Tô Dương về bàn với thú nhân của .
“Vậy cứ thế . Cửu Phương Túc Giới, học tượng trưng một chút . xem quy định về vị trí Tịch của họ các thứ, rốt cuộc chuyện là thế nào.”
Tạ Lợi : “ cũng .”
dậy loa lớn đảo thông báo:
【Mời thú nhân bên ngoài thành việc học tiếp tục thành khảo hạch】
Phát liền ba .
Chỉ thiếu gọi thẳng tên.
Ngoài cửa tới: “Là cô Tô Dương ? Xin chào, Thuần Dưỡng Sư của chúng trao đổi với cô.”
Tô Dương nghển cổ ngoài, cửa là một phụ nữ lớn tuổi.
Cửu Phương Túc Giới ngửi ngửi: “Dì Quỳnh.”
Dì Quỳnh là một trong ít Thuần Dưỡng Sư bản địa đảo, địa vị siêu nhiên. Thỉnh thoảng nổi hứng, bà cũng đảm nhận việc dạy dỗ trẻ con. Cửu Phương Túc Giới và Lâm Tốc đều do bà lớn lên.
Tô Dương quy củ vị trưởng bối , Cửu Phương Túc Giới cũng buông tay ngoan.
Dì Quỳnh cô gái mặt, nghiêm túc :
“Người trẻ dễ mềm lòng, nhưng đừng thả mặc thú nhân của cô gì thì . Chúng cần học tập hệ thống mới thể chăm sóc cô hơn.”
Ánh mắt quét qua Tạ Lợi, Dạ Quang, Cửu Phương Túc Giới, mày càng nhíu chặt.
Bà tới để giảng đạo lý, mà trực tiếp biểu diễn tại chỗ.
Bà còn chẳng cần mở miệng, các thú nhân tự động che ô, chuyển ghế, lau sạch trải đệm. Dì Quỳnh xuống, bên tay đưa tới.
Tô Dương mở to mắt ấm .
Lôi từ ?
“Thuần Dưỡng Sư giúp thú nhân thanh tẩy, sạch xâm biến. Mọi đãi ngộ ưu việt đều là điều cô xứng đáng nhận, cứ yên tâm hưởng thụ.”
“Để chúng học chuyện .”
Bà xong, hỏi vài câu về tình hình gần đây của Cửu Phương Túc Giới , ở lâu. Tới như gió, vô cùng dứt khoát.
Tô Dương hỏi ý Tạ Lợi và những khác bằng ánh mắt.
“Các ? Chuyện vẫn tôn trọng lựa chọn của các .”
Dạ Quang , chỉ ở cạnh con cái.
Tạ Lợi : “Đi học cũng …… như thể ở bên cô.”
“ tự dạo là .”
Tô Dương để bụng: “Dù các ở đảo cũng hạn chế nhiều, nhiều nơi tới, tự do bằng .”
Tạ Lợi im lặng.
Dường như thể ngăn mới gia nhập. Hắn cũng thể tiếp tục ngăn cản chỉ vì lòng riêng.
Lúc đó họ tâm trạng thế nào?
Tai Tạ Lợi rũ xuống, đuôi mèo từ từ rũ xuống: “Ừ, cô tự cẩn thận.”
Thú nhân điểm . Khi bán thú hóa, miệng nhưng tai và đuôi tự nhiên sẽ tiết lộ suy nghĩ trong lòng.
Tô Dương biểu cảm đầu , vẻ kinh ngạc của Dạ Quang và vẻ ngẩn ngơ của Cửu Phương Túc Giới, thấy đáng yêu.
Cô lượt ôm từng an ủi, sức hứa hẹn: “ thích nhất vẫn là các mà. Học cho , cố gắng sớm vượt qua khảo hạch nhé!”
Tôn trọng lựa chọn, nhưng trong lòng cô thật khá họ học.
Thú nhân đảo phục vụ quá, cô thật sự d.a.o động.
Chỉ là quá nhiều, mặt.
Mở hộp mù mà vận đen thì khổ. Cô cũng thể nhận hết? Chưa tham, lượng đó cô cũng bận xuể.
Tô Dương đưa mấy thú nhân học, Dạ Quang gỡ khỏi đặt lên bàn.
Đối diện sách vở, trời sập đất nứt.
“Xì xì!”
Dáng nhào tới đáng sợ quá, giáo viên phụ trách dạy dỗ tái mặt lùi một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-185-qua-tinh-nhan-tram-nam.html.]
Lại thấy Tô Dương bình tĩnh túm đúng bảy tấc, bóp đầu rắn, bóp dẹt : “Chó ngoan, Dạ Quang ch.ó ngoan lời ?”
Cơ thể Dạ Quang lập tức mềm xuống: “Xì……”
“Bé ngoan bé ngoan, học cho nhé.”
Sau đó cô , Dạ Quang vẫn mềm nhũn bàn, thè lưỡi ngửi mùi còn sót của cô.
Giáo viên: “……”
Nhận ánh mắt giáo viên, con rắn dựng hung dữ phì .
Mau dạy , học thật tìm con cái!
Giáo viên: “……”
-
Tô Dương mượn một chiếc xe điện, từ chối thú nhân giúp đỡ, tự lái tới từng đảo.
Cừu nhỏ trở về cuối cùng cũng khôi phục như cũ, cùng cô bàn khi đảo gì.
“Đi xem Lâm Tốc gì, hóng náo nhiệt. Cơ hội cuối cùng, còn lặp lặp kiểu , thật sự bỏ mặc luôn. Haiz, đàn ông nhiều cũng mệt.”
Bàn thì nhiệt tình, tới nơi chẳng thấy .
“Đệ Tứ Tịch của các ?”
Cô tiện tay túm một thú nhân ngang.
“Đệ, Đệ Tứ Tịch ? Vừa ngài Đệ Tam Tịch gọi .”
-
“Cửu Phương Lâm Tốc.”
Trên hòn đảo thứ ba.
Gương trong cung điện phản chiếu hai .
Đệ Tam Tịch ghế, cầm roi khẽ gõ tay vịn.
Chiếc ghế dát vàng , bề mặt phủ hoa văn Rococo phức tạp, xa hoa tinh xảo. Hắn vắt chân, bàn tay đeo nhẫn đá tím chống cằm.
“Anh từng là thú nhân coi trọng nhất…… Nói , tại rời ?”
Lâm Tốc nhếch môi: “Cần đáp án ?”
Ánh mắt Đệ Tam Tịch lạnh lẽo: “Ngu xuẩn! Ra ngoài gì? Bây giờ còn về gì? Nghe ghép đôi với Thuần Dưỡng Sư nhưng đến dấu ấn cũng , đúng là vô dụng. Anh còn chẳng bằng tên ngốc .”
Vừa nghĩ Thuần Dưỡng Sư của Cửu Phương Túc Giới là ai, yên. Tô Dương và Vua Sừng Cừu rốt cuộc cùng một ?
Hắn còn tâm trí thêm với Lâm Tốc, mất kiên nhẫn phất tay: “Nếu tên vô dụng Đệ Tứ Tịch , cho trách nhiệm , cút về .”
Người vị trí Đệ Tứ Tịch rốt cuộc là ai chẳng quan tâm. Đợi rời khỏi, dậy tới sảnh cầu nguyện.
Đây là khu vực nhỏ lập trong cung điện . Chính giữa treo bức họa đóng khung kính hai trăm năm, thứ về Vua Sừng Cừu thuộc như lòng bàn tay.
“Xin cho , rốt cuộc Tô Dương . Đừng trêu đùa nữa ?”
Hắn sắp xếp nổi suy nghĩ. Lý trí Thuần Dưỡng Sư, nên trung thành với Thuần Dưỡng Sư của .
bản năng cơ thể mất khống chế Tô Dương.
Nếu họ thật sự là một , chẳng họ gặp thứ ba từ lâu?
Hơi thở Đệ Tam Tịch dồn dập. Tô Dương, tại Tô Dương chịu ? Vậy hỏi Thủ Tịch. Chỉ cần xác định cô tới hai trăm năm ……
Hắn vội mặc chỉnh quần áo dậy, thuộc hạ truyền lời ngoài cửa: “Đại nhân, đại nhân Tô Dương đang tới phía .”
Cái gì……! Cô tới nhận ? còn tắm rửa đồ, chuẩn xong.
Đệ Tam Tịch hoảng hốt chỉnh trang gương, sợ để cô chờ lâu.
Đẩy cửa , bên ngoài thấy bóng Tô Dương. Một lớp bình chướng vô hình ngăn cách gian bên ngoài. Là năng lực của Thủ Tịch.
Hắn ngoài ?
Tô Dương lái xe địa bàn Đệ Tam Tịch, chân đặt xuống đất.
Môi trường mặt bỗng biến đổi.
Khắp nơi đều là quả Tình Nhân đỏ sẫm.
Những quả treo cành hàng trăm năm, chín đến gần như nhũn nát, sắc đỏ tươi, nước quả dính đặc. Chỉ cần khẽ chạm là vỏ mỏng vỡ , nước ào ạt b.ắ.n tung, nhuộm khắp .