Cơ thể Đệ Tam Tịch cứng , vẫn cứng miệng: “Thế chẳng càng ? thấy tộc trưởng cũng vui.”
Thú nhân lớn tuổi thở dài, thêm nữa.
Đệ Tam Tịch sang đối diện. Tô Dương đang uống canh cá, nhưng vì mũi quá dài dễ chọc bát, nhất thời cô nên uống bằng tư thế nào, cứ đổi tới đổi lui.
Có thăm dò hỏi về thú nhân của cô, cô đáp:
“ mấy lận. Thích nhất ai ? Ừm…… đều thích cả. Không thích thì chẳng chấp nhận.”
Càng càng bực, Đệ Tam Tịch dậy bỏ .
Cậu sang một bên giẫm mạnh lên cát. Trên bãi đá mặt mấy thú nhân cùng tuổi đang thì thầm, nhận tới, vẫn :
“Tuy là Thuần Dưỡng Sư, nhưng cô thật sự kỳ quặc. từng thấy ai thể trông như .”
“Đột biến gen ?”
“Tiểu Tam rõ ràng là nhất, cuối cùng tìm một Thuần Dưỡng Sư bình thường như .”
“Đâu gì lạ, dù bẩm sinh yếu ớt, thuộc giống loài ưa thích. Tìm là chuyện vui lớn .”
Đệ Tam Tịch nghiến răng: “Các đang ai?”
Mấy thú nhân nhỏ : “Có ai ……”
“Không ai?”
Lời dứt, một chiếc đuôi bọ cạp ánh đen lập tức chui từ vạt áo, chóp đuôi lóe ánh độc mờ nhạt, quất thẳng mấy thú nhân.
Mấy tiếng vun vút xé gió vang lên, đám thú nhân nhỏ kịp phòng , hung tính lập tức kích lên.
Tiếng gầm thú còn non vang lên, Tô Dương ngẩng đầu một cái.
“Trẻ con đ.á.n.h thôi, xin ngài đừng để bụng.”
Mấy thú nhân lớn dậy qua, chẳng là ngăn dạy dỗ. Tô Dương nhớ Đệ Tam Tịch hình như về phía nào đó, khóe miệng cong lên, cũng lén mò theo.
Cái nhỏ như que củi chắc chắn đ.á.n.h khác, còn đ.á.n.h .
Cô xem náo nhiệt mới .
Lúc tới nơi, tiếng gầm thú đổi giọng, Tô Dương thấy tiếng Đệ Tam Tịch trong đó.
Qua xem mới thấy khác tưởng tượng.
Cây giá đỗ ho đ.á.n.h . Thể lực quả thật , đè đất đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập.
như ch.ó điên, túm ai cũng cắn, cả mặt bê bết máu.
Đuôi quất vun vút xé gió. Dựa lối đ.á.n.h liều mạng như mắc bệnh dại mà chiếm ưu thế, còn âm u hỏi:
“Nói cô kỳ quặc, cô tầm thường, các cũng xứng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-175-mat-va-mong-cua-cau-kho-phan-biet-den-the-sao.html.]
“Ai yêu thích! Nhìn mấy cái mặt ngu đần của các , dù tìm Thuần Dưỡng Sư cũng thể cưng bằng !”
Chóp đuôi bọ cạp dựng cao mang ý cảnh cáo, từng bước áp sát.
“Còn dám cô một câu, sẽ dùng gai đuôi chích các ……”
Ánh mắt đảo quanh như đang tìm vị trí thích hợp:
“Chích nát mặt và các ngươi, xem còn ai dám cần!”
Giọng Đệ Tam Tịch độc địa.
Đó là Thuần Dưỡng Sư của . Dù hợp nguyện vọng, dù bất mãn đến , cũng cho phép khác cô nửa câu .
Đám thú nhân nhỏ từng gặp bạn đồng lứa độc như , lập tức gào .
Tô Dương c.ắ.n một miếng cá.
“Cô ” là ai ?
Không cô chứ?
Thú nhân trưởng thành ho khẽ một tiếng, đám trẻ lập tức chạy tới, mỗi đứa ăn một gậy, tất cả đều đ.á.n.h mông.
“Sau lưng khác, các khóa học đều học uổng ?”
Xử phạt đám nhỏ nghiêm khắc xong, họ xin Tô Dương.
Đợi rời .
Tô Dương và Đệ Tam Tịch .
Nhai nhai nhai.
Thịt cá thơm thật.
Chỉ là nhiều xương.
Cô thả suy nghĩ xa, đang nghĩ cá gì ít xương thì Đệ Tam Tịch : “ chỉ chịu nổi khác bậy…… ghét nhất kẻ bậy!”
Câu cuối giọng bỗng cao vút, Tô Dương “ồ” một tiếng.
“Bọ cạp…… Dù cô thích, giống loài của vẫn là bọ cạp!”
Tô Dương: Lầm bầm cái gì , còn là trai ế mà.
Cô nuốt thịt cá, giải thích: “ với thú nhân của các , thấy mặt thật sự chỉ là tai nạn. kỹ, trí nhớ cũng , nhanh sẽ quên. Không ảnh hưởng tìm .”
Môi Đệ Tam Tịch giật giật: “Cái gì?”
Cô gì? Cô kỹ, nhanh sẽ quên, ảnh hưởng tìm ?
……Mặt và m.ô.n.g của khó phân biệt đến thế ?!!