[NP - Ngôn] Xuyên Đến Học Viện Thú Nhân, Ghép Đôi Với Thú Nhân Đỉnh Cấp - Chương 19: Tulip
Cập nhật lúc: 2026-09-16 06:27:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu tiếp xúc với 【Kiến Nguyệt】 là bề ngoài bình lặng nhưng thực chất giống bùn đen đặc quánh, u tối và khó hiểu.
Vậy cảm giác lúc giống như bao bọc trong lớp đất tĩnh lặng, màu mỡ, đầy hương thực vật.
An , nuôi dưỡng, thậm chí còn mang chút cảm giác chăm sóc tỉ mỉ và kiểm soát thỏa đáng khiến đỏ mặt.
Cô còn sợ cảm giác cây cối quấn lấy cổ chân chậm rãi vuốt lên.
Ngoài cửa, cơ thể Ôn Vân Tụ khẽ cứng đến mức gần như thể nhận .
Không ngờ …
Bông tulip trong lòng bàn tay khẽ lay động, màu sắc dường như càng óng ánh hơn.
Hàng rào tinh thần bẩm sinh của thú nhân dường như vô dụng.
Chỉ mới tiếp xúc như , trong một khoảnh khắc, tinh thần lực của Tô Dương dễ dàng tiến lĩnh vực tinh thần của .
Đây chính là ghép đôi một trăm phần trăm ?
Anh vẫn giữ tư thế quỳ một gối, cụp mắt xuống. Hàng mi dày đổ một mảng bóng nhỏ mắt, che cảm xúc phức tạp thoáng qua.
Dù tự tin đến , đây cũng là đầu tiếp xúc với khác theo cách .
Anh nhanh chóng điều chỉnh hô hấp, thu cảm xúc rò rỉ ngoài.
“Cái để ăn.”
Cừu nhỏ bướng, Ôn Vân Tụ dỗ thế nào cũng chịu nhả.
Bất đắc dĩ, chỉ thể gãi cằm nó.
Cừu nhỏ né hai , cuối cùng vẫn kêu “be” một tiếng, bông tulip trong miệng tự nhiên rơi .
Nó vui.
hai cách một bức tường đồng thời lặng lẽ thở .
Tô Dương nhất thời phân biệt là nước nóng, chính nóng hơn.
Còn bông tulip thoát khỏi miệng cừu chủ động kéo dài… gân lá?
Cuống hoa mảnh dài quấn hờ quanh hình tròn vo của cừu nhỏ.
Cừu nhỏ cúi đầu, dùng chiếc mũi ướt tò mò chạm nụ hoa mặt.
Nụ hoa đang khép khẽ co , lập tức giãn , thậm chí còn run rẩy như sắp nở.
Trước đó, tinh thần thể của Ôn Vân Tụ từng nở hoa.
Bản cũng từng thấy nó nở thế nào.
Trong chốc lát hương thơm càng nồng, len qua khe cửa phòng tắm.
Tô Dương khô miệng, tự hỏi chẳng lẽ ngâm lâu quá nên thiếu nước?
Trên chiếc bàn bên cạnh nước, vẫn còn ấm, rõ ràng Ôn Vân Tụ chuẩn từ .
Cả cứ cảm giác trói buộc, bây giờ chơi buộc trói thì tiến triển quá nhanh. Tô Dương vội tắm xong nhanh chóng .
Ôn Vân Tụ sofa, cừu nhỏ bên cạnh, lúc lúc l.i.ế.m cánh hoa.
Mỗi liếm, nụ hoa run nhẹ một cái.
Ôn Vân Tụ đầu. Gương mặt đẽ sống động khiến Tô Dương ngẩn một lát.
Màu môi đỏ hơn, giống như nước thấm ướt, gần như vẻ diễm lệ.
Hội trưởng, … trông nóng bỏng đấy.
Ôn Vân Tụ cũng thấy vẻ thất thố của qua gương phản chiếu.
“Hôm nay tới đây thôi.”
Anh thu tinh thần thể , động tác vẫn tao nhã thong dong.
Chỉ là lúc lên, dường như khựng khẽ, như đang thích nghi với chút cảm giác khác thường còn sót .
Đi tới giá áo, cầm áo khoác nhưng mặc ngay, chỉ vắt khuỷu tay.
“Mai là thứ bảy, các em tiết, tới chỗ học bù ?”
Anh : “Kiến thức về Thuần Dưỡng Sư học cũng khá.”
Anh khiêm tốn quá, Tô Dương hội trưởng môn nào cũng đạt điểm tuyệt đối.
Có sẵn giáo viên đương nhiên càng . Tô Dương gật đầu.
“Vậy mai tới đón em.” Ôn Vân Tụ nâng cổ tay: “Bảy giờ, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/np-ngon-xuyen-den-hoc-vien-thu-nhan-ghep-doi-voi-thu-nhan-dinh-cap/chuong-19-tulip.html.]
Giờ thú nhân thành nhiệm vụ huấn luyện buổi sáng.
Tô Dương đầy kiên định: “Không . dậy nổi.”
-
Từ khi chuyển biệt thự, sáng nào tỉnh dậy Tô Dương cũng chào trong gương:
“Chào buổi sáng, chủ nhân biệt thự, hai ngày cuối tuần, Thuần Dưỡng Sư ưu tú tương lai kiêm chuyên gia động vật.”
Cừu nhỏ ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu: “Be!”
, chính là như .
Có lẽ vì đây là tinh thần thể của , Tô Dương càng càng thấy đáng yêu. Trên đời con cừu thứ hai nào đáng yêu thế !
Cô mạnh tay vò cục lông xù , bản cũng run lên theo.
Tinh thần thể cái gì cũng , chỉ là quá nhạy cảm.
Khẽ chạm một chút cảm giác khó , kéo theo cả thế giới thú nhân cũng phảng phất vẻ đắn.
Cô xuống tầng chuẩn ăn cơm, mở cửa, ba gương mặt trai hiện tiên.
Tát Tuyết vẫy tay với cô chỉ bàn ăn họ đẩy tới. Vì Ôn Vân Tụ nên lên tiếng .
Ôn Vân Tụ tới đưa bữa sáng.
Tát Tuyết và Tạ Lợi nhanh nhẹn mang nhà bày xong. Tô Dương những món mặt: “Toàn món thích !”
Ôn Vân Tụ cong môi nhẹ: “ rõ sở thích của em nên nhờ Tạ Lợi giúp chọn.”
Tô Dương theo bản năng đầu sang.
Tạ Lợi thẳng lưng, dáng vẻ chuẩn mực.
Gương mặt non trẻ, nhưng lúc nào cũng vẻ dữ dữ, vui.
Đại khái chính là thế : (▼ヘ▼#)
Nếu , cách phối màu hồng phấn, gương mặt còn nét bầu bĩnh và đôi mắt xanh biếc chắc chắn sẽ càng Thuần Dưỡng Sư yêu thích.
Dù , theo đuổi cũng ít. Diễn đàn trường ngoài bảng xếp hạng thực lực còn bảng xếp hạng nhan sắc, cũng tên nổi bật trong đó.
Gặp mấy , bao giờ thẳng cô. Tô Dương đương nhiên cho rằng ghét .
Cô cũng thói quen nhiệt tình với lạnh nhạt, giờ còn khó tin.
“Ừm… cảm ơn?”
Tạ Lợi thẳng phía , một câu gì.
Họ ăn mới tới, giờ chỉ .
Tô Dương định streamer ăn uống, lấy thẻ ngân hàng : “Lần với cả , bao nhiêu tiền.” Các tự lấy .
Cơm nhà ăn rẻ, thể để họ vì thế mà dè sẻn ăn uống.
“Dùng tên em thì mất phí. Hơn nữa, tiền vẫn .”
Ôn Vân Tụ đẩy thẻ ngân hàng trở , bình thản tung một tin nặng ký: “Sau khi đ.á.n.h dấu, tài sản của chúng đều là của em.”
Tô Dương: “Vậy chẳng một sớm về tay trắng ?”
Nếu đổi thành cô, chắc chắn cô .
Ôn Vân Tụ suy nghĩ một lúc về ý câu , hồi lâu mới : “ , nhưng chẳng gì quan trọng hơn Thuần Dưỡng Sư. Tài sản thể tích lũy .”
Tạ Lợi cũng : “ giống con báo tuyết , đủ tiền ăn.”
Nói chuyện tùy ý vài câu, Tát Tuyết ở đây thì bầu khí lúc nào cũng lạnh xuống .
Tô Dương cũng thích trò chuyện, hết chuyện đông tới chuyện tây. Lúc cửa cô còn tò mò hỏi:
“Hôm nay các đều việc ? Bình thường ngày nghỉ gì?”
Tát Tuyết nóng lòng đáp: “Huấn luyện, chơi game!”
Ôn Vân Tụ thong thả: “Đọc sách trong ký túc xá, hoặc dạo, huấn luyện.”
Tạ Lợi hất cằm: “Huấn luyện, thỉnh thoảng về nhà.”
Dù cũng rời huấn luyện, bảo ai nấy vóc dáng đều như .
Bốn cùng rời khu Bạch Tháp.
Thú nhân đ.á.n.h dấu thể ở đây lâu, ngay cả hội trưởng cũng ngoại lệ.
Trên đường tới ký túc xá Ôn Vân Tụ, Tát Tuyết và Tạ Lợi cùng rời .