[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 174: Rốt Cuộc Cô Có Bao Nhiêu Người Tương Hợp Một Trăm Phần Trăm?

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến việc Đệ Tam Tịch dù ghét đến cũng gọi là “Vua”, Tô Dương thấy sướng hẳn.

 

Cô đắc ý liếc đối phương: “Cậu thể gọi thẳng tên .”

 

Đệ Tam Tịch: “Đó tên. Người t.ử tế nhà ai lấy biệt danh kỳ quặc như !”

 

Ồ, ngốc nhỉ.

 

Ở với rắn nhỏ và báo tuyết lâu ngày, Tô Dương quen tự động hạ thấp chỉ thông minh.

 

Đệ Tam Tịch cừu nhỏ, mở miệng : “Hơn nữa tinh thần thể của cô rõ ràng là lợn rừng, tại lấy biệt danh như thế? Rõ ràng cô đang lừa .”

 

Cừu nhỏ chậm nửa nhịp mới nhận “lợn rừng” là , lớn tiếng phì phì, ý phun nhắm Đệ Tam Tịch.

 

thích gọi gì thì gọi, cũng là lợn rừng đấy.”

 

Tô Dương vuốt chiếc mũi dài của .

 

Vẫn co .

 

Cô thản nhiên chấp nhận, còn đe dọa: “Cậu còn tùy tiện đ.á.n.h , húc c.h.ế.t .”

 

Môi Đệ Tam Tịch run run, gì đó, ông lão Cửu Phương phía nuốt xuống.

 

Cậu nhịn.

 

Đợi tộc lão , sẽ điên cuồng trả thù kẻ hủy sự trong sạch của !

 

Tô Dương hoạt động tâm lý của .

 

Thấy nhượng bộ, cô càng nhập vai yêu tinh lợn rừng hăng hơn.

 

Cô bắt chước con lợn rừng lớn lúc nãy, ép tiếng gầm đe dọa khỏi cổ họng, núp lưng ông lão Cửu Phương dọa Đệ Tam Tịch phiên bản nhỏ.

 

Đệ Tam Tịch lạnh liên tục.

 

Người bệnh thần kinh.

 

Từ đây về bộ lạc, nếu chậm thì Đệ Tam Tịch còn chịu .

 

Đi một mạch trở về, mặt xanh lè.

 

Thể lực còn chẳng bằng ông lão.

 

Nhất thời rảnh kiếm chuyện với Tô Dương, lập tức về nhà. Đợi thở đều , uống nước nghỉ ngơi một lát thì bên ngoài ông lão Cửu Phương gọi tất cả tới, giới thiệu Tô Dương với họ.

 

“Vị là Thuần Dưỡng Sư mới tới……”

 

Đệ Tam Tịch phun hết ngụm nước trong miệng.

 

Cậu chẳng còn lo gì khác, hoảng hốt chạy : “Cô là Thuần Dưỡng Sư? Sao cô thể là Thuần Dưỡng Sư?!”

 

Ông lão Cửu Phương cắt lời, vẻ vui: “Cảm giác của thể sai.”

 

Sa đen cũng lộ vẻ hoảng loạn. Tô Dương lo gì, cố ý nhe răng : “ , ? chính là Thuần Dưỡng Sư, còn thú nhân nữa đấy.”

 

Vậy chẳng …… ở rể nhà cô ?!

 

Nhìn ngoại hình kỳ quặc của cô, ngửi mùi lợn rừng đáng ghét .

 

Cổ họng Đệ Tam Tịch nghẹn .

 

Cậu tiếng nào, ngất thẳng.

 

Tô Dương: Ồ! Dọa chút chịu nổi?

 

Các thú nhân ồn ào khiêng , hỏi: “Sao phản ứng của lớn ?”

 

“Không là…… vị Thuần Dưỡng Sư thấy mặt, hoặc tên cho cô chứ?”

 

Tô Dương hứng thú với Đệ Tam Tịch, hỏi liền phủ nhận ba : “Không , thấy, .”

 

Không ngờ Đệ Tam Tịch tỉnh chủ động thừa nhận.

 

Nghe tỉnh, Tô Dương, kẻ dọa ngất, qua thăm. Vừa ngang ngoài cửa sổ, thấy giọng như lòng c.h.ế.t.

 

, thấy mặt . mất trinh tiết .”

 

Tô Dương: Cả m.ô.n.g nữa.

 

câu đó, nhảy dựng lên: “ , đừng bậy.”

 

Thông minh đấy, cứng đầu thế. Nói thấy chẳng xong .

 

Đệ Tam Tịch ngờ cô ở ngay ngoài cửa, câu đột ngột dừng bặt.

 

Thú nhân bên cạnh an ủi: “Tốt quá còn gì, nhỏ Thuần Dưỡng Sư. Sau học hành cho , chồng nuôi từ bé .”

 

Lại : “Cậu xem cô nhảy cao thế nào, cơ thể khỏe mạnh bao. Phải nghĩ mặt chứ.”

 

Đệ Tam Tịch nhất thời thể chấp nhận sự thật , xong ngất.

 

Ngất tỉnh, tỉnh ngất mấy .

 

Cuối cùng còn ngất nữa, nhưng nhắm mắt tỉnh .

 

Rõ ràng nguyện vọng của Thuần Dưỡng Sư nhất, từ trời rơi xuống một yêu tinh lợn rừng thì thôi , còn từng đe dọa g.i.ế.c cô……

 

Đệ Tam Tịch chín tuổi thấy tương lai tối đen.

 

Ngồi ngẩn một lúc.

 

Lại tiếng Vua Sừng Cừu chuyện ngoài .

 

Đệ Tam Tịch dùng ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá.

 

Cậu là đứa trẻ nhất bộ lạc. Khi sinh khen còn hơn hoa hồng, cũng thường tự ngắm ở nơi ai thấy.

 

Ngoại hình xuất sắc như nhất định xứng với Thuần Dưỡng Sư ưu tú nhất. Cậu tin sẽ giành sự cưng chiều độc nhất vô nhị.

 

Thuần Dưỡng Sư phù hợp tiêu chuẩn chọn bạn đời của .

 

lời trong tộc, kỹ , tuy mũi mắt cô kỳ lạ, nếu cố bỏ qua…… cố bỏ qua…… bỏ qua nổi mà!

 

Ngực Đệ Tam Tịch nghẹn , bất lực ngã xuống đất, thoi thóp : “……Nhanh! phát bệnh , mau giúp gọi bác sĩ thú y!”

 

xách giỏ vội vàng qua, Tô Dương hỏi đó là ai.

 

Ông lão Cửu Phương: “Bác sĩ thú y khám bệnh cho chúng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-174-rot-cuoc-co-co-bao-nhieu-nguoi-tuong-hop-mot-tram-phan-tram.html.]

 

Tô Dương kìm , phì thành tiếng.

 

Gọi là bác sĩ thú y…… cũng sai, ha ha!

 

Ông lão Cửu Phương hiểu cô gì, mời: “Để chào mừng ngài tới, hôm nay chúng sẽ cùng săn, tối tổ chức nghi thức đốt lửa trại chào mừng. Ngài xem ?”

 

Bộ lạc săn b.ắ.n đều tập thể. Tô Dương tưởng vẫn bắt lợn rừng, nhưng ông lão bắt lợn rừng chỉ là trò vui nhỏ, còn chẳng đủ nhét kẽ răng, xuống nước bắt món lớn.

 

Lớn cỡ nào mới tính là món lớn? Đứng bờ, Tô Dương hiểu .

 

Những thú nhân độc đều trở về thú hình.

 

Quân đoàn biển sâu tập thể khơi.

 

Bóng cá voi khổng lồ cuộn nước, vây đuôi vỗ dậy sóng cao; cá mập hổ thuôn dài xé mặt biển, hàng răng lóe ánh lạnh.

 

Còn loài cá lạ dài, vảy phát sáng nhiều màu nước, khi bơi qua như cả một dải đèn neon chuyển động.

 

Gió cuốn mùi biển mặn ẩm tạt mặt, quần áo Tô Dương thổi phần phật, vẫn che nổi vẻ kinh ngạc tức giận khi bắt gặp tay buôn cá.

 

Các thú nhân phối hợp ăn ý, bao vây, xua đuổi, khép vòng một mạch liền .

 

Khung cảnh hùng vĩ đặc sắc đến mức bên cạnh c.h.ế.t cũng chẳng .

 

Tô Dương cũng để ý vẫn bờ, lén quan sát thú nhân của .

 

Đợi mấy con cá biển sâu lớn đám thú nhân hợp sức đẩy lên bờ, nặng nề rơi xuống bãi cát, cô chạy thẳng về phía đám đông.

 

“Anh, con cá nhiều màu ! Tay buôn cá, đưa về ngay!”

 

Các thú nhân săn bắt mặt Thuần Dưỡng Sư đều thể hiện .

 

họ còn biến , cô đột ngột xông tới. Quá phóng khoáng, quá nhiệt tình, các thú nhân kinh hãi, đồng loạt đầu cắm thẳng xuống biển.

 

Một đám cá quẫy đuôi rào rào, con cá nhiều màu cũng linh hoạt xoay , Tô Dương túm đuôi nó.

 

“Quay , chạy !”

 

Phía , ông lão Cửu Phương run rẩy theo tới, thấy cô đang túm ai thì kêu “á” một tiếng.

 

“Không ! Không ! Xin ngài mau buông tay!”

 

Tô Dương coi như .

 

Đáng lẽ cô đoán từ lâu. Hôm đó đám thú nhân ấp úng chuyển đề tài, chắc chắn họ tay buôn cá ! Không cứ giấu báo, nhưng cuối cùng chẳng vẫn cô bắt ?

 

Cái đuôi xòe như quạt trơn tuột khó giữ. Tô Dương bám chặt cho nó , hung dữ :

 

“Chịu pháp luật trừng trị ! Cá tội phạm!”

 

“Phì! Phì phì!!!”

 

Cừu lợn nhỏ nhảy nhót bên cạnh cổ vũ chủ nhân.

 

Con cá lớn lắc đầu giãy giụa, nước biển tạt ướt cả Tô Dương, đuôi cá giơ cao sượt qua cừu lợn nhỏ.

 

Trong khoảnh khắc, da đầu tê rần, tinh thần hòa …… Tô Dương: Không nữa chứ?

 

Rốt cuộc cô bao nhiêu tương hợp một trăm phần trăm ?!!

 

“……”

 

Những thú nhân tản lén ló đầu, đồng loạt hít khí trong lòng.

 

Thuần Dưỡng Sư nhiệt tình quá, Thuần Dưỡng Sư gan quá, đầu tiên thấy cách cầu yêu như thế.

 

cô cầu còn là tộc trưởng của họ.

 

Cùng lúc đó, trong bóng tối sâu thẳm, một đôi đồng t.ử khác màu mở .

 

“……”

 

Như nhiệt độ trong lòng bàn tay cô bỏng, tay buôn cá ngân một tiếng nhanh chóng thoát khỏi tay cô, nhanh đến mức Tô Dương còn chẳng thấy nó biến mất thế nào.

 

“Này, ! Anh đang bỏ trốn vì sợ tội!”

 

Cảm giác khác thường do thanh tẩy sâu mang tan , cá cũng mất bóng.

 

Tô Dương đây là tinh thần thể của ai, ai cũng thấy đáng ngờ.

 

Cô chạy hỏi ông lão Cửu Phương, nhưng sức chịu đựng tâm lý của ông lão , lúc chẳng nổi câu nào.

 

Tô Dương bên cạnh chờ ông hồi sức.

 

Tuy xảy chút sự cố, tiệc tối vẫn tiếp tục.

 

Khi trời tối, một đống lửa trại khổng lồ nhóm bãi cát.

 

Lửa nổ tí tách, nhuộm cả bãi biển thành màu đỏ ấm.

 

Các thú nhân dựng giá nướng, thịt cá béo ngon xiên cành gỗ thô, quét gia vị đặc trưng của bộ lạc. Mỡ nhỏ xuống lửa kêu xèo xèo, hương thơm lập tức tràn khắp bờ biển.

 

Tô Dương thú nhân vây quanh, chính giữa.

 

Thịt cá nướng ngoài cháy trong mềm, xé một cái róc xương, tươi ngon đến mức mắt cô sáng lên.

 

gặm cá liếc thấy phía xa.

 

Đệ Tam Tịch cũng cưỡng ép kéo khỏi giường bệnh.

 

Người cùng tộc ấn vai cho , bắt đối diện hướng Tô Dương.

 

Các thú nhân bụng thúc giục: “Tiểu Tam mau lấy lòng Thuần Dưỡng Sư tương lai , đờ thế .”

 

“Cơ hội , qua? Giữ ý cũng mức thôi.”

 

“Cậu còn nhỏ thật, nhưng cũng học tranh sủng . Thuần Dưỡng Sư lớn hơn chút cũng , càng thương .”

 

Đệ Tam Tịch vặn chịu.

 

Thú nhân lớn tuổi sốt ruột:

 

“Dù thấy mặt thì ở rể, nhưng chịu nhận vẫn xem ý Thuần Dưỡng Sư. Lỡ cô cần , danh tiếng cũng hỏng .”

 

“Cậu thấy , hình như cô thích tộc trưởng…… Hôm nay còn túm đuôi tinh thần thể của ngài buông. Nếu tộc trưởng thật sự tay, còn phần gì cho ?”

 

“Chúng đều vì cho thôi, Tiểu Tam.”

 

 

Loading...