cửu Phương Túc Giới nhạy bén nghiêng đầu: “ thấy.”

 

Tô Dương vội rụt tay: “Xin .”

 

Quả nhiên là ?

 

Trước đây Tô Dương từng xem nhiều video về mù, họ bất tiện.

 

Thấy phía bậc thềm, cô chủ động lên .

 

“Anh thể đặt tay lên vai , dẫn .”

 

Cửu Phương Túc Giới ngơ ngác “” cô một cái.

 

Mắt hiện giờ tiện sử dụng, nhưng thính giác và khứu giác đều vượt xa thường, còn nhạy hơn những khác.

 

Bây giờ thể tiếng tim cô, ngửi thấy mùi hương khi cô đột nhiên tới gần.

 

Muốn từ chối.

 

đồ ăn.

 

Còn cho ăn.

 

Cửu Phương Túc Giới giơ tay đặt lên vai cô gái: “Ồ.”

 

Cấu tạo xương khác nam giới, mỏng và hẹp, cũng chẳng cơ bắp.

 

Hắn vô thức bóp thử.

 

Nghe cô hít mạnh một tiếng.

 

Thuần Dưỡng Sư yếu quá.

 

Nên ăn nhiều hơn.

 

 

Loading...