[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 179: Muốn Mời Ngài Đi Xem Báu Vật Thật Sự Của Bộ Lạc Chúng Tôi

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Rốt cuộc đó là cái gì, ?”

 

Đi tới chỗ , Tô Dương mới hỏi.

 

“Đây là bí mật của bộ lạc chúng .”

 

Đệ Tam Tịch lúc mới chú ý tới gai đuôi , xoay vén sa đen che nó .

 

Tô Dương thấy cục nhô nhanh chóng xẹp xuống, là thu gai đuôi về.

 

“Không đấy chứ?”

 

“Tất nhiên .”

 

Đệ Tam Tịch phục phản bác.

 

“Khích tướng cũng vô dụng. Trừ Thuần Dưỡng Sư đ.á.n.h dấu , sẽ với bất kỳ ai.”

 

“Xì, cũng tò mò.”

 

Tô Dương bĩu môi: “ chỉ lo an tính mạng thôi. Lỡ nửa đêm rung, xà nhà rơi xuống đập thì ? Ở chỗ các chẳng bảo đảm gì.”

 

Lời của cô…… ý gì?

 

Đang ám chỉ ở bên cạnh bảo vệ ?

 

cô còn chê nhỏ.

 

Đệ Tam Tịch càng nghĩ càng loạn, lòng xoắn thành một cục.

 

Theo quy tắc thì , nhưng nếu Thuần Dưỡng Sư kiên trì, hình như cũng thể phá lệ. Chỉ cần lén lút, khác phát hiện là .

 

Đệ Tam Tịch: “ sẽ phá quy tắc bộ lạc, nhưng……”

 

hết, Tô Dương đầu bỏ , để cho cái gáy đầu lợn rừng khổng lồ.

 

“Khoan! giáp của cứng……”

 

Ai quan tâm vỏ cứng .

 

Hỏi thì thôi.

 

Tiền bồi thường của Tô Dương chất đầy hai bao tải lớn. Cô vui vẻ kiểm kê, giơ đá quý lên xem chất lượng.

 

Ai chê tiền nhiều chứ.

 

Quần đảo Nam Dữ giàu từ lâu. Thú nhân Thủ Tịch chắc chắn tích lũy tài sản khổng lồ, mà chỗ tiêu.

 

Không thiếu con gái .

 

Đệ Nhị Tịch thì thiếu lắm.

 

Thật thỏa mãn một bầu tình cha của ông cũng . Có thể bảo ông bố biến thái giá rẻ thêm tên cô di chúc, cô sẽ thừa kế bộ tép lân của ông.

 

Cuộc sống đảo quá an nhàn nên buồn chán. Tô Dương dùng ngọc trai trong tiền bồi thường b.ắ.n bi, tự chơi một .

 

Ngọc trai đủ màu, viên nào viên nấy tròn mọng, lăn khỏe. Có một viên lăn lộc cộc chạy mất, Tô Dương vội dậy đuổi theo.

 

Bên bờ biển, một con cá lén ló đầu.

 

Trước khi ngọc trai rơi xuống, nó vẫy đuôi, dùng đầu đỡ lấy.

 

“Ơ?” Tô Dương chậm bước: “Tộc trưởng?”

 

Con cá ngân một tiếng, giọng non nớt ngọt trong.

 

Không vị tộc trưởng , hoặc ý thức của vị tộc trưởng đó ở trong .

 

Tinh thần thể tự ngoài chơi, khi chịu chủ nhân điều khiển, theo ý bên trong.

 

Nó trả ngọc trai cho Tô Dương, mong chờ cô.

 

Biểu cảm …… chẳng chơi với cô đấy chứ.

 

Tô Dương lấy ngọc trai, chơi với tay buôn cá”. Con cá trông mong cô, tiếng kêu buồn xuống.

 

Tô Dương xổm trở lau sạch viên ngọc trai. Phía vang lên tiếng vật nặng rơi xuống, nối tiếp từng tiếng một.

 

đầu, thấy con cá đang quăng hải sản lên bờ. Chẳng mấy chốc mặt chất đầy, cua đạp chân quẫy tung cát khắp .

 

……Không nó định dùng những thứ ném cô chứ? Bây giờ còn nhảy tới nhảy lui trong nước khiêu khích, cố ý b.ắ.n nước lên cô nữa.

 

Tô Dương dậy, nhặt một con tôm ném trở .

 

Không lệch chút nào, trúng ngay đầu cá.

 

Con cá đang cố gắng nhảy múa biểu diễn ngẩn .

 

Ông lão Cửu Phương lén xem cũng ngẩn .

 

Tộc trưởng tinh thần thể kép hiếm gặp. Chỉ vì tinh thần thể thứ nhất quá hung ác, ông buộc dốc lực áp chế.

 

Tinh thần thể thứ hai là Côn vì thế quản, thường xuyên để nó chạy khắp nơi.

 

Người khác chỉ tộc trưởng thể bỏ qua thời gian và gian, xuyên qua xuyên , Côn còn một năng lực đặc biệt khác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-179-muon-moi-ngai-di-xem-bau-vat-that-su-cua-bo-lac-chung-toi.html.]

【Điều Ước Thành Hiện Thực】

 

Nó thích nguyện vọng của khác giúp họ thực hiện, nhưng hiếm khi thành công, cho nên chẳng ai chú ý.

 

Biết Tô Dương do cá đưa tới, ông lão âm thầm tóm từng thú nhân hỏi một lượt, rốt cuộc ai lén ước bậy lưng! Ai!

 

Những thú nhân hỏi đều im lặng.

 

Bởi ngày nào họ cũng cầu trời ban Thuần Dưỡng Sư xuống, tộc lão đang hỏi cụ thể ngày nào.

 

Ông lão thở dài: “Biết các gấp, nhưng ước như nữa. Kéo từ hai trăm năm tới, bất lịch sự bao.”

 

Đệ Tam Tịch hiểu đầu đuôi, tim đập thình thịch.

 

Là vì ?

 

Cậu ước, cho nên cô tới.

 

-

 

Nằm mơ giàu nhanh, ngờ bây giờ thật sự một đêm phát tài.

 

Tiền bồi thường giá trị nhỏ. Tô Dương sợ mất, luôn trông chằm chằm.

 

Đánh trả con cá xong, cô tiếp tục tính sổ. Viên ngọc trai màu thật, thể xâu thành vòng cổ, viên ……

 

Ông lão Cửu Phương tinh thần thể Côn thất vọng.

 

Ông cố nén kích động, chắc chắn hỏi: “Ngài đang…… cầu ngẫu ? Ngài bước kỳ cầu ngẫu ?”

 

Tộc trưởng thế mà yêu từ cái đầu tiên. Ông lão đ.á.n.h trống khua chiêng, vui đến phát .

 

Tộc trưởng trưởng thành tìm Thuần Dưỡng Sư, đây quả thật là chuyện may lớn.

 

“Tốt quá, cần lo ngài ai cần nữa.”

 

Ông lão Cửu Phương lau mắt, vội : “Ngài vẫn nên dùng hình để cầu ngẫu, xác suất thành công thể cao hơn. Nếu ngài ở rể, chúng cần nhanh chóng chọn tộc trưởng kế nhiệm……”

 

Ông lẩm bẩm: “ cơ thể của ngài tạm thời thể di chuyển.”

 

Lúc thể tiếp tục giữ mấy quy củ , đây liên quan tới hạnh phúc cả đời của tộc trưởng.

 

Ông lão c.ắ.n răng.

 

……

 

Nhà mới của Tô Dương nhanh các thú nhân hợp sức dựng xong. Cô giấu kỹ bộ tiền bồi thường bên trong, ăn tối trở về cũng canh chúng ngủ.

 

Đêm trăng bên biển lúc nào cũng đặc biệt sáng. Nằm giường thể tiếng sóng đều đặn vỗ bờ.

 

Khi yên tĩnh, cô thể cảm nhận dấu ấn yếu ớt, xuyên qua thời gian xa xôi truyền tới, như thể hai trăm năm Dạ Quang cũng đang đúng vị trí .

 

】【Rất an 】【Sẽ sớm về】

 

Cô cố truyền tin an ủi rắn nhỏ.

 

Không nhận tín hiệu .

 

Nhắm mắt ủ cơn buồn ngủ, ngoài cửa truyền tới tiếng sột soạt.

 

Tô Dương mở mắt, nắm con d.a.o cạnh gối.

 

thấy tiền nên nổi lòng tham ?

 

“Cộc cộc.”

 

Tiếng gõ cửa kỳ lạ, vị trí thấp, cũng giống tay gõ.

 

Trong chiếc bóng kéo dài ngoài cửa một chiếc gai đuôi dựng cao.

 

“Là .”

 

Đệ Tam Tịch hạ giọng, mất tự nhiên : “ tới bảo vệ cô ngủ.”

 

Tô Dương mở cửa.

 

Trước cửa là một con tôm hùm to như chó…… Tô Dương hoa mắt trong chốc lát, còn tưởng bữa tối ăn chạy tới trả thù.

 

Thật là bọ cạp, hình thù kỳ quặc đội sa đen, còn bịt mắt.

 

Cảm nhận cửa mở, tự bò , tìm góc xuống.

 

“Vì sự trong sạch của , chỉ ngủ gầm giường. Mắt cũng bịt , sẽ cô.”

 

Tô Dương cạn lời. Cạn lời hơn là chẳng bao lâu tới gõ cửa.

 

Lần là ông lão Cửu Phương.

 

Tô Dương: Hít khí lạnh.

 

“Ngài lớn tuổi thế …… thích hợp nhỉ?”

 

Ông lão Cửu Phương lắc đầu, vẻ thần bí :

 

“Muốn mời ngài xem báu vật thật sự của bộ lạc chúng .”

 

 

Loading...