[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 170: Hắn Thèm Có Con Đến Phát Điên Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con thể, ít nhất nên biến thái đến mức ”, “Ông còn nhớ là ai , ông là á phụ của đấy”, “Á phụ chẳng khác gì cha, cha mà xem cái thích hợp ”, “Không, là bạn gái con trai ông, ông , ôm như thế thích hợp ?”
Suy nghĩ chạy loạn như ngựa phi, mức độ biến thái của Đệ Nhị Tịch phá vỡ giới hạn của Tô Dương.
Cô chỉ cứ nhất quyết nhét tép lân cho cô ăn cố chấp, nào ngờ đó chỉ là món khai vị.
Ngàn lời vạn chữ nghẹn trong lòng, cuối cùng hội tụ thành một câu:
“Ông bệnh !!!”
“Ngoan, đừng như .” Đệ Nhị Tịch cởi áo ngoài, Tô Dương ngay, cởi áo cho cô mà cô mặc, chắc chắn ghi nhớ.
Đệ Nhị Tịch cởi áo khoác quấn cho cô, ánh mắt hề chút ám nào, thậm chí còn mang vẻ trìu mến phảng phất: “Làm con nhé? sẽ chăm sóc cô chu đáo, cho cô thứ cô .”
Hắn thiếu trẻ con đến phát điên .
Trong đầu Tô Dương chỉ còn đúng một suy nghĩ .
-
Cửu Phương Túc Giới cha bụng của cắt ngang, cuối cùng đ.á.n.h dấu.
Tô Dương cũng dứt khoát từ chối ông bố dượng từ trời rơi xuống , con thì tự tìm vợ mà sinh, khả năng sinh sản thì nhận nuôi.
Quay đầu cô lên mạng cho Quần đảo Nam Dữ đ.á.n.h giá .
【Cảnh báo né gấp: Đệ Tam Tịch rối loạn nội tiết, lảm nhảm thần kinh; Đệ Nhị Tịch tìm vợ nên cũng nhận con】
Đám trai tân phục vụ đến cô cũng ở nữa, về liền tra vé tàu, còn giục Lâm Tốc mau trở .
Tạ Lợi vốn hỏi nhanh , nhưng sắc mặt cô, cuối cùng chẳng gì.
Đợi Tô Dương tắt đèn ngủ, chia một cuốn giáo trình cho Cửu Phương Túc Giới.
“Anh học ?”
Cửu Phương Túc Giới u ám thấy rõ.
Tạ Lợi liếc phòng ngủ, bảo đảm âm lượng Tô Dương tỉnh mới hỏi: “Xảy chuyện gì?”
Nghe xong, cũng im lặng.
Có phần đồng cảm với tình địch.
“Thú hình của á phụ là gì?”
Cửu Phương Túc Giới đang định mở miệng.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân qua.
“Ở bên , bắt ?”
“Ở ……”
Có chuyện gì ?
Tạ Lợi tiến lên hé cửa một cái.
Trong màn đêm, sa đen sa trắng mỗi bên chiếm một phía, đồng loạt hướng về cùng một phương.
Những thú nhân ban ngày còn cung kính với Tô Dương giờ đều để lộ đặc điểm thú loại.
Dưới sa đen là đuôi thằn lằn, xúc tu hoặc chân đốt; sa trắng thì mọc cánh hoặc lông đuôi.
Lông mày khẽ động, lặng lẽ bám theo.
Bình thường những thú nhân chuyện phiếm, chỉ trao đổi khi tin tức:
“Hướng do Đệ Tứ Tịch cung cấp, Cửu Phương Lâm Tốc chạy về phía tây. Đệ Tam Tịch tới……”
Lâm Tốc lộ .
Tạ Lợi lập tức .
Hai thú nhân trong phòng khách vẫn đang nghiên cứu giáo trình.
Tạ Lợi nhẹ tay nhẹ chân bước phòng ngủ, thấy bên trong khựng .
Rèm cửa kéo một nửa, ánh trăng trắng sáng rọi chiếc giường trống .
Tô Dương biến mất .
Đồng t.ử Tạ Lợi lập tức co rút.
Hắn sải bước tới cạnh giường, lật chăn lên.
Bên trong vẫn còn ấm, nhưng hề trốn ở đó.
“……Tô Dương?”
Cốc nước bên giường vẫn đặt ngay ngắn, điện thoại im lặng tủ đầu giường.
Trong thoáng chốc phản ứng nổi, đầu óc trắng xóa, đến thở cũng ngừng .
Căn phòng bố trí đơn giản, một cái là thấy hết. Hắn kéo tủ .
“Tô Dương?”
Hắn gọi thêm một , giọng nhẹ hơn lúc nãy, khẽ run lên mà chính cũng nhận .
Không ai đáp .
Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Chỉ ánh trăng phủ một lớp trắng bệch sàn.
Tám cái đuôi của Tạ Lợi đột ngột xù tung.
Hắn xoay lao khỏi phòng ngủ, gần như đ.â.m bật cửa. Dạ Quang trong phòng khách ngẩng đầu.
Hắn học đến bực bội, đuôi liên tục mất kiên nhẫn đập xuống bàn.
“Tô Dương ?”
Giọng Tạ Lợi lạnh như băng, đồng t.ử co thành một đường nhỏ như đầu kim.
Hoảng hốt, giận dữ, sợ hãi như thủy triều dâng lên, nhấn chìm miệng mũi.
Đuôi Dạ Quang cứng giữa trung: “Xì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-170-han-them-co-con-den-phat-dien-roi.html.]
Thân rắn gần như áp sát mặt đất, điên cuồng thè lưỡi dò tìm, trong mắt rắn cuộn trào vẻ hung bạo.
Tại Tô Dương biến mất ngay mí mắt bọn họ? Thậm chí dấu ấn còn phản ứng?
! Dấu ấn! Tạ Lợi ấn lên gáy, cảm ứng từ dấu ấn trở nên mờ nhạt từng thấy.
Không chỉ cảm nhận .
Đế Quốc, học viện.
Nửa đêm vẫn tận tụy xử lý công việc, đầu bút của Vưu Tuyết khựng .
Trong khoảnh khắc , còn tưởng là ảo giác.
Hắn cúi đầu văn kiện trong tay, cố gắng tiếp tục phê duyệt.
ở nơi lồng n.g.ự.c , dấu ấn đại diện cho mối liên kết với Tô Dương, cảm giác dù xa xôi vẫn cô tồn tại .
Bỗng thứ gì đó ngăn cách.
Vưu Tuyết thể yên nữa, lượt gọi điện cho từng , đầu ngón tay gõ dồn dập mặt bàn.
Khó khăn lắm Tạ Lợi mới bắt máy, câu đầu tiên là:
“Tô Dương biến mất . Trong phòng dấu vết bất thường của thời gian, đưa cô . Năng lực của Đệ Tam Tịch ở Quần đảo Nam Dữ liên quan đến thời gian, chúng đang tìm ông .”
Nói xong, Tạ Lợi cúp máy, ánh mắt luôn dán chặt Đệ Tam Tịch.
“Tô Dương rốt cuộc ở ?”
Bắt Lâm Tốc thành công, Đệ Tứ Tịch áp giải báo đen , tâm trạng Đệ Tam Tịch vẫn chẳng khá hơn.
Bị chất vấn, cau mày, khách sáo đáp: “Thuần Dưỡng Sư của , đến hỏi gì.”
Dừng một chút, giọng dịu xuống, đầu sang bên : “Cô xảy chuyện gì ?”
Tạ Lợi lạnh lùng quan sát Đệ Tam Tịch, tiếc là chẳng thấy biểu cảm mặt.
“Cô mất tích ngay trong phòng. Là ông dùng năng lực đưa cô ?”
Tạ Lợi cố đè cơn giận ngút trời, tám cái đuôi căng cứng thẳng tắp.
Hắn còn kiêng dè nhiều thứ, Dạ Quang thì cần.
Con rắn khổng lồ điên cuồng công kích, đè sập cả một vùng kiến trúc.
Đệ Tam Tịch nổi giận: “Các khai chiến với chúng !”
Hắn tin Tô Dương thể mất tích đảo, tự tới xem.
“Thời gian.”
Tinh thần thể báo tuyết vẫn luôn canh trong phòng chờ Thuần Dưỡng Sư trở , ngừng bày tư thế công kích.
Cửu Phương Túc Giới lạnh lùng : “Trong phòng thời gian tạm dừng bất thường.”
Quả thật .
Đệ Tam Tịch nhíu chặt mày: “ . bắt cóc cô gì? Hơn nữa nơi chỉ đơn giản là tốc độ thời gian chậm ……”
Nói một nửa, nhớ tới một .
“Thủ Tịch.”
“Năng lực của Thủ Tịch thể bỏ qua ranh giới của thời gian và gian.”
-
Cá voi xanh là loài động vật v.ú lớn nhất Trái Đất, nhưng Tô Dương dám chắc con cá mắt còn lớn hơn cá voi xanh.
Nhìn thấy cá thì chẳng gì kỳ lạ, bàn ăn tối còn một con.
Điều huyền ảo là một con cá khổng lồ đang lơ lửng cửa sổ phòng cô, gõ kính.
Tô Dương vốn ngủ và bắt đầu mơ, mơ thấy cả Quần đảo Nam Dữ, tài nguyên đảo đều thuộc về cô, trái cây ăn tùy thích, tiền quăng chơi.
Trong mơ còn chóp chép miệng: “Muốn giàu nhanh……”
Bị động tĩnh đ.á.n.h thức, cô mơ mơ màng màng kéo rèm, ngẩn một lúc.
“Ồ.”
Ngoài cửa sổ, bầu trời và biển cả hòa thành một thể. Sóng xanh trong vắt cuộn thành xoáy nước khổng lồ, hút cả bóng mây lẫn ánh trời biển sâu, nghiền nát thành ngàn vạn điểm sáng vàng giữa làn nước.
Một con cá voi khổng lồ nhảy từ xoáy nước xanh thẫm, hình đồ sộ nhưng nhẹ bẫng, chỉ một cái quẫy đuôi b.ắ.n tung những giọt nước như kim cương vụn, nhuộm vảy thành những vệt vàng chảy xen xanh cô-ban.
Cảnh tượng đẽ huyền ảo đến mức khiến hoa mắt mê mẩn. Tô Dương ngẩn hồi lâu, nghi ngờ đang mơ.
Cho đến khi con cá lớn lao cửa kính.
Tô Dương theo bản năng kêu “ê” một tiếng, định ngăn thì phát hiện mặt và chân đều phủ sắc màu mộng ảo. Tấm kính như tan chảy, con cá đẩy thành từng vòng gợn.
Cô đưa tay về phía gợn sóng, đầu ngón tay chạm nước biển mát lạnh.
Con cá lớn khẽ ngân một tiếng trầm thấp.
Âm thanh xa xăm, thanh thoát.
Đợi Tô Dương hồn, cô đầu cá.
Tấm lưng của con cá dài mấy chục mét như một hòn đảo bằng phẳng, nó chúi đầu lao vùng biển kỳ dị .
Tô Dương theo phản xạ nín thở, thấy nước biển tràn mới thử hít một .
Con cá lớn kêu hết tiếng đến tiếng khác, tiếng nào cũng cao vút vui sướng.
Bị lây cảm xúc, Tô Dương cũng bật . Cười xong mới nhớ véo một cái.
Đau quá.
Cô ôm cánh tay lẩm bẩm: “……Không mơ?”
Hồi lâu , cô đột ngột bật dậy.
Không, cái đó mơ, đây là cái gì! Người buôn cá nào thế , chở cô tới ?!