[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 182: Chúng Ta Là Góa Phu

Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:30:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương ngờ thể trở về nhanh như .

 

Trước đó ý của vị tộc trưởng, lẽ cần tích lũy sức mạnh lâu. Hơn nữa chuyện xuyên thời gian thể tùy tiện, cô hiểu.

 

sáng sớm cá đ.á.n.h thức, niềm vui bất ngờ ập xuống, Tô Dương chút do dự: “Đi! Đi ngay!”

 

Mặc quần áo, mang tiền bồi thường của cô theo cùng!

 

Cô vui, con cá ngửi mùi vui vẻ cũng vui, ngượng ngùng ghé tới cọ nhỏ đáng yêu.

 

cũng cọ】

 

Giọng vui của Sứa Minh Hà truyền tới.

 

Nó khuấy nước biển hòn đảo, những tay miệng như u linh khoác áo dài, tiếng động trôi lơ lửng cũng thể khiến đảo rung chuyển, như kéo cả hòn đảo chìm đáy biển ánh sáng.

 

“Sao , nữa ?”

 

Tô Dương bên ngoài thú nhân chạy ồn ào, lao về phía phòng cô.

 

“Mau xem Thuần Dưỡng Sư, đừng để ngài thương!”

 

Tiểu Tam còn đang mò tôm hùm lớn mà Thuần Dưỡng Sư thích ăn ở bờ biển, nhất thời chạy về .

 

Người nhiều, lập tức thú nhân : “ !”

 

Người chạy tới cửa phòng Thuần Dưỡng Sư, lịch sự gõ: “Ngài vẫn chứ?”

 

Nín thở bên trong, nghi hoặc gõ thêm mấy . Bên Đệ Tam Tịch đang thuần phục tôm hùm hoang dã cũng chạy tới, hung hăng chen thú nhân trưởng thành , giọng the thé.

 

“Tránh , cho tìm cô .”

 

Cậu đặt tôm hùm lớn sang bên, tự gõ cửa. Cảm thấy đúng, lập tức đẩy mạnh cửa .

 

“Vua Sừng Cừu!”

 

Vua Sừng Cừu lên xe cá về nhà.

 

Vị tài xế cá thể xuyên tới bất kỳ thời điểm nào. Lần Tô Dương ngủ lưng nó, tận mắt thời gian như vật chất hữu hình lướt qua quanh .

 

Cô “ồ” một tiếng: “Bác tài, chúng thể ghé thời gian khác dạo ?”

 

Không lắm, con cá khó xử, hiện tại nó còn trưởng thành. Nó với Tô Dương khi trở về thể tìm Sứa Minh Hà, cũng .

 

Tô Dương hiểu tiếng cá, nhưng tự lẩm bẩm: “Thôi .”

 

Con cá trông đáng tin lắm, lỡ ném cô ở về thì . Cuộc sống hiện tại của Tô Dương , cô vẫn quý mạng.

 

Thời gian biến ảo như dòng nước xiết. Trong một thoáng , cô thấy một mảng nhỏ hoa tulip, đứa trẻ ngẩng đầu trời.

 

Vẻ mặt trầm tĩnh, im nhúc nhích.

 

“Ôn Vân Tụ?? Chào!”

 

Tiếc là chỉ lóe qua, Ôn Vân Tụ thấy .

 

Thiếu niên nhỏ mái hiên khẽ rung mi.

 

Trong mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu nhạt.

 

Vừa hình như ai gọi .

 

chút nghi hoặc nhanh chóng tan .

 

Dù là ở chung ngắn ngủi tiếng gọi bất ngờ, đều sẽ thời gian mài mòn. Chỉ nhớ mãi quên, lặp lặp hồi tưởng mới lưu dấu ấn yếu ớt.

 

Sau khi Tô Dương rời , thú nhân thị tộc Cửu Phương bắt đầu quên.

 

“Kỳ lạ, căn phòng đây từng ?”

 

“Cứ cảm giác hình như quên gì đó. Bao giờ mới Thuần Dưỡng Sư? Mong ông trời ban cho một Thuần Dưỡng Sư.”

 

Người cùng tộc cầu nguyện buổi sáng.

 

Đệ Tam Tịch động.

 

Cậu con tôm hùm lớn đang giương nanh múa vuốt.

 

Bọ cạp gặp nước thở , thích ăn loại thức ăn , cũng từng mạo hiểm bắt. thích, hôm qua ăn vui đến mức còn ngân nga.

 

……Vua Sừng Cừu! Là Thuần Dưỡng Sư của !

 

Lông tơ Đệ Tam Tịch dựng lên, trực giác kinh hoàng. Tại quên Thuần Dưỡng Sư của ?! Sao thể như !

 

Không dám chậm trễ, lập tức chạy về tìm giấy bút, vẽ dáng vẻ Vua Sừng Cừu.

 

【Người đôi mắt tròn như trứng chim, chiếc mũi dài như lợn rừng, đôi môi sưng như trúng độc và giọng trầm dày như hải cẩu gầm】

 

【Tinh thần thể là một con lợn rừng nhỏ hoạt bát】

 

【Thích húc . Giống hệt chính cô】

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-182-chung-ta-la-goa-phu.html.]

【Người thích , đầu gặp lột quần

 

【Người gặp thứ ba sẽ vén sa che mặt của

 

Cậu treo bức tranh và ghi chép lên cao, ngày nào cũng thuộc.

 

Không từ khi nào bên đảo yên tĩnh. Cách nhiều ngày, Đệ Tam Tịch mới thấy Côn trở về.

 

thần bí, thường xuyên mặt trong bộ lạc. Đệ Tam Tịch để ý, cũng Côn thất hồn lạc phách.

 

Sứa Minh Hà đang nghỉ ngơi.

 

Côn gần như rút hết tinh thần lực của nó, nó cũng chẳng còn sức gây loạn. Cảm nhận Côn, tay miệng khẽ lay.

 

【Con vui ?】

 

Cửu Phương Minh Hà cũng đang chờ Côn trở về.

 

Vị tộc trưởng trẻ tuổi mạnh nhất, cũng đáng sợ nhất của bộ lạc Cửu Phương đổi biểu cảm, nhưng áp lực trong khí khiến ông lão Cửu Phương ở cửa chẳng thể tiến thêm nửa bước.

 

Ông là một trong ba duy nhất quên Tô Dương. Đoán Tô Dương Côn đưa , ông lập tức tới hỏi tình hình.

 

Ông sốt ruột tới lui ngoài cửa: “Ngài cũng nên quản Côn . Lần gặp thứ ba đang yên đang lành còn , đưa về ? Dù thế nào cũng đợi đ.á.n.h dấu ngài hãy chứ.”

 

Cửu Phương Minh Hà nhắm mắt.

 

Sợi khí tức ấm áp, sống động cuối cùng của cô tan khỏi bộ lạc. Máu da vẫn chảy ở tốc độ định, nhiệt độ cơ thể dần lạnh xuống. Phản ứng chịu lý trí điều khiển cuối cùng cũng lắng theo sự rời của cô.

 

Hắn giơ tay ngăn tộc lão lải nhải.

 

“Nếu duyên, tự nhiên sẽ gặp .”

 

Ông lão Cửu Phương cũng hiểu đạo lý . Hai trăm năm vị đại nhân Thuần Dưỡng Sư hẳn cũng tới đảo, nhưng lúc đó tộc trưởng bước thời kỳ thanh niên.

 

Dù thú nhân hệ thần thoại tuổi thọ dài, tuổi trẻ nhất dâng cho Thuần Dưỡng Sư cũng là lãng phí.

 

Ông lão Cửu Phương chỉ tiếc rèn sắt thành thép: “Tình cảm gia nhập bằng bồi dưỡng từ lúc còn trẻ? Đợi tới lúc đó, bên cạnh vị đại nhân chật .”

 

Cửu Phương Minh Hà giơ tay ngăn, Côn trở về.

 

“Đưa về an ?”

 

Côn ngân thấp, tiếng đầy buồn thảm.

 

Lông mày Cửu Phương Minh Hà khẽ động: “Sao?”

 

Ông lão Cửu Phương cũng sang.

 

Thần thú Côn còn nhỏ, bình thường dù Sứa Minh Hà bắt nạt cũng từng than như thế, phát âm thanh như con .

 

Tiếng ngân xa xăm, thanh thoát mà cô độc truyền thật xa, lan như gợn sóng khắp hòn đảo.

 

Đệ Tam Tịch đang học thuộc đặc điểm Vua Sừng Cừu kinh ngạc ngẩng đầu.

 

Côn :

 

【Có duyên thì , thể gặp thì

 

【Cuối cùng Thuần Dưỡng Sư vẫn c.h.ế.t. Anh Thuần Dưỡng Sư, chúng là góa phu】

 

Tim đập mạnh, Cửu Phương Minh Hà còn kịp mở miệng.

 

Ông lão Cửu Phương bật dậy: “……Cái gì?!!”

 

-

 

Khác với quá khứ định, tương lai bất cứ lúc nào cũng thể đổi.

 

Con cá yêu cầu của Tô Dương. Tuy đưa cô dừng ở những đoạn thời gian khác, nó dẫn cô tới một tương lai.

 

“Đó chẳng ?”

 

Cái đầu tiên, Tô Dương còn dám nhận bà lão giường bệnh và con cừu già bên cạnh là ai.

 

càng càng quen.

 

Quanh bà lão và cừu già cả một vòng , sơ qua gương mặt đều quen.

 

Hai tay bà lão đều nắm. Còn một bàn tay liên tục vuốt tóc bà, chủ nhân là một mỹ nhân cau mày buồn bã, miệng lẩm bẩm “ngoan nào”.

 

Giọng đó, cái kiểu quỷ dị đó…… Tô Dương buột miệng: “Đệ Nhị Tịch??”

 

Hắn tới góp náo nhiệt gì ?

 

Biểu cảm Tô Dương kỳ quặc.

 

Đệ Nhị Tịch chẳng đầy tình cha ? Tình cha biến chất ?

 

Trước giường bệnh đều là đám động vật già của cô, chỉ là lượng hình như nhiều, còn mấy chính cô cũng nhận .

 

Tô Dương hỏi đây đều là ai. Già thế còn hôn trán cô, thấy dính quá .

 

 

Loading...