“Quy tắc do Thủ Tịch đặt , cũng cách nào chống . Anh em, đừng trách nhé.”
Trong nhà giam.
Lâm Tốc bẻ hai tay nhốt trong phòng giam, nhưng vẻ nhếch nhác của tù nhân.
Một chân dài tùy ý co lên, chân duỗi , cả nghiêng dựa tường đá, tư thế lười nhác mà nguy hiểm. Màu mắt trầm như vàng nóng chảy, mắt hai đường màu xanh sẫm kéo xiên.
Hắn ngả , môi nhếch lên thành nụ lười nhác: “Ồ, tuân quy củ đến .”
Quy củ là giả, giành Thuần Dưỡng Sư mới là thật.
Đệ Tứ Tịch cũng : “Nếu lúc chủ động bỏ , vị trí e rằng tới lượt . Đệ Tam Tịch vẫn luôn coi trọng .”
Lâm Tốc lặng lẽ khẩy.
Có lẽ cuộc sống đảo quá nhàm chán, Đệ Tứ Tịch lải nhải nhiều. Lâm Tốc im lặng , cổ tay trói phía xoay nhẹ, âm thầm thoát khỏi còng.
Đệ Tứ Tịch nhận : “Ban đầu định tạo cuộc gặp tình cờ với vị Thuần Dưỡng Sư , ngờ cô bỗng mất tích.”
Ngón tay Lâm Tốc khựng . Tư thế lười nhác thu về, thẳng .
Đệ Tứ Tịch phản ứng của : “Quả nhiên, ngay để tâm . Nếu sẽ chẳng vì Cửu Phương Túc Giới mà tới tìm . Có thể khiến thú nhân bài xích Thuần Dưỡng Sư nhất để tâm, thật sự tò mò cô rốt cuộc là thế nào.”
“Khuyên tránh xa cô .”
Đệ Tứ Tịch: “Sao, còn sợ tranh ?”
Lâm Tốc: “Không. sợ sa lưới quá nhanh, tự dâng cho cô , cam tâm chó, khiến cùng khóa như cũng mất mặt.”
Đệ Tứ Tịch: “Ha, khoa trương ? tin.”
Hắn xoay : “ , thật sự hứng thú . Đi đây, cũng hỗ trợ tìm .”
Vừa bước một bước, lưng vang tiếng gió. Đệ Tứ Tịch sớm phòng , định né nhưng một móng vuốt hung hăng ấn xuống đất.
“Anh cơ hội gặp cô .”
Lâm Tốc nhếch môi: “Anh tưởng sẽ bán ? Anh em , chờ chính là vị trí Tịch của .”
Hắn cướp nhẫn, áo ngoài và sa che mặt của Đệ Tứ Tịch, ghét bỏ lộn mặt mới trùm lên đầu .
Lâm Tốc nhét Đệ Tứ Tịch phòng giam, quen đường mở khóa .
Chìa khóa nhà giam chỉ Đệ Nhị Tịch và Đệ Tam Tịch mới .
từ là khách quen, mở cái khóa chẳng khó.
Không giờ cầu nguyện, quanh đây thú nhân.
Lời Đệ Tứ Tịch, Lâm Tốc chỉ chọn một nửa. Bây giờ chẳng tâm trí quan tâm báo tuyết phơi thành khô , chỉ xác nhận Tô Dương an .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-177-so-anh-cam-tam-tinh-nguyen-lam-cho-cho-co-ay.html.]
như Đệ Tứ Tịch , để tâm, vô cùng để tâm.
Ngay đầu gặp thấy con cừu thuận mắt, nhưng cũng giống lời , vì tự dâng ch.ó nên luôn chống cự, miệng lặp lặp nhấn mạnh.
Bây giờ buộc thừa nhận, chính là thích con cừu . Thấy cô vui thì cũng vui theo, thấy cô thất vọng là dỗ cô vui.
Ban đầu khi cô xuống giường vô tình giẫm mặt, lúc nhà vệ sinh soi gương, chẳng hề khó chịu.
Ngược chính còn bật .
Đến năng lực đêm cũng , đúng là đồ ngốc.
Khi đó nhận khóe miệng trong gương đang cong lên, Lâm Tốc hồn, hắt nước lạnh mặt cho tỉnh.
Đừng giống tinh thần thể, thấy cô là mắt đờ , cừu nhỏ một vòng mặt là hận thể nhào tới liếm.
Lâm Tốc thường xuyên mắng tinh thần thể của vô dụng.
Bây giờ mắng chính tiền đồ. Hoảng cái gì, chắc chắn cô sẽ .
rốt cuộc Tô Dương ? Mất tích, mất tích?
Nhiều như mà chẳng chăm cô nổi!
Lâm Tốc giống Đệ Tam Tịch, mở miệng là c.h.ử.i kiêng dè, nhưng lúc cũng một câu: là vô dụng.
Đi bằng thú hình nhanh hơn, một con báo đen xuyên qua rừng cây.
Trên đường gặp con rắn đang xoay vòng một chỗ, Lâm Tốc vốn nhảy qua đầu , rõ là ai, báo ngoặt về.
“Dạ Quang? Tô Dương ?”
“Con cái!”
Dạ Quang hung dữ thè lưỡi: “Ở, đây!”
tìm kiểu gì cũng thấy, đào ba thước đất, san phẳng cả xung quanh cũng vô dụng.
Con cái dùng năng lực Mô Phỏng của , chắc chắn cô đang gặp nguy hiểm.
Nhìn hành động như định đào xuyên tâm đất của , Lâm Tốc ngăn : “Kể từ đầu cho .”
……
Con cá thể lời “lập quy tắc” chắc chắn cá bình thường.
Nó nhiệt tình như lúc tới đón cô, cũng mềm đáng yêu, yếu ớt phản kháng khi cô túm đuôi, mà lạnh băng.
Cứ như đổi thành một con cá khác.